Cố Lan San vừa thét lên một tiếng, còn chưa có thét xong, cô liền cảm thấy trong lòng bàn tay của mình bị nhét vào một vật thô thô cứng rắn, theo bản năng cô cúi đầu nhìn xuống, liền thấy hình ảnh có cấp bậc hạn chế như vậy, cả người cô càng lúc càng hỗn độn, cô lại theo bản năng muốn buông lỏng tay ra thét chói tai, nhưng tay của cô lại bị Thịnh Thế nắm chặt, đặt trên phân thân của anh, làn môi cũng bị anh hung hăng ngăn chận.
Tiếng thét chói tai của cô bị chìm vào trong miệng của anh, tay của anh nắm tay của cô chuyển động lên lên xuống xuống trên phân thân của anh, cô cảm thấy trong lòng bàn tay mình nóng giống như bắt lửa, động tác chuyển động tay cô của anh càng lúc càng nhanh, cổ tay của cô có chút mỏi, nhiều lần ngừng lại, rồi lại bị anh nắm lấy tiếp tục chuyển động, cổ tay cô đau không có chỗ phát tiết, nên chỉ có thể đạp chân, anh đè thân thể của cô lại, cầm lấy tay cô, động tác mạnh hơn, trong miệng còn lẩm bẩm những lời nói làm cho người ta đỏ mặt tim đập: “Sở Sở, ngoan, nắm chặt một chút nữa nào, xong ngay đây. . . . . . Ngoan. . . . . . Ân Ân. . . . . . . Tốt lắm, tốt lắm. . . . . . . Hô. . . . . . .”
Cùng với một tiếng kêu rên thành tiếng thật dài của anh, cô cảm thấy có chất lỏng cực nóng phun vào lòng bàn tay của mình, ngực của mình.
Sức lực anh nắm lấy tay của cô dần dần buông lỏng, cổ tay làm xong chuyện của cô mềm nhũn thõng xuống, nhắm mắt lại, hít thở, rõ ràng là cô không có làm, nhưng cô lại có cảm giác mặt đỏ tim đập hơn lúc mình làm.
Tiếng hít thở của anh ở bên tai của cô, từ dồn dập đến thong thả, sau đó cô nghe thấy anh ngồi dậy, móc khăn giấy ra, lau sạch thân thể của cô, rồi sau đó, cô cảm thấy mình rơi vào trong một vòng tay ấm áp, hoàn toàn lọt vào bóng tối.
Chương 435: Đại Nạn Tới, Chia Tay (26)
Rồi sau đó, cô cảm thấy mình rơi vào một lồng ngực ấm áp, hoàn toàn chìm trong bóng tối.
************
Sau khi tất cả mọi người rời đi, Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân yên lặng ước chừng mười phút, Hàn Thành Trì mới quay đầu, nhìn Cố Ân Ân, mở miệng, nói: “Ân Ân, xin lỗi, để em lo lắng.”
Lúc anh nói câu nói này, giọng điệu cực kỳ bình tĩnh, cực kỳ chân thành, lại khiến Cố Ân Ân không hiểu tại sao lại cảm thấy muốn khóc. Một ngày một đêm qua, cô khóc rất nhiều lần, cô vừa nghĩ muốn khóc, thì thật sự rơi lệ, khóc: “Thành Trì, thật may là anh không sao, thật may là anh không sao.”
Trên khuôn mặt điển trai của Hàn Thành Trì hiện lên một chút đau lòng. Anh giơ tay lên, lau đi nước mắt của Cố Ân Ân, sau đó ôm co vào trong ngực: “Ân Ân, đừng khóc.”
Cố Ân Ân vùi ở trong ngực anh, khóc hơn nửa buổi, thật sự cô còn khóc cho chính mình vì tủi thân một ngày một đêm, đến cuối cùng, cô liền nín khóc mà cười, sau đó ôm cổ Hàn Thành Trì, tự giễu cợt mình: “Thành Trì, anh xem em, thật giống như đứa bé, khóc lóc suốt!”
Hàn Thành Trì cầm khăn giấy, chuyên chú và nghiêm túc lau vệt nước mắt trên mặt cô, chỉ cong môi, cười ấm áp, không nói gì.
Cố Ân Ân không thấy Hàn Thành Trì có khác thường gì lớn, trong lòng dần dần bình lặng lại. di/enda;n’le/qu,yd’on Cô giơ tay lên, véo véo bả vai Hàn Thành Trì, nói: “Thành Trì, bất kể có chuyện gì xảy ra về sau, không cho phép anh cứ không nói tiếng nào liền biến mất không thấy như vậy!”
Ngón tay Hàn Thành Trì đang lau nước mắt Cố Ân Ân hơi dừng một chút, lẳng lặng nhìn đôi mắt vẫn còn ánh lên nét cười của Cố Ân Ân. Anh không nói, chỉ nhìn chăm chú ánh mắt cô. Cố Ân Ân cảm thấy trong đôi mắt của Hàn Thành Trì hình như ẩn giấu rất nhiều ý nghĩ sâu sa, nhưng cô lại không đọc được. Cố vừa muốn mở miệng hỏi, trong lúc bất chợt, Hàn Thành Trì liền giơ tay lên, ôm cô vào trong ngực, nói: “Ân Ân, em sẽ vẫn ở cùng anh đúng không?”
Cố Ân Ân cảm thấy những lời này của Hàn Thành Trì thật sự không giải thích được: “Thành Trì, anh nói gì thế, trải qua việc này, em liền muốn gả cho anh rồi, em không đi cùng anh thì em ở với ai.”
Hàn Thành Trì lại ôm Cố Ân Ân thật chặt, anh lặp lại lời nói vừa rồi của mình một lần nữa: “Ân Ân, bất kể như thế nào, em sẽ vẫn ở cùng anh đúng không?”
Mặc dù Cố Ân Ân không biết tại sao Hàn Thành Trì hỏi như vậy, nhưng vẫn mở miệng, đáp lời: “Thành Trì, em sẽ ở cùng với anh, cả đời.”
Lời của cô…, vừa mới nói xong, môi Hàn Thành Trì, đã áp lên, hôn thắm thiết, triền mien.
Chương 436: Đại Nạn Lại Tới, Chia Tay (27)
Nụ hôn kia, kéo dài thật lâu, so với những cái hôn của Hàn Thành Trì với Cố Ân Ân trong quá khứ, nhiều hơn một chút run rẩy. Nhưng Cố Ân Ân ngược lại, cảm thấy nụ hôn này rất tuyệt, rất kích thích. Lúc cánh môi của Hàn Thành Trì muốn rời khỏi mình, cô lại chủ động móc vào đầu lưỡi của anh, lưu luyến không rời, lôi kéo anh tiếp tục triền miên cùng mình một hồi thật lâu, mới bằng lòng bỏ qua.
Tiếp theo, Hàn Thành Trì liền dẫn Cố Ân Ân đi ăn cơm, sau đó đưa cô trở về nhà họ Cố. Đến trước cửa nhà họ Cố, lúc Hàn Thành Trì ở cùng Cố Ân Ân, Hàn Thành Trì vẫn mở miệng, hỏi Cố Ân Ân một câu: “Ân Ân, chúng ta luôn luôn ở cùng nhau, đúng không?”
Đây là lần thứ ba anh hỏi cô vấn đề này, Cố Ân Ân cười giơ tay lên, đánh Hàn Thành Trì một cái: “Thành Trì, sao anh vẫn hỏi chuyện này thế, không thấy chán à!”
Hàn Thành Trì thấy Cố Ân Ân thẹn thùng chỉ trích, nhưng không lên tiếng, chỉ cười cười, tự mình cởi dây an toàn cho cô, sờ sờ mái tóc dài của cô, một đôi mắt, mang theo tình cảm nồng nàn, nhìn Cố Ân Ân, nói: “Được rồi, không lộn xộn, mau vào thôi, trước hãy tắm nước nóng, sau đó ngủ một giấc thật ngon, tỉnh ngủ nhắn tin cho anh.”
“Được, em hiểu rồi!” Cố Ân Ân nghiêng đầu, hôn Hàn Thành Trì một cái,die.nd/anl;eq’uyd’on lúc này mới mãn nguyện xuống xe, về nhà.
Hàn Thành Trì ngồi ở trong xe, nhìn Cố Ân Ân biến mất không thấy gì nữa, lại lặng lẽ đợi trong chốc lát, mới quay xe, rời đi.
Cố Ân Ân về đến nhà, ngoan ngoãn nghe theo lời Hàn Thành Trì, tắm nước nóng trước.
Chỉ là, vào lúc cô tắm rửa, trong đầu vẫn luôn nghĩ vì sao Hàn Thành Trì cứ hỏi cô chuyện kia.
Hỏi cô, có thể mãi mãi ở cùng anh hay không.
Thật là kỳ quái. . . . . . Cô không cùng anh ở chung một chỗ thì cùng ai ở chung một chỗ đây?
Cố Ân Ân nghĩ đi nghĩ lại, liền nở nụ cười, Hàn Thành Trì sẽ không mắc bệnh sợ hãi trước khi kết hôn chứ?
Xem ra, cô nên an ủi anh một chút.
Cố Ân Ân nghĩ rất nhiều, nhưng bởi vì cực kỳ mệt mỏi, nên cũng không thể an ủi Hàn Thành Trì. Cô tắm xong, nằm lên giường, dần dần ngủ thiếp đi.
Đợi đến lúc cô tỉnh lai, đã là chín giờ tối, Cố Ân Ân gửi cho Hàn Thành Trì một tin nhắn. Nửa ngày sau Hàn Thành Trì mới trả lời tin nhắn của cô, chỉ nói vài lời tán gẫu, không khác gì ngày thường. Tâm tì


