Chương 393: Bí Mật Của Một Người (13)
Edit: Ngọc Hân
“Lúc ấy rất sợ, những người đó động tay động chân với tôi, cho tới bây giờ chưa từng bị người ta động chạm tới, trong lòng hoang mang rối loạn, tôi cầm sách ném về phía bọn họ, cuối cùng bọn họ nhiều người quá tôi hoàn toàn không ngăn lại được bị người ta khống chế, sau đó những tên kia liền bắt đầu xé rách quần áo của tôi, lúc ấy tôi vô cùng tuyệt vọng.”
“Nhị Thập, anh biết không? Cả đời này tôi từng tuyệt vọng ba lần, lần đầu tiên là lúc mẹ bán tôi đi, lần thứ hai chính là đêm kia, tuyệt vọng thuộc loại bản năng, tôi cảm thấy có lẽ tôi chết chắc rồi, tôi cũng sợ quá khóc… Sau đó lúc thời khắc quan trọng nhất thì anh Thành Trì tới…”
“Đã qua nhiều năm như vậy tôi còn có thể nhớ rõ cảnh tượng đêm hôm ấy, anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng giống như là đạp mây đi tới, tới kịp thời như vậy, tới đúng lúc như vậy, chặn người lại.” lê$Quý*Đôn
Thịnh Thế vốn hoàn toàn không biết Hàn Thành Trì cứu Cố Lan San lúc nào, đợi đến khi cô nói tới thời gian thì anh lập tức hiểu rõ là lần đó.
Đáy lòng anh mơ hồ hiện lên dự cảm, anh không dám nghĩ tới, thậm chí anh thoáng hiện vẻ khẩn trương hỏi cô: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó… Sau đó những người này có người cầm dao găm, lúc tôi rất vất vả tránh được muốn báo cảnh sát, có thể người kia vì sợ thẹn quá hóa giận lấy dao găm ra đâm về phía tôi.”
Ban đêm yên tĩnh giọng Cố Lan San mang theo chút mùi vị dây dưa triền miên hoài niệm, giống như đang chia sẻ câu chuyện xưa mà mình gặp trong thời gian đẹp nhất của cuộc đời: “Lúc ấy tôi hoàn toàn không biết có người muốn giết tôi đâu, tôi còn đang ngây ngốc gọi điện thoại sau đó tôi nghe thấy một tiếng cẩn thận, nagy sau đó cả người tôi liền bị người ta ôm vào trong ngực, tiếp nữa tôi nghe thấy….”
Nhịp tim Cố Lan San ngừng đập trong nháy mắt, cô hơi nghẹn không nói lên lời, mắt cô thoáng hiện ánh sáng rực rỡ, uống một ngụm rượu tiếp tục nói: “Nhị Thập… Anh biết âm thanh dao đâm vào máu thịt không?”
“Lúc ấy tôi nghe thấy loại âm thanh đó, rõ ràng rất nhỏ nhưng từng ấy năm tới nay, ban đêm lúc ngủ say không hiểu vì sao bên tai vẫn luôn hiện lên âm thanh ấy. Mỗi lần tôi nghe thấy giống như lại gặp phải cảnh tượng đêm đó, sau khi tỉnh dậy sẽ nghĩ tới anh Thành Trì.”
Tay Thịnh Thế cầm lon bia đặc biệt dùng sức, lon bia anh cầm cũng hơi biến dạng.
Giọng của anh có chút run rẩy, giống như hết sức đè nén gì đó: “Cô cho rằng Hàn Thành Trì cứu cô?”
“Đúng vậy!” Cố Lan San không chút do dự gật đầu trả lời.
Chương 394: Bí Mật Của Một Người (14)
Edit: Ngọc Hân
Cô uống say chỉ lo kể chuyện cũ của mình hoàn toàn không nghe thấy trong lời nói của Thịnh Thế rốt cuộc có cái gì đó không ổn, cô cứ thế nói tiếp: “Là anh Thành Trì đã cứu tôi một mạng, tôi nghe thấy mùi tanh máu đổ, tôi thấy được chữ cái màu đen trên áo sơ mi trắng của anh ấy.”
Sắc mặt Cố Lan San có phần tái nhợt, “Sau đó tôi té xỉu, chờ đến khi tôi… tỉnh lại thì anh Thành Trì đang ở trong bệnh viện, tôi chạy đi thăm anh ấy tôi thấy trên áo sơ mi trắng đều là máu, trên cổ áo anh ấy cũng có chữ cái màu đen kia. Sau đó rốt cuộc tôi biết được tất cả những chuyện xảy ra đêm hôm đó đều không phải là mơ, mà là thực tế!”
“Nhị Thập, anh biết lúc đó tôi cảm thấy sao không? Tôi đặc biệt cảm động, sau khi mẹ tôi không cần tôi tôi luôn không có cảm giác an toàn, tôi cảm thấy mẹ tôi không thích tôi thì làm sao người trên toàn thế này lại yêu tôi cho được?”
“Nhưng tôi không nghĩ tới vẫn có người bằng lòng sống chết, vì cứu tôi bảo vệ tôi mà mặc kệ tính mạng mình.”
“Tôi thật sự vô cùng cảm động…” Thời gian trôi qua, lúc Cố Lan San thật lòng mang chuyện tình khắc sâu nhất trong đáy lòng mình, dùng thái độ lạnh nhạt nhất kể cho người khác nghe cô mới phát hiện, thì ra cảm giác cảm động trong đáy lòng vẫn khắc cốt ghi tâm rõ ràng như thế, “Hơn nữa tôi cảm thấy rất ấm áp. Có lẽ chính là vì vậy sau này tôi mới cố chấp yêu anh ấy như vậy, cho dù anh ấy không thương tôi tý nào, đáy mắt không tồn tại bóng dáng tôi, tôi vẫn không oán không hối hận nguyện ý giao phó tuổi thanh xuân của mình cho anh ấy, người yêu của tôi.”
Chuyện xảy ra đêm đó Thịnh Thế hiểu rõ trái tim mình, hiểu mình thật lòng yêu Cố Lan San, là đêm anh cảm thấy có ý nghĩa nhất của cả đời mình.
Nhưng bây giờ nghe Cố Lan San kể anh cảm thấy vô cùng châm chọc, vô cùng buồn cười.
Anh chưa bao giờ biết thì ra cuộc sống lại có màn kịch tính như thế.
Giống như diễn trên TV, sai sót ngẫu nhiên.
Vào lúc này anh nghĩ tới một câu nói mê tín, yêu là phải thiên thời địa lợi, còn anh đây? Anh và Cố Lan San thiên thời địa lợi không có, thậm chí nhân hòa… Cũng bị ông trời đoạt nốt!
Anh vẫn nghĩ mãi không hiểu tại sao Cố Lan San lại yêu Hàn Thành Trì mà không yêu anh.
Anh vẫn cảm thấy mình còn trẻ, đối xử với cô tốt như vậy, là một người bình thường sẽ cảm động động lòng.
Thì ra cô cho rằng mạng của cô là do Hàn Thành Trì cứu, khó trách, khó trách, mạng cô…. Anh đối xử với cô rất tốt nhưng sao lại bằng cái mạng mà Hàn Thành Trì cho cô đây?
Chương 395: Bí Mật Của Một Người (15)
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Anh đối với cô tốt, nhưng làm sao so được với Hàn Thành Trì đã cứu cô một mạng?
Khó trách, vì cứu cô, tránh cho cô một dao, anh trải qua sống chết trong bệnh viện đến hơn một tháng. Đến lúc xuất viện, trở lại trường học, nhìn thấy cô ngồi trong lớp học rất bình yên, không có vẻ gì là cao hứng cả. Cô không có phản ứng nào đặc biệt với anh, chỉ hỏi một câu, Nhị Thập, anh đi học rồi đó à?
Lúc ấy, anh cực kỳ kiêu ngạo, cho rằng cô biết hết mọi chuyện, cảm thấy nếu như mình nói ra miệng việc mình đã cứu cô thì quá mức dọa người, không đủ khí khái của bậc anh hùng.
Hóa ra, ngay từ đầu anh đã sai rồi!
Cô vốn dĩ không biết anh là anh hùng cứu mỹ nhân!
Anh dùng cả sinh mệnh để trả giá, rốt cuộc lại không công gán lên người Hàn Thành Trì!
Thịnh Thế thật sự không biết mình nên khóc hay nên cười, đúng hơn nên là đang cố nén giận đi. Ông trời quả là cố ý, cố ý khiến anh khó xử đây mà!
Đây là báo ứng, có phải không… Báo ứng cho việc anh hái hoa ngắt cỏ*, phong lưu miệt mài!
*Ý nói có một khoảng thời gian, Thịnh Thế thay bạn gái như thay áo
Anh cố gắng đè nén cảm xúc mãnh liệt tận đáy lòng, hỏi, “Bởi vì anh ta cứu em một mạng, sau đó em yêu anh ta?”
“Không phải.” Cố Lan San lại lắc đầu, “Đã từng có một quãng thời gian, em tưởng mình yêu anh Thành Trì là vì chuyện lúc xưa. Nhưng càng về sau, em phát hiện, đó không phải là tình yêu, chỉ là cảm động mà thôi.”
“Thành thật mà nói, em yêu Hàn Thành Trì từ sau khi lên cấp ba.”
“Nhưng mà em chú ý tới anh ấy cũng là vì chuyện kia. Chỉ cần có mặt anh ấy, em liền nhịn không được mà nhìn anh ấy. Anh ấy đối với chị của em tốt như vậy,


