Thực ra ngày hôm đó, cô cảm thấy thân thể của mình không có vấn đề gì, hoàn toàn rất tốt, hơn nữa cô đã mất đi một đứa bé, cho nên đối với đứa bé thứ hai này cũng đặc biệt cẩn thận hơn, nhưng không biết vì cái gì, sau khi cô nói chuyện điện thoại cùng công ty chuyển phát nhanh, bụng lại bắt đầu đau, lúc trước cô cũng có đau bụng như vậy, cho nên cũng không có để ý, cho rằng một lát nữa liền tốt hơn, nhưng mà, thật không ngờ lại càng đau hơn, lúc này cô sợ tới mức ngay lập tức gọi người làm, lúc này hạ thân bắt đầu chảy máu, người làm sợ hãi, gọi điện thoại báo cho Thịnh Thế, bác sĩ gia đình cũng gọi đến đây, nhưng thời điểm Thịnh Thế trở về nhà, đứa bé đã không còn.
Cô mê man ngủ thật lâu mới tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn thấy sắc mặt Thịnh Thế đặc biệt rất khó coi, đứng trước giường cô, trong tay cầm món quà cô chọn cho Hàn Thành Trì.
Người làm trong nhà đã kể lại những việc cô đã làm trước khi xảy thai đều nói cho Thịnh Thế biết, Thịnh Thế cho rằng đứa bé của cô bị xảy, là vì chạy ???? ra ngoài mua quà sinh nhật cho Hàn Thành Trì.
Liên tiếp mất đi hai đứa bé, cuối cùng đủ để cho Thịnh Thế bạo phát, anh bóp chặt cổ cô, chửi mắng trách móc rất nhiều lời khó nghe.
Sắc mặt cô tái nhợt lắng nghe, cảm thấy rất ủy khuất, nói ra một hai câu giải thích, nhưng mà anh căn bản không nghe thấy, giống như mất đi lí trí.
Hiện tại cô nhớ lại, vẫn cảm thấy được lúc ấy Thịnh Thế giống như người điên, sau khi anh mắng xong, dường như chưa cảm thấy hết tức giận, liền thờ ơ nhìn chằm chằm cô, nói: “Cố Lan San, cô có biết vì sao khi cô cùng tôi ngủ trên cùng một cái giường, lại trùng hợp có người nhìn thấy hay không? Cô thực sự nghĩ rằng cô là uống say sao? Kỳ thực là tôi bỏ thuốc cô, tôi nghĩ muốn cô, tôi có thể đạt được, tôi nghĩ muốn cô sinh cho tôi đứa bé, cho nên chờ cô điều dưỡng thật tốt thân thể, tiếp tục mang thai!”
Thời điểm đó, cô thật sự không biết chân tướng thật sự của sự việc.
Cô chỉ cho rằng, cô cùng Thịnh Thế bị mẹ Thịnh cùng bà Cố bắt gian tại giường, thật sự do uống rượu mà làm loạn.
Chương 532: Sở Sở, Anh Yêu Em (22)
Nhưng cô thật sự không ngờ, sau lưng chuyện đó còn có ẩn tình khác.
Thịnh Thế vậy mà bỏ thuốc dụ gian cô!
Lúc ấy đáy lòng cô bốc lên cơn tức, nghĩ cũng không nghĩ liền quay đầu về phía tay anh đang bóp cổ mình cắn một cái thật mạnh.
Cô dùng sức cắn, nhưng Thịnh Thế còn hung ác hơn cô, tay đang bóp cổ cô, cứ thế không có buông lỏng lực một chút nào.
Lúc đó cô thật sự cảm thấy mình sắp bị bóp chết, cô dứt khoát không né tránh, cô liền trợn tròn mắt nhìn anh, nói: “Anh như vậy, làm sao tôi có thể yêu anh được, tôi đúng là yêu Hàn Thành Trì, hơn nữa tôi muốn yêu cả đời, muốn tôi sinh con cho anh, nằm mơ đi!”
Cô vừa nói, vừa oán hận nở nụ cười.
Lời nói này của cô, thành công bức Thịnh Thế điên lên rồi.
Cô nhìn Thịnh Thế nổi trận lôi đình, lúc ấy đang trong lúc tức giận còn có một chút hưng phấn.
Anh càng tức giận, cô lại càng cười.
Nụ cười của cô giống như đang châm chọc, làm cho anh cảm thấy mất hết mặt mũi cùng toàn bộ tôn nghiêm.
Anh không lưu tình chút nào hung hăng giơ tay lên, vung cho cô một cái tát, quăng cô từ trên giường rơi thẳng xuống đất.
Nói thật, một cái tát kia đánh xuống thật là đau.
Nhưng cô lại không có chút phản ứng nào, chỉ cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Thịnh Thế.
Thịnh Thế lảo đảo đi tới trước mặt cô, trong cặp mắt xinh đẹp của anh hiện đầy ác độc, anh nói: “Cố Lan San, khi tôi yêu cô, cô nói cái gì thì chính là cái đó, khi tôi không thương cô, cô chỉ là cái rắm thôi!”
Sau khi anh nói xong, dường như chưa hết giận, liền chỉ vào quà tặng cô mua cho Hàn Thành Trì đã bị anh phá hư đến nát bấy nói: “Cô cầm tiền của tôi mua quà tặng cho một người đàn ông khác, nghĩ hay quá nhỉ, tôi cho cô biết, Cố Lan San, tiền của tôi, mặc dù cô bán thân, cũng chỉ có thể bán cho tôi, bằng không một phân tiền cô cũng đừng nghĩ đến!”
“A, không đúng, bắt đầu từ bây giờ, một phân tiền tôi cũng không có ý định cho cô! Không phải em trai của cô vẫn còn ở trong bệnh viện sao? Là người thực vật, mỗi tháng cần mười vạn tiền thuốc thang, tôi xem cô lấy cái gì đưa?”
“Đúng rồi. . . . . . Cô có thể lấy thân thể của cô tới kiếm tiền, bồi ăn một bữa cơm 5000 đồng, bồi tắm một lần 5000 đồng, bồi làm yêu một lần một vạn!”
“Cái giá này không thấp chứ, một tháng nếu cô thêm chút sức, đúng thật là có thể kiếm đủ mười vạn!”
. . . . . .
Cố Lan San nằm ở trên giường, nghĩ tới “Một lần” gây gổ đó, cô chậm rãi nhắm hai mắt lại, giơ tay lên nhẹ nhàng sờ về phía bụng của mình.
Sợ là trời cao thật sự trừng phạt cô, trừng phạt cô đối xử không tốt với đứa bé của mình, cho nên sau hai lần mang thai liên tiếp, cô không còn mang thai nữa.
Chương 533: Sở Sở, Anh Yêu Em (23)
Từ sau đó trở đi, mỗi ngày Thịnh Thế đều không có ở nhà, tin tình cảm một tin tiếp một tin được đưa lên báo, cô không biết là sự thật hay là xì căng đan, nói tóm lại, bên cạnh anh vây quanh đủ loại mỹ nữ, ví dụ như bạn trai thần bí của ngọc nữ phim ảnh nào đó chính là Thịnh Thế. Lại ví dụ như Thịnh Thế hào phóng cho Tô Kiều Kiều làm người phát ngôn Mười Dặm Thịnh Thế, cũng cùng cô ta xem phim.
Cô làm phóng viên, hiển nhiên muốn không xem cũng khó.
Lúc đầu cô cảm thấy có chút mất mặt, nhưng về sau, dần dần cô thấy quen, trừ đi đến chỗ anh lấy tiền, thời gian khác, cố gắng có thể cách anh càng xa càng tốt.
Cô giống như là một người ngoài cuộc, chiếm lấy thân phận người vợ cưới hỏi đàng hoàng của Thịnh Thế, nhìn Thịnh Thế cùng mỹ nữ tuyệt sắc ở bên ngoài trình diễn một màn lại nối tiếp một màn câu chuyện tình ái kinh thiên động địa.
Mà thân phận người vợ, rốt cuộc cũng tới một ngày, phải trả lại cho anh.
. . . . . .
Ngày Cố Lan San trả lại thân phận người vợ cho Thịnh Thế là thứ tư ngày 8 tháng 10.
Ngày đó Thịnh Thế không đi làm, chín giờ sáng, anh lái xe tới biệt thự Lâm Phong, sau đó chở cô đi cục dân chính.
Ở trên đường, Thịnh Thế đưa cho Cố Lan San một xấp giấy, Cố Lan San hồ nghi liếc mắt nhìn Thịnh Thế, Thịnh Thế nuốt nước miếng một cái, nói: “Giấy thỏa thuận li hôn, cô xem đi.”
Cố Lan San gật đầu một cái, không nói gì, cúi đầu, lật đi lật lại trang giấy kia.
Bởi vì một phân tiền cấp dưỡng cô cũng không muốn, cho nên giấy thỏa thuận li hôn rất đơn giản, cô chỉ nhìn thoáng qua một lần, liền đưa tay tìm bút.
Thịnh Thế giống như là hiểu cô đang tìm cái gì, vừa lái xe, vừa thuần thục lần mò một cây bút ở bên cạnh đưa cho cô.
Cố Lan San nhận lấy, nhìn chằm chằm nơi ký tên trên giấy thỏa thuận li hôn, nhìn một hồi, sau đó cầm bút lên, chậm rãi ký xuống.
Lúc cô ký xuống, Thịnh Thế nhìn thông qua kính chiếu hậu, tay cầm tay lái của a

