Cô lắng nghe động tĩnh bên trong phòng nhưng không có bất cứ gì, Lâm Vĩnh Túc thở phào. Cô cứ tưởng sẽ bị làm sao.
Khe sáng từ bên trong chiếu qua hành lang bỗng nhiên rộng ra, kéo theo một bóng người kéo dài trên nền hành lang.
Lâm Vĩnh Túc mở lớn hai mắt, tim nhẹ nhàng nảy lên một cái. Chẳng lẽ là trộm sợ cô biết được nên muốn giết người diệt khẩu hay đại loại như vậy sao?
Tiếng bước chân càng lúc càng gần khiến cho Lâm Vĩnh Túc càng hốt hoảng, chiếc bóng cũng càng lúc càng dài ra.
Không phải chứ? Đừng đến đây.
“Lâm tiểu thư? Sao cô còn chưa ngủ? Ra đây làm gì vậy?” Vú Trần từ bên trong phòng ghé đầu ra nhìn Lâm Vĩnh Túc, sau đó nhanh chân nhanh tay chạy lại đỡ cô đứng thẳng dậy.
“Vú… Trần?” Lâm Vĩnh Túc vẫn còn mang theo vài điểm kinh sợ trên gương mặt, nhưng đã phần nào giảm bớt đi.
“Là tôi đây. Lâm tiểu thư sao vậy? Muốn đi vệ sinh hay sao?”
Lâm Vĩnh Túc lắc lắc đầu, mỉm cười nói: “Không phải. Mà tại sao vú lại ở trong thư phòng giờ này?” Hóa ra là vú Trần,hèn gì cô lại cảm thấy tiếng bước chân quen thuộc đến thế.
Vú Trần nghe cô hỏi vậy thì lơ đãng một chút, sau đó cười đáp: “À. Tôi vào thư phòng dọn dẹp một chút. Lâu rồi không có ai vào đây nên nơi này có vẻ như bị bỏ quên. Đây là nơi này ngày xưa TRịnh thiếu thường xuyên lui tới, nên tôi muốn nó luôn phải thật sạch sẽ.”
Dọn dẹp? Vào buổi tối sao?
Lâm Vĩnh Túc nghiêng đầu, hơi nheo mắt nghi hoặc, nhưng rất nhanh cô cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ gật đâu với vú Trần một cái, sau đó nói: “Ra là vậy. Vậy con cũng vào dọn dẹp với vú…”
Cô còn chưa nói xong, đã bị vú Trần cắt ngang, đẩy đẩy cô hướng về phía phòng ngủ: “Ây da, Lâm tiểu thư. Cô phải biết nghĩ cho đứa bé nữa chứ. Cô về phòng đi. Tôi xong rồi. Bây giờ cũng về phòng mình ngủ đây.”
“Vậy… con về phòng.” Lâm Vĩnh Túc tỏ vẻ khó xử, sau đó chào vú Trần rồi bước về phòng.
NHưng trong lòng cô vẫn ẩn hiện một thứ gì đó, rất mơ hồ, nhưng dường như lại rất quan trọng. Là cái gì mới được?
Chỉ là trong thâm tâm cô chưa thể nói rõ, nhưng nó thôi thúc cô không nên rời khỏi, khuyên cô hãy ở lại.
Quay người lại, nhìn cánh cửa mà vú Trần vừa đóng lại, khép lại ánh sáng bên trong, Lâm Vĩnh Túc lắc nhẹ đầu một cái.
Có thể là do cô nghĩ nhiều quá thôi. Nghĩ xong, cô bước về phòng mình, đóng cửa lại.
*************************
Vú Tràn đóng cửa lại, xác định Lâm Vĩnh Túc đã đi xa, bà đi lại cuối giá sách, nơi đó có đặt một chiếc bình hoa, bà khẽ xoay chiếc bình sang bên phải một chút. Ngay lập tức, giá sách trước mặt chia thành hai nửa, tách ra, tạo thành một lối đi vào bên trong phòng bí mật.
Vú Trần bước vào, giá sách lập tức khép sát, sau đó khép lại, như chưa từng mở ra.
Bên trong chiếc giá sách kia, là cả một không gian rộng lớn, màu sắc đơn điệu, độc mỗi màu trắng. Xung quanh không hề có vật trang trí nào, ở giữa chỉ đặt một chiếc bàn tròn màu đen duy nhất. Càng làm cho không gian trở nên trống vắng và lạnh lẽo hơn.
Sau chiếc bàn tròn, là một dáng người cao gầy, trên người khoác một chiếc áo khoác đen dài, trên áo còn vương một ít mùi sương. Cho thấy, hắn vừa trở về.
Hắn đang đứng quay lưng về phía với vú Trần, tay chắp sau lưng.
Vú Trần nhìn hình dáng to lớn của người đàn ông trước mắt, hai mắt đỏ hoe, run run giọng gọi: “Trịnh thiếu. Cậu trở về rồi.”
***13:41 21/1/2017***
CHƯƠNG 76: ĐÚNG LÀ ANH
“Trịnh thiếu. Cậu trở về rồi. Tôi cứ tưởng… tôi cứ tưởng là…” Khoé mắt vú Trần rưng rưng, bà lấy ống tay áo lau nhẹ khóe mắt.
Người đàn ông mặc áo khoác dài sau chiếc bàn tròn quay mặt lại, kéo ghế ra, ngồi xuống ghế.
Trên khuôn mặt người đàn ông có một vết thương nhẹ, nhưng khuôn mặt với tỷ lệ gần như hoàn mỹ của hắn vẫn là xuất chúng, đó không ai khác chính là Trịnh Liệt: “Vú Trần. Cô ấy đi khỏi rồi chứ?”
“Vâng, Trịnh thiếu.” Ngừng một lát, vú Trần e ngại hỏi: “Nhưng mà… tại sao lại phải giấu Lâm tiểu thư?”
Trịnh Liệt nghe vậy thì hơi chau mày, nghĩ tới lúc vừa tỉnh dậy, đã thấy mình nằm trên giường của Trần gia.
Cơ thể đau nhức, muốn ngồi dậy nhưng lập tức bị giọng nói âm trầm của Trần Bạch Nghiên làm cho khiếp sợ: “Nằm yên.”
Quả là lão đại của tứ đại thiếu gia. Lời nói đúng là uy nghiêm, có trọng lượng. Trịnh Liệt lập tức nằm im.
Theo cấp bậc mà bốn người đã chia nhau, thì Trần Bạch Nghiên là lão đại, Mạc Thuần Uy là lão nhị, lão tam là Trịnh Liệt, người còn lại là Ninh Kiến Thần.
Nhìn Trịnh Liệt đánh mắt lung tung như muốn hỏi đã xảy ra chuyện gì, Ninh Kiến Thần cười cười vẻ nham hiểm nói: “Lão tam. Đừng nói với tớ là cậu bị mất trí nhớ. Nếu thật vậy thì tớ sẽ dìm đầu cậu xuống nước cho tới khi phục hồi lại mới thôi đấy.”
Vừa nói xong, Ninh Kiến Thần lập tức bị sáu con mắt nhìn chòng chọc vào mình. Ninh Kiến Thần biết điều, mím môi, nhún nhún vai. Được rồi, hắn không sai, là hắn nhịn thôi.
“Cậu bị tai nạn, Vô Dĩnh Kỳ, tức người của tôi, đã cứu cậu?” Mạc Thuần Uy ngồi lạnh lùng nói ra một câu.
Tai nạn?
Trịnh Liệt nhíu mày, cố nhớ lại.
Đúng rồi. Lúc đó hắn đang thông báo cho bọn họ việc mình được làm cha, thì bị một chiếc xe mất kiểm soát đâm thẳng vào.
Vẫn còn sống ư? Tốc độ của chiếc xe đó rất nhanh, đâm vào hắn mà hắn vẫn sống được ư? Dù là Vô Dĩnh Kỳ thì cũng thật khó tin.
“Yên tâm đi. Chưa chết được.” Mạc Thuần Uy nói xong, dường như thấy vẫn còn chưa đủ nên tiếp tục bổ sung thêm một câu: “Cậu vẫn còn nợ chưa trả cho tôi. Diêm Vương không dám nhận cậu đâu.” Nói xong, Mạc Thuần Uy lại tiếp tục điềm nhiên đọc sách. Chân chéo chân, sách đặt lên đùi, một tay lật giở sách, còn một tay cầm tách trà trên bàn, nhấp một ngụm.
Nợ? Nợ gì? Trịnh Liệt vẫn ngu ngơ không hiểu: “Tôi nợ cậu sao?”
Mạc Thuần Uy xưa nay ít nói, gật đầu một cái, sau đó nói: “Nợ tôi đứa con dâu.”
“Hả??????????” Ninh Kiến Thần hét lên. Còn Trịnh Liệy và Trần Bạch nghiên dù không nói gì nhưng ánh mắt nhìn Mạc Thuần Uy là vô cùng ngạc nhiên cộng khó hiểu.
“Nói như vậy…nói như vậy… chẳng lẽ…” Ninh Kiến Thần lắp bắp nói: “Chẳng lẽ cậu đã có con trai rồi?”
“Đúng vậy. Bốn tháng.” Mạc Thuần Uy hất cằm, kiêu ngạo nói.
“Chết tiệt. Tôi phải về bắt Lô Vỹ Tinh nhà tôi sinh một đứa mới được. À không, phải sinh vài đứa. Cũng không được. Mỗi năm một đứa là tốt nhất.” Ninh Kiến Thần đứng dậy, giọng hùng hồn. Đang nói, Ninh Kiến Thần bỗng nhiên sực tỉnh, nhìn Trần Bạch Nghiên nói: “À đúng rồi lão đại. Hay là cậu nhanh kiếm một đại tẩu đi, chúng ta kết làm thông gia.”

