Hàn Thành Liêm là được ông nội Thịnh Thế một tay cất nhắc lên, lúc ấy đánh giá của ông nội Thịnh thế cho Hàn Thành Liêm là, cương trực công chính, thiết diện vô tư, chấp pháp nghiêm minh, vì dân chờ lệnh, hiệp cốt như ruột. (*)
(*)Cương trực công chính, thiết diện vô tư, chấp pháp nghiêm minh, vì dân chờ lệnh, hiệp cốt như ruột : không a dua nịnh bợ, công chính nghiêm minh, chấp hành pháp luật nghiêm minh, luôn vì dân mà làm việc, hiệp khí nhưng mềm lòng vì người thân.
Chỉ hai mươi chữ ngắn ngủi đó nhưng thật sự nói đúng về Hàn Thanh Liêm.
Hiệp khách nhu ruột…Thật sự đúng là đúng chuẩn một câu của ông nội Thịnh Thế, cuối cùng, thực sự thua ở chỗ nhu ruột.
Mẩu tin tức này của Hàn Thanh Liêm xác thực đã đưa ra ánh sáng, rất nhiều bạn bè trên quan trường từng quan hệ thân thiết với ông thổn thức không thôi.
Đồng thời, tin tức cũng phỏng vấn người có công tra ra manh mối trong vụ án tham ô này.
Khi Cố Ân Ân nhìn đến ảnh chụp trên màn hình TV thì cả người suýt chút nữa rụng rời, thực sự là ông ta…Cục trưởng Cục chống tham ô…Không phải đó là anh chồng Thịnh Thế sao ?
( Đoạn này convert ghi là Phản tham cục chung cục trưởng nên mình chém ra là Cục trưởng Cục chống tham ô, đúng là có chức này phải không nhỉ ? ^^)
Nhị Thập..Nhị Thập là anh em với Hàn Thành Trì mà, bọn họ quan tâm nhau tốt như vậy, mà quan hệ giữa nhà họ Hàn và nhà họ Thịnh cho tới bây giờ cũng vô cùng tốt, tại sao đến cuối cùng thế nhưng nhà họ Thịnh lại tự tay đưa nhà họ Hàn vào đường cùng ?
(Editor : Tự làm tự chịu, việc công là việc công, việc riêng là việc riêng)
Nhà họ Hàn, có thể coi là thành do nhà họ Thịnh mà bại cũng do nhà họ Thịnh.
Hàn Thanh Liêm đi lên từ tay ông nội Thịnh Thế, lại suy tàn trong tay anh rể Thịnh Thế.
Cùng kinh ngạc và cảm thấy không thể tin được còn có bà Cố, một giây trước bà ta còn ở chỗ này giáo dục Cố Ân Ân phải chú ý hình tượng, phải nắm được tốt bảo đảm vinh hoa phú quý Hàn Thành Trì, một giây sau Hàn Thành Trì cái người bảo đàm vinh hoa phú quý cũng không còn.
Nhà họ Hàn thua rồi…Vậy, nhà họ Cố còn có thể chống đỡ bao lâu đây ?
Ít nhiều người làm ăn cùng nhà họ Cố đều không phải nhìn thấy Hàn Thành Trì sau lưng Cố Ân Ân hay sao?
Bà Cố không dám tiếp tục suy nghĩ thêm, lúc trước khi Cố Lan San vốn là công cụ thông gia của bà thế nhưng không ngờ giữa đường nhảy ra một tên Thịnh Thế, đảo lộn kế hoạch của bà ta loạn thành một đoàn, tất cả tiền đặt cược đều đặt trên người Cố Ân Ân, nhưng mà hiện giờ, bà ta lại đánh cuộc thua rồi.
Chương 440: Đại Nạn Lại Tới, Chia Tay (31)
Một người từ nghèo khó đến giàu sang, sẽ dễ dàng thích ứng.
Nhưng mà một người từ giàu sang về nghèo khó, sẽ thành điên.
Bà Cố hưởng thụ vinh hoa phú quý đã hơn ba mươi năm, hơn nữa buôn bán lầm ăn ngày càng lớn, tiền bạc càng ngày càng kiếm được nhiều, càng ngày càng ngày lại càng xa xỉ, hiện giờ nếu để mối làm ăn của nhà họ Cố bị chững lại, từ nay về sau bà ta lại càng phải tính toán chi tiết hơn, bà ta tuyệt đối không thể chịu nổi.
Bà Cố dùng lực mà ngón tay nắm chặt cốc nước, thật lâu sau bà ta mới ưỡn thẳng lưng, nhìn đến Cố Ân Ân đang tái xanh mặt : “Ân Ân, con không thể kết hôn với Hàn Thành Trì được rồi.”
Bà Cố nói vô cùng quả quyết.
Không có chút do dự nào, giống như một con cờ không có tác dụng với mình hiện giờ thì liền không chút lưu tình vứt bỏ nó. (Editor : Khinh…)
Hơn nữa, con cờ Hàn Thành Trì này bây giờ còn có khả năng sẽ liên lụy bọn họ.
Cố Ân Ân còn chưa hồi lại từ chấn động bởi tin tức Hàn Thanh Liêm tham ô thì liền nghe thấy mẹ mình nói với mình như vậy, cô choáng váng ngơ ngẩn hơn nửa ngày rồi mới lắc lắc đầu, mở miệng nói : “Không thể được.”
“Ân Ân, Hàn Thanh Liêm phạm vào sai lầm lớn như vậy, khẳng định sẽ chỉ còn đường chết thôi.” Bà Cố dừng một chút, còn nói : “Hàn Thành Trì không nhờ có ba mình thì công việc thời gian trước mà ba nó giúp nó chuẩn bị sợ là không còn hi vọng rồi. Mà cho dù nó còn hi vọng thì hiện tại không có người dẫn dắt, nó ũng rất khó để bò lên trên, đối với sinh ý của nhà họ Cố chúng ta thì không có chút trợ lực nào cả.”
“Ân Ân, nhà họ Hàn ngã xuống, khẳng định cổ phiếu của nhà họ Cố chúng ta sẽ xao động, đến lúc đó có thể chúng ta đều sẽ phá sản. Khi đó thì xe biệt thự hay tiền bạc, chúng ta đều không có cái gì cả.”
“Ân Ân, đàn dương cầm của con, buổi biểu diễn dương cầm của con đều sẽ không còn nữa.”
“Ân Ân, mẹ biết mẹ nói như vậy rất không tốt bụng, vô cùng thực tế, nhưng mà mỗi người đều phải sống vì chính mình, mẹ biết có lẽ bây giờ con thích Thành Trì, nhưng mà tình yêu thật sự không thể so với cuộc sống.”
“Các loại tình yêu này chỉ có khi không lo cơm áo gạo tiền mới có thể thoải mái vui vẻ hưởng thụ.”
“Cho nên, Ân Ân, nghe mẹ con nói này, không thể gả cho Hàn Thành Trì.’
Vẻ mặt Cố Ân Ân có chút cứng ngắc, cô nghe bà Cố nói mà im lặng một hồi, sau rồi lại kiên quyết lắc đầu, nói : “Con không thể làm như vậy được!”
Vào lúc này Cố Ân Ân thật sự cảm thấy bản thân không thể làm như vậy.
Trong lòng cô còn đang suy nghĩ, cô chính là yêu Hàn Thành Trì, giờ khắc này Hàn Thành Trì xảy ra khó khăn lớn như vậy, cô không thể ăn cháo đá bắt mà từ bỏ Hàn Thành Trì như vậy.
Chương 441: Đại Nạn Lại Tới, Chia Tay (32)
Nhưng mà khi Cố Ân Ân đi Hàn gia, thấy biệt thự Hàn gia đã bị người niêm phong, đồ trong nhà cũng đều lục tục bị người mang đi, có chiếc đàn piano Hàn Thành Trì vừa mua cách đó không lâu để làm quà kết hôn cho cô, còn có rất nhiều đồ sứ cổ quý.
Cố Ân Ân cũng không tìm được Hàn Thành Trì ở biệt thự Hàn gia, cô gọi điện cho Hàn Thành Trì, điện thoại vang lên ước chừng rất lâu, mới có người bắt máy, giọng nói của Hàn Thành Trì nghe có chút thở hổn hển liên tiếp, giống như là phải vận động rất kịch liệt:
“Ân Ân. . . . . . Chuyện gì?”
Lúc này, tin tức Hàn Thanh Liêm tham ô nổ ra, giọng nói của Hàn Thành Trì nghe vào vẫn bình tĩnh như vậy, không có gì khác biệt so với lúc trước.
Cố Ân Ân không dám mở miệng hỏi Hàn Thành Trì có khỏe không, cô sợ lại chọc vào vết sẹo của anh, chỉ là hỏi một câu:
“Anh đang ở đâu?”
Hàn Thành trì nói địa chỉ cho Cố Ân Ân.
Cố Ân Ân cầm điện thoại di động xem hướng dẫn nửa ngày, mới tìm được địa điểm mà Hàn Thành Trì nói, là một Tứ Hợp Viện rất cổ xưa, đường vào rất nhỏ, xe không thể chạy vào, Cố Ân Ân chỉ có thể ngừng xe ở ven đường, tự mình đi bộ đi vào.
Cố Ân Ân quanh quẩn một lúc lâu, sửng sốt không tìm được chỗ cụ thể theo lời Hàn Thành Trì. Thời tiết rất

