*********************
Trịnh Liệt ngồi trước vô lăng, hắn lái xe đi trên đường, nhưng miệng lại mỉm cười không ngớt.
Nụ cười của hắn hiện lên hai chữ hạnh phúc thật to và rõ ràng.
Cô đang có con của hai người.
Cô đang mang trong mình đứa con của bọ họ.
Việc như vậy thì làm sao có thể không vui chứ? Hắn bây giờ chỉ hận không thể hét lên cho cả thế giới biết rằng Trịnh Liệt hắn sắp được làm bố rồi.
Cố nén lại cơn vui đang dâng lên trong lồng ngực, Trịnh Liệt cầm điện thoại nhấn một dãy số, sau đó gọi. Sau một hồi chuông, liền có người bắt máy, bên kia đầu giây truyền đến âm thanh đang ngái ngủ: “Oápppp… Trịnh đại thiếu gia à. Cậu đừng dở chứng cắt đứt giấc vàng của người khác một cách tùy tiện có được…”
“Tớ sắp được làm bố rồi. Ninh Kiến Thần, tớ sắp được làm bố rồi.” Trịnh Liệt cắt ngang lời nói phía bên kia.
“ờ. Tớ biết rồi, cậu sắp được… HẢ??? Cái gì? Cậu…”
Còn chưa hết ngạc nhiên, Trịnh Liệt đã tắt điện thoại, sau đó lại bấm một số điện thoại khác.
Đầu bên kia vừa bắt máy, Trịnh Liệt đã cướp lời trước: “Mạc Thuần Uy. Tớ sắp được làm bố rồi.”
“Ừ. HẢ?”
Diễn lại đúng một màn vừa xảy ra khi nãy, còn chưa đợi đối phương kịp nhận ra mình vừa nghe thấy gì thì Trịnh Liệt đã tắt máy, ngay sau đó lại bấm một dãy số điện thoại khác, tiếp tục gọi: “Alo, Trần Bạch Nghiên, tớ…”
Đang tươi cười, bỗng một vệt sáng từ phía trước rọi tới, chói lóa cả hai mắt khiến Trịnh Liệt theo bản năng phải đưa tay lên che mắt. Hai đồng tử của Trịnh Liệt co lại, sau đó mở lớn.
Chiếc xe ô tô phía trước là một xe vận chuyển hàng rất lớn, nó dường như bị mất lái, đang lao thẳng về phía Trịnh Liệt.
Tiếng còi gầm rú cả một đoạn đường, Có người hét lên, có người ôm mặt.
Trịnh Liệt luống cuống tay chân, vứt điện thoại sang một bên, hai tay nắm chắc lấy tay lái, bẻ tay lái sang bên phải. Phải nhanh điều khiển xe tránh sang bên phải, bởi chiếc xe đang mất thắng và sẽ theo đà hiện tại là đâm sang cột đường bên trái. Với vận tốc này, chiếc xe kia chỉ cần vừa đâm tới thì cột đường kia chắc chắn sẽ bị cán gãy, dù bớt lại tốc độ nhưng cũng sẽ không thể dừng lại nó được.
Thật sự…
Thật sự…
Trịnh Liệt bặm môi,bẻ ngoặt tay lái. Nhưng “RẦM” một tiếng.
Bên tai Trịnh Liệt chỉ nghe được tiếng kính xe vỡ vụn, tiếng người la hét, tiếng người gọi xe cứu thương, và cả tiếng nói của Trần Bạch Nghiên ở trong điện thoại.
“Trịnh Liệt. Trịnh Liệt. Cậu làm sao vậy? Cậu xảy ra chuyện gì rồi? Trịnh Liệt???”
Nhưng hắn không thể làm gì. Trước mắt hắn chỉ có một màu tối đen, xộc vào mũi là mùi tanh tưởi của máu.
Khó thở quá.
Đau đầu quá.
Buồn ngủ quá.
Trịnh Liệt mơ hồ cảm thấy toàn thân mình nhanh chóng trở nên lạnh lẽo, rồi nhanh chóng chìm vào trong vô thức.
***1:43 18/1/2017***
CHƯƠNG 73: TIN KHÔNG THỂ BIẾT
Gió thoang thoảng mang mùi hương hoa cỏ nhàn nhạt bay vào phòng qua cửa sổ đang mở ra
Mùi hương cuối xuân tràn ngập trong lành cùng dễ chịu khiến cho con người ta có chút quyến luyến.
Tấm rèm cửa trắng tinh mềm mại phất phơ theo làn gió luồn vào không gian phòng
Lâm Vĩnh Túc ngồi bên cửa sổ, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài.
Đôi mắt đẹp vương lên nét buồn man mác.
Sau khi cô tỉnh dậy ở bệnh viện bên Anh cho đến khi lên máy bay trở về biệt thự của Trịnh gia như hiện tại, cô đều bị giam lỏng, đều bị giám sát chặt chẽ nhất cửa nhất động.
Nếu muốn ra ngoài cũng sẽ có vệ sĩ và vài người hầu nữ đi theo.
Còn Trịnh Liệt thì chưa một lần xuất hiện trước mặt cô.
Đã hai tháng. Hai tháng rồi cô chưa gặp hắn lần nào.
Lâm Vĩnh Túc nhìn xuống vùng bụng đã có chút nhô lên của mình. Bàn tay thon dài trắng nõn của cô đưa lên đặt tại bụng mình, khẽ vuốt ve.
Hắn còn giữ cô ở đây là vì đứa bé này sao?
Là vì cô đang mang trong mình giọt máu của hắn nên mới giam cô ở đây, còn hắn thì mất tích không một dấu vết sao?
Khoé môi Lâm Vĩnh Túc nở nụ cười nửa miệng. Nói cũng đúng. Có ai lại vẫn còn yêu một người hận mình đến thấu xương, lại còn cầm lấy dao đâm vào ngực mình cơ chứ?
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Vĩnh Túc không khỏi có chút mất mát.
Hắn thật sự căm ghét cô rồi.
Aizzz
Thở dài một tiếng, vừa định đứng lên thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Lâm tiểu thư, cháo tổ yến đã nấu xong rồi ạ.”
“Vâng, cửa không khoá đâu. Vào đi ạ.” Lâm Vĩnh Túc lến tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió ngoài kia. Trên mặt cô không tỏ rĩ là cảm xúc gì. Chỉ quay đầu nhìn về phía cánh cửa đang mở ra.
Sau đó một người phụ nữ trung tuổi bước vào, trên tay bưng một khay nhỏ có đặt bát sứ màu trắng với hoa văn tinh tế. Từ miệng bát khỏi trắng nhàn nhạt bay lên, sau đó tản mạt trong không khí.
Người phụ nữ này là vú Trần. Đã làm việc trong Trịnh gia hơn hai mươi năm.
Bà rất quý vị Lâm tiểu thư này, cô rất hiền dịu và lễ phép, không hống hách như những tiểu thư quyền quý khác.
Nhưng tiểu thư kia khi ở trước mặt Trịnh thiếu gia thì giả vờ ngây thơ, yếu ớt, cần được che chở, mục đích cũng chỉ là muốn tiếp cận Trịnh Liệt thiếu gia và cả gia tài của hắn.
Còn ở sau lưng, dù Trịnh Liệt đã cảnh cáo nhiều lần nhưng vẫn rất nhiều người không sợ chết mà xông vào biệt thự Trịnh gia khi Trịnh Liệt vắng mặt. Còn chưa là gì mà vừa vào cửa đã bày ra điệu bộ chủ nhân của Trịnh gia, loại người chỉ biết được hầu hạ và cưng nựng.
Dù là gì thì chỉ cần lọt vào mắt của Trịnh thiếu gia thì chắc chắn là một cô gái tốt rồi. Đã vậy, hiện tại vị tiểu thư này còn đang mang trong mình cốt nhục của Trịnh gia, hẳn phải càng được trân quý như bảo ngọc.
Vú Trần đến gần Lâm Vĩnh Túc, nhẹ lên tiếng: “Lâm tiểu thư, cô ăn chút gì đi. Còn phải lo cho tiểu Trịnh thiếu gia trong bụng nữa chứ.”
Lâm Vĩnh Túc nhìn vú Trần mỉm cười một cái, nụ cười hiền hoà, xinh đẹp mà dịu dàng, tựa như làn gió xuân, phảng phất đưa đến cảm giác an lòng thân thiện với người đối diện: “Vú Trần, cứ để đấy đi. Con sẽ ăn sau.”
Nhìn khuôn mặt dù đang cười nhưng không thể giấu được sự man mác trong đáy mắt của Lâm Vĩnh Túc khiến vú Trần thở dài một cái, bà cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu rồi đi ra.
Vú Trần rời khỏi phòng, chỉ còn lại một mình Lâm Vĩnh Túc vẫn ngồi đó. Cô nhìn bát canh tổ yến mà vú Trần vừa đưa tới, cầm thìa lên.
Vừa định ăn thì lại bỏ thìa xuống, sau đó đứng dậy.
Aizzz… thật sự là ăn không nổi. Cô muốn ra ngoài vườn hít thở chút không khí. Ở trong này mãi, bức bối quá, cô sợ mình sẽ phát điên mất.
Lâm Vĩnh Túc cầm lấy chiếc áo khoác gió mỏng manh khoác hờ lên vai, sau đó ra khỏi phòng.
Cố bước từng bước trên vậc thang thật cẩn thận. Sau một lần suýt mất đi thì cô mới biết, mình yêu đứa bé này đến nhường nào.
Bước xu


