Phượng ẩn thiên hạ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Swatch Watches

Phượng ẩn thiên hạ (xem 5318)

Phượng ẩn thiên hạ

y Ôn Uyển rất thích Cơ Phượng Ly. Trong yến tiệc Khang phủ, chỉ cần nghe khúc hợp tấu của nàng ta và Cơ Phượng Ly đêm đó đã có thể nhận ra. Huống chi, nàng ta còn từng vì Cơ Phượng Ly mà cự tuyệt lời cầu thân của Hoàng Phủ Vô Song.


Nếu không phải bị Tiêu Dận bắt đến Bắc Triều thì Ôn Uyển đã sớm gả cho Cơ Phượng Ly. Nhưng bây giờ, Ôn Uyển đã trở về, không những thế còn mang theo sợi dây chuyền của Cẩm Sắc, tự tay đẩy Cơ Phượng Ly vào nhà giam Hình bộ.



Tuy không thể khẳng định, nhưng nàng mơ hồ nghĩ mọi chuyện không giống những gì các nàng tra được. Nàng có cảm giác sương mù trắng xóa đang bao vây lấy nàng, che mờ đôi mắt nàng, cũng che khuất lòng nàng…..


Sắp tới giao thừa, trong hoàng cung bắt đầu chăng đèn kết hoa, không khí vui mừng bao phủ khắp nơi.


Hoa Trứ Vũ đi trên mặt ao đã đóng băng, ném tất cả sự vui vẻ náo nhiệt trong hoàng cung ra sau. Đã hai ngày rồi nàng chưa tới tẩm cung hầu hạ Hoàng Phủ Vô Song, hắn nói hắn không muốn nhìn thấy nàng, nàng cũng cảm thấy vui vẻ, nhàn rỗi. Tiểu ma vương đang nổi nóng, nàng tới đó còn bị phạt vô cớ. Quan trọng hơn là, gần đây nàng không có tâm trạng đi làm.


Có ánh đèn lồng đi từ phía cây cầu tới càng lúc càng gần, ánh đèn chiếu sáng bóng người mặc long bào màu vàng, cả hoa văn hình rồng thêu bằng chỉ vàng như sắp bay khỏi đám mây.


Không ngờ Hoàng Phủ Vô Song lại tới đây. Nàng suy nghĩ có nên tránh đi không, dù sao, Hoàng Phủ Vô Song đã nói không muốn nhìn thấy nàng.


Vừa nghĩ tới đây, nàng liền lánh vào con đường mòn bên cạnh.


“Nguyên Bảo!” Giọng quát tức giận vang lên, Hoa Trứ Vũ đành phải dừng bước.


“Nô tài không thấy Thánh giá qua đây, mong Hoàng Thượng thứ tội!” Hoa Trứ Vũ quỳ xuống thi lễ.


“Không thấy?” Giọng nói của Hoàng Phủ Vô Song vang lên phía trên đầu, có phần cân nhắc, kiềm chế sự tức giận.


Hoa Trứ Vũ khẽ rùng mình, tiểu ma vương đang nổi giận thật rồi.


“Nô tài vẫn nhớ Hoàng Thượng đã nói không muốn nhìn thấy Nguyên Bảo, thế nên Nguyên Bảo mới tránh đi, sợ Hoàng Thượng nhìn thấy nô tài mà tức giận!” Hoa Trứ Vũ cúi đầu nói, rõ ràng là hắn nói như vậy mà.


Hoàng Phủ Vô Song chỉ khẽ hừ hừ, mãi sau mới phất tay áo nói: “Chắc hẳn ngươi cũng ước gì trẫm không muốn gặp người.”


Hoa Trứ Vũ im lặng, đúng là gần vua như gần hổ. Nàng làm theo lời hắn nói, vậy mà hắn vẫn chưa thấy vừa ý.


Xem vẻ mặt càng lúc càng âm u của hắn. Hoa Trứ Vũ thầm nghĩ, không phải tiểu ma vương muốn ra tay với nàng chứ. Có câu phi điểu tận, lương cung tàng. Nàng giúp hắn đăng cơ, bây giờ Cơ Phượng Ly đã sập bẫy, hắn có thể……


Trong lúc bầu không khí căng thẳng như vậy, đột nhiên Hoàng Phủ Vô Song không nhịn được cười ha ha.


Hoa Trứ Vũ kinh ngạc nhìn hắn cười vui vẻ như vậy, trong lòng tự nhiên cảm thấy tức giận.


“Tiểu Bảo Nhi, ngươi đúng là một con sói khát máu, uy dũng trên chiến trường sao?”


Hoa Trứ Vũ mới nhớ ra đây là lời Ôn Uyển nhận xét mình. Nàng chậm rãi nói: “Trên chiến trường, nếu không dũng mãnh sẽ bị kẻ địch giết chết.”


“Nói không sai, Tiểu Bảo Nhi. Thật ra trẫm không tức giận chút nào, cũng không hiểu sao trẫm không tức giận nổi, thôi được rồi, mấy ngày này không có ngươi hầu hạ, trẫm thấy không quen.” Hoàng Phủ Vô Song chậm rãi nói.


“Ồ!” Hoa Trứ Vũ vuốt cằm.


Hoàng Phủ Vô Song phất tay áo nói: “Các ngươi lui hết ra, trẫm có chuyện muốn nói với Tiểu Bảo Nhi!”


Tất cả lui ra sau, Hoàng Phủ Vô Song đi đến bên cạnh Hoa Trứ Vũ, rồi đột ngột thấp giọng hỏi: “Tiểu Bảo Nhi, trẫm có một câu muốn hỏi ngươi từ rất lâu.”


“Là chuyện gì vậy?” Hoa Trứ Vũ thấy sốt ruột, từ khi nào Hoàng Phủ Vô Song cũng có thói quen ấp a ấp úng như vậy.


“Trẫm từng nghe nói Tả tướng đối với ngươi rất tốt, ngươi không có tâm tư gì với hắn chứ! Vốn trẫm còn không tin, nhưng mấy ngày nay, trẫm có cảm giác tâm trạng ngươi không tốt, có phải vì chuyện của Tả tướng không?”


“Không phải!” Hoa Trứ Vũ đáp như chém đinh chặt sắt, không chút do dự. “Hoàng Thượng, chỉ là lời đồn thôi. Tiểu Bảo Nhi có mối thù không đội trời chung với Cơ Phượng Ly, làm sao có thể…… Hơn nữa, tuy Tiểu Bảo Nhi là thái giám, nhưng vẫn là một nam nhân đường đường chính chính. Chắc là có người thấy Hoàng Thượng sủng ái Tiểu Bảo Nhi nên mới châm ngòi ly gián!”


Hoàng Phủ Vô Song thấy Hoa Trứ Vũ tỏ vẻ căm phẫn như vậy, cũng thả lỏng người, nói. “Tiểu Bảo Nhi, trẫm tin ngươi, mau đứng lên đi, nếu không phải thì ngày mai ngươi theo trẫm đến nhà lao. Có con sói nhỏ nhà ngươi đi cùng, trẫm sẽ không sợ nữa! Đi nào, theo trẫm về cung!”


Hoa Trứ Vũ nghe vậy liền bật cười, sau đó chậm rãi đuổi theo Hoàng Phủ Vô Song.


Nhà lao Hình bộ là nhà lao được canh phòng nghiêm ngặt nhất kinh thành, vào thì dễ mà ra thì khó.


Vừa bước vào đại lao, nàng liền cảm giác được không khí lạnh lẽo âm u ùa tới. Dọc theo con đường dài, ánh sáng mờ nhạt lắc lư như oan hồn nhảy múa. Dù đang là ban ngày, nhưng vẫn u ám không khác gì địa ngục. Chắc vì đây là nơi giam giữ Cơ Phượng Ly, nên canh phòng càng nghiêm ngặt hơn.


Quan coi ngục chắc không biết chuyện hôm nay Hoàng Phủ Vô Song sẽ tới, hắn nơm nớp lo sợ lệnh cho mấy tên ngục tốt thắp đuốc lên, cứ mười thước một cây. Nhất thời, khu nhà giam Hình bộ sáng sủa hơn hẳn.


Còn Hoàng Phủ Vô Song chỉ khẽ hừ lạnh, chắp tay đi thẳng về phía trước, Hoa Trứ Vũ đi sát phía sau hắn.


Ánh đuốc chiếu sáng bức tường làm từ thạch bích lạnh lẽo. Nơi này đúng là đáng sợ hơn những nhà giam bình thường rất nhiều, ngay cả Nội Trừng Viện cũng không thể so sánh. Dọc đường đi còn có mùi hôi tanh xộc vào mũi khiến người ta cảm thấy buồn nôn.


Cuối cùng đã dừng lại trước một phòng giam, nương theo ánh đuốc nhìn qua song cửa có thể mơ hồ nhìn thấy một người đang nằm trên giường.


“Mở cửa đi!” Hoàng Phủ Vô Song ra lệnh.


Quan coi ngục cầm chìa khóa, mở cánh cửa sắt nặng nề ra, Hoàng Phủ Vô Song, Hoa Trứ Vũ chậm rãi bước vào trong.


Ánh sáng từ ngọn đèn lồng chiếu sáng cả căn phòng.


Chỉ thấy Cơ Phượng Ly mặc áo tù nằm trên giường, trên người bị quấn dây xích. Hoa Trứ Vũ nhìn kỹ lại mới nhận ra chiếc xích kia không chỉ xích chân tay mà còn đâm thủng hai xương bả vai, còn có một cây đinh ghim vào huyệt Thiên Trung trước ngực.


Huyệt Thiên trung là huyệt trọng yếu của người luyện võ. Một khi huyệt này bị phong bế, chân khí toàn thân bị ngưng trệ, dù là người có nội lực cao thâm tới mức nào cũng chỉ có thể để mặc người khác xâu xé. Hơn nữa, chỉ cần có người đánh vào huyệt đạo này sẽ lập tức bị thương nặng, chứ đừng nói tới việc sử dụng đao kiếm.



Hoàng Phủ Vô Song nheo mắt nói: “Được rồi, theo ý ngươi, nếu Tiểu Bảo Nhi cảm thấy không thoải mái, vậy chúng ta quay về!”


“Các ngươi trông coi cho cẩn thận, nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, trẫm sẽ lấy đầu các người!” Hoàng Phủ Vô Song lạnh lùng ra lệnh, sau đó đưa tay đỡ Hoa Trứ Vũ bước đi.


“Hoàng Thượng, không cần đâu! Nô tài tự đi được!” Hoa Trứ Vũ nói xong liền né tránh Hoàng

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Người vợ tần tảo không dám đòi lại chồng từ cô nhân tình hoàn hảo

Cầm 20 triệu sau 6 năm ở nước ngoài về, chồng mừng thấy vợ không nói gì nhưng hôm sau mới choáng nặng

Vợ như khúc gỗ trên giường lại ngoại tình

Goblin - Tôi muốn làm tân nương của yêu tinh

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi