Mộng dục - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Mộng dục (xem 6250)

Mộng dục

úc hét lớn.


“Để Lâm tiểu thư qua đi.” Vú Trần bỗng từ đâu bước tới, nói với hai người vệ sĩ.


Vú Trần là người làm lâu năm nhất ở đây, mọi việc trong ngoài Trịnh gia đều do một tay bà lo liệu khi không có Trịnh thiếu ở nhà. Nên lời nói của bà có phần hiệu lực. Hai người vệ sĩ nhìn nhau thăm dò.
Dù gì bọn họ cũng là người của Trần gia do Trần Bạch Nghiên cử tới để bảo vệ Lâm Vĩnh Túc.


Bây giờ để cô ấy đi như vậy, e là không ổn.


Nhưng nghĩ vậy, hai người bọn họ cũng nghiêng người để một lối cho Lâm Vĩnh Túc bước qua.


Lâm Vĩnh Túc đi ra, bước lên xe. Vú Trần cũng theo sau, ngồi hàng ghế sau bên cạnh Lâm Vĩnh Túc.


Chiếc xe dừng lại nghĩa địa, nơi mà sáng nay cô vừa tới.


Nhưng còn chưa kịp làm gì, chưa kịp vui hay buồn thì cô đã ngất đi vì shock.


Bước tới ngôi mộ có tấm ảnh của chàng trai đang nở nụ cười hiếm hoi trên tấm bia.


Lâm Vĩnh Túc ngồi xuống. Bây giờ là buổi tối, sương mù vây quanh những ngôi mộ như vỗ về cho sự cô đơn mà người nằm trong đang phải nhận.


Lâm Vĩnh Túc ghé đầu, nằm lên mộ của Trịnh Liệt. Bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa, như thể làm vậy thì hắn sẽ ấm hơn.


“Trịnh Liệt. Anh lạnh lắm đúng không? Em biết là anh đang rất lạnh. Rất cô đơn. Vậy nên em đến với anh đây. Anh nói em hận anh, nhưng không phải đâu. Là em yêu anh, vì yêu anh nên em mới hận anh.” Một giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống, lăn lên đôi môi lạnh buốt của cô.


“…”


Lần đầu tiên cô biết được, hoá ra nước mắt nó không phải mặn hay đắng. Mà là rất đắng, đắng đến tan tâm nát thận. Đắng như thể tam can đề bị chặt nát, là cảm giác không thể nói nên lời.


“Anh còn nhớ lúc em đứng trên lan can bệnh viện X không? Anh đã nói em hận anh thế nào cũng được. Chỉ cần em nhảy xuống thì em muốn gì anh cũng sẽ làm theo. Anh có nhớ lúc tưởng em đã chết ở bệnh viện, anh đã nói: Vĩnh Túc à. Đừng như vậy. Hãy tỉnh dậy để trừng phạt anh. Anh hứa sẽ đối xử dịu dàng với em hơn. Anh sẽ không bao giờ buông bỏ em.” Nói đến đây, giọng nói của Lâm Vĩnh Túc đã nghẹn ngào, nước mắt đã giàn dụa cả khuôn mặt.


“Vậy sao bây giờ anh lại nằm ở đây? Tại sao chứ…huhu… anh biết không? Em đã mang thai đứa con của anh. Anh phải tỉnh dậy để chăm sóc nó, để cho nó tình thương của người cha nữa chứ.”


Vú Trần nãy giờ đứng phía sau vẫn lặng, nghe cô nói những lời này mà lòng bà nổi lên cỗ cảm xúc không tên.


Nhưng bà biết, hiện tại… bà không nên xen vào. Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.


Bỗng một cơn gió thoảng qua, khiến Lâm Vĩnh Túc rùng mình.


“Anh đã phải ở đây hai tháng. Cô đơn trong hai tháng. Em thật vô tâm đúng không? Hai tháng này em cứ trách anh bỏ mặc em, không quan tâm đến em. Hoá ra, chính em mới là người bỏ mặc anh. Chắc anh trách em nhiều lắm.” Lâm Vĩnh Túc nói đến đây, ngước mắt nhìn tấm ảnh trên tấm bia mộ, cô khẽ mỉm cười: “Anh lạnh không?”


Lâm Vĩnh Túc cởi chiếc áo mỏng của mình ra, choàng lên mộ.


Lại ngước nhìn tấm ảnh. Trịnh Liệt đang cười với cô, hắn cười rất tươi, rất đẹp trai.


Cô thấy Trịnh Liệt đang vẫy tay với mình. Hắn muốn cô tới đó, muốn cô nhanh đến chỗ của hắn.


Lâm Vĩnh Túc nở nụ cười trong làn nước mắt.


Cô biết mà, hắn không bỏ cô. Hắn đã nói là không bỏ cô.


Lâm Vĩnh Túc đứng dậy, đi về phía mà Trịnh Liệt đang vẫy tay với mình. Cô phải nhanh lên, Trịnh Liệt đang đợi cô.


Lâm Vĩnh Túc chạy nhanh, nhưng bước chân lảo đảo, vài lần suýt ngã. Cô quẹt nước mắt, đợi cô một chút, một chút nữa thôi. Cô nhìn thấy Trịnh Liệt đang đưa tay, muốn cầm lấy tay cô. Cô sắp tới rồi. Trịnh Liệt, em sắp tới nơi rồi.


“Lâm tiểu thư! Dừng lại! Phía trước là dòng sông lớn, cô không thể đi tiếp.” Vú Trần chạy theo phía sau, bà hốt hoảng hét: “Nhanh, ngăn cô ấy lại!” Vú Trần nói với mấy người vệ sĩ.


Lâm Vĩnh Túc chạy tới, chỉ cách mép sông với dòng nước cuồn cuộn chảy vài bước chân. Hai mắt cô vẫn nhìn lên phía xa trên bầu trời đêm, cô vẫn thấy Trịnh Liệt đang mỉm cười đưa tay với cô.


Nhưng cô đã bị mấy người vệ sĩ ngăn lại, không cho bước tiếp.


“Các người tránh ra. Tránh ra. Anh ấy đang đợi tôi. Trịnh Liệt đang chờ tôi. Tránh ra để tôi đến đó. Nếu không anh ấy sẽ đi mất. Nhanh! Buông tôi…”


Bộp!


Sau một chút nhói ở phía sau cổ, Lâm Vĩnh Túc chìm vào vô thức.


***11:04 20/1/2017***


(Bây giờ muốn sao? 800 vote ra chương mới nhé. Tại giờ ta đang bận, bận đọc truyện. Lâu lắm rồi không đọc quyển nào hết.)


CHƯƠNG 75: TRỞ VỀ


Cộp cộp cộp


Tiếng bước chân vang lên rất nhẹ nhàng bên tai Lâm Vĩnh Túc, sau đó xa dần. Lâm Vĩnh Túc động đậy mi mắt, muốn mở mắt ra nhưng hai mắt vẫn khép chặt không thể mở nổi, sau gáy cô vẫn đang truyền đến một trận tê dại.


Cộp cộp


Tiếng giày?


Tiếng giày dù đang xa dần nhưng vẫn vang lên bên tai.


Quen quá. Tiếng giày rất quen thuộc.


Là của ai? Cô phải tỉnh dậy để xem, rốt cuộc đó là ai.


Lâm Vĩnh Túc từ từ mở mi mắt ra, hai mí nặng trĩu đã gắng gượng không khép lại với nhau nữa.


Hai mắt vô hồn nhìn lên trần nhà tối om, đôi môi khô khốc của Lâm Vĩnh Túc khép chặt, muốn mở ra nhưng dù đã cố, cô vẫn rất khó khăn mới có thể động đậy cánh môi.


(Na: qq, tận 5h sáng vẫn lăn mãi mà ngủ không được nên dậy bật lap viết chương mới, lại viết ngay đoạn này, vừa viết vừa tưởng tượng có ai ở sau lưng tiến tới, âm trầm nói bên tai một câu: “Quen không? Tiếng giày của ta đấy.” Ôi, cái cảm giác thật ĐM. Thề đấy!)


Cố gắng thả bàn chân trần trắng nõn xuống nền nhà lạnh buốt, Lâm Vĩnh Túc men theo tiếng bước chân đang đi xa mà bước theo.


Vì là buổi tối nên mọi người đã đi ngủ hết, hành lang rộng lớn chỉ bật một vài đèn tường heo hắt màu vàng nhạt, khiến cho không gian thập phần càng trở nên lạnh lẽo, âm u.


Đang đi, tiếng bước chân dường như dừng lại, sau đó biến mất hẳn. Lâm Vĩnh Túc vội vã chạy về phía trước, nhưng tất cả chỉ là một màu vàng nguyên thủy. Cô cố tìm kiếm, tìm kiếm thứ gì đó.


Dường như là cô đang bỏ sót thứ gì đó.


NHưng là không có bất kỳ cái gì, chỉ là cánh cửa thư phòng ở cuối hành lang đang hé mở một chút, lộ ra một ít ánh sáng le lói ở bên trong.


Trong phòng có người ư?


Lâm Vĩnh Túc tự hỏi? Sau đó cô nhẹ nhàng bước tới trước cánh cửa.


Có tiếng động? Có người sao? Ai mà giờ này còn vào thư phòng chứ? Chẳng lẽ là trộm?


Tim Lâm Vĩnh Túc đập bộp một tiếng, hơi thở có phần tăng cao. Cô đặt tay lên ngực, cố để cho mình trấn tĩnh hơn, không nên quá kích động. Nếu như có trộm thật thì cô sẽ lén lút rời khỏi, sau đó gọi người tới.


Lâm Vĩnh Túc muốn ghé mắt qua khe hở của cánh cửa, lại không cẩn thận vấp chân này lên chân kia, nên lảo đảo suýt ngã. theo bản năng cô vội đưa tay chống lên tường, miệng la lên một tiếng.


“Á.”


Vừa la xong, Lâm Vĩnh Túc dường như kịp nhận r

Từ khóa: Mộng dục,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Mẹ kế của lọ lem

“Em tha cho họ được không Nắng? Xin em ! Xin em đấy !”

Tâm sự cô gái đành chia tay mối tình 9 năm vì mẹ bạn trai sắp đặt chuyện ngoại tình

Con dâu ở cùng mẹ chồng suốt 10 năm bất ngờ có bầu và sự thật không ngờ

Về thăm vợ bất ngờ, chồng đói quá bèn ăn thử mâm cơm ở cữ mẹ nấu cho vợ thì phải bật khóc nức nở