Đoạt hôn 101 lần - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
pacman, rainbows, and roller s

Đoạt hôn 101 lần (xem 4883)

Đoạt hôn 101 lần

em đều nhìn thấy rất rõ, lại càng thêm hâm diendanlequydon mộ anh ấy, hâm mộ chị mình có thể gặp được một người đàn ông tuyệt vời như thế, dịu dàng, lương thiện, hiểu lễ nghĩa, biết tôn trọng người khác. Em còn vui hơn vì người em thương mến lại yêu chị của em nhất trên đời.”


Thịnh Thế vừa nghe đã hiểu ý của cô.


Tình yêu của cô đối với Hàn Thành Trì cũng giống như tình yêu của anh đối với cô vậy. Chỉ là trải qua thời gian dài, rất nhiều chuyện đổi thay theo năm tháng, lúc đầu là để mắt đến, kế tiếp trở thành chú ý, cuối cùng thành thích thật sự.


Nhưng mà thứ tình cảm này, cô thật sự đã đặt nhầm người rồi.


Tình yêu mà cô dành trọn cho Hàn Thành Trì vốn dĩ thuộc về Thịnh Thế!


Cố Lan San nói xong một hơi dài, bia cũng đã uống cạn. Cảm thấy tâm trạng của mình tốt hơn rất nhiều, cô nghiêng đầu nhìn Thịnh Thế, nở một nụ cười rồi nó, “Nhị Thập, chúng ta lên bờ đi, em muốn đi toilet.”


Thịnh Thế không đáp lại, anh chỉ yên lặng xoay người, mở cửa thuyền ra, từ từ nắm lấy tay lái, lái về phía bờ biển. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào ngọn đèn bên cạnh Cố Lan San, đáy lòng cảm thấy vướng mắc.


Anh có nên nói cho cô biết hay không? Đêm hôm đó, người thật sự cứu cô chính là anh, là Thịnh Thế… chứ không phải là Hàn Thành Trì…


Chương 396: Bí Mật Của Một Người (16)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết


Cả cuộc đời anh, từ trước tới nay luôn khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, nhưng mà bây giờ anh mới biết được, hóa ra chính anh đã bị người khác làm cho ngột ngạt đến tận tám năm.


Anh yêu Cố Lan San tám năm. Trong tám năm đó, ban đầu anh đối với cô rất, rất bao dung, đến sau cùng cũng không biết làm sao lại giở thủ đoạn, tính kế với cô, buộc cô phải gả cho mình, nhìn thấy cô thờ ơ sau hôn nhân mà nổi giận. Anh đã phẫn nộ, anh phát điên lên. Sau đó, anh rốt cuộc không kiềm chế nổi nữa. Cãi nhau ầm ĩ một trận, trơ mắt nhìn cô ngày một xa, xa đến mức anh cho là mình không còn đuổi kịp cô nữa thì một tia sáng đã rọi đến. Tia sáng ấy tựa ánh nắng mặt trời, khiến anh không còn giữ được bình tĩnh. Trước mặt cô, anh cố gắng trở lại là Nhị Thập của ngày xưa, từng sủng cô, từng luôn che chở, bao dung cô… Thậm chí, anh còn nghĩ đến một việc, cô có thích anh hay không cũng chẳng sao. Dù gì đi nữa, tình cảm của Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân rất bền, Cố Lan San đã là vợ anh, anh chỉ muốn đối tốt với cô, cô chỉ cần ở lại bên anh cả đời là được rồi.


Anh thật sự đã buông tha, buông tha cho việc buộc cô yêu mình.


Nhưng mà bây giờ, cô lại nói cho anh biết, cô yêu Hàn Thành Trì chỉ vì anh ta đỡ thay cô một dao lúc xưa.


Đáy lòng Thịnh Thế có chút vui mừng xen lẫn ảo não.


Anh lái thuyền về bến, nắm tay cô bước lên bờ. Rốt cuộc thì anh vẫn có vẻ thờ ơ như vậy. Thịnh Thế và Cố Lan San bước tới nhà vệ sinh công cộng. Cô vào toilet nữ, anh đi toilet nam. Trong đầu anh không ngừng suy nghĩ, có nên nói cho cô biết sự tình hay không? Nếu nói ra, liệu cô sẽ tin anh chứ?


Liệu rằng anh nói cho cô biết hết sự tình rồi, cô sẽ yêu anh chăng?


Hoặc là, cô biết bản thân yêu sai người, trong lòng lại càng thêm khổ sở?


Nhưng mà… yêu sai người cũng là yêu…


Anh phải làm thế nào đây?


Lúc Thịnh Thế ra khỏi toilet, Cố Lan San đang rửa tay. Anh đứng gần đó, nhìn qua gương để thấy rõ vẻ đẹp của cô rồi rửa tay.


Cố Lan San đã khá say, ý thức không còn rõ ràng, nhưng vẫn có thể hành động như một người bình thường. Bước ra khỏi toilet, cô liền nắm lấy tay Thịnh Thế, chạy thẳng một đường về phía trước. Cô chạy như điên, Thịnh Thế cũng mặc cô nắm tay mình. Vừa chạy, anh vừa nghĩ tới vấn đề của mình.


Cũng không biết là hai người đã chạy xa tới mức nào, đến khi Cố Lan San thấy mệt thì họ mới dừng lại.


Lúc này, Thịnh Thế mới hoàn hồn. Anh tạm thời không nghĩ ra là mình đang đứng ở đâu, dù sao thì hai người cũng đang ở trên một cái cầu vượt.


Phía dưới có mấy chiếc xe chạy vụt qua, ánh đèn như ngọc lưu ly. Cố Lan San nhảy nhót ở trên cầu vượt một hồi, sau đó nghiêng đầu qua chỗ khác rồi đột nhiên nhìn anh. Cô bĩu môi, bước tường bước sát lại gần anh, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.


Cô đã say đến mức rối tinh rối mù. Cảm thấy người trước mặt có chút quen mắt, cô nhất thời không nhớ ra được đó là ai. Mắt cô chớp động liên hồi, nhìn anh rất lâu, sau đó thì nở nụ cười, hệt như một đứa trẻ đang tìm niềm vui, “A… Anh chính là Nhị Thập!”


Cô vừa nói xong câu đó, nét cười trên mặt đột nhiên biến thành đau thương, “Nhị Thập… Anh có biết em nhớ những tháng ngày trước kia của hai chúng ta thế nào không?”


Chương 397: Bí Mật Của Một Người (17)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết


“Nhị Thập… Anh có biết em nhớ những tháng ngày trước kia của hai chúng ta thế nào không?”


Thịnh Thế còn đang suy nghĩ có nên nói cho cô biết chuyện cô nhầm lẫn giữa anh và Hàn Thành Trì năm xưa hay không, đột ngột nghe cô nói vậy, trong lòng anh cảm thấy chấn động.


Nhị Thập… Anh có biết em nhớ những tháng ngày trước kia của hai chúng ta thế nào không?


Cô nói những lời này là có ý gì?


Chẳng lẽ trong lòng cô vẫn còn nhớ tất cả những chuyện mà họ từng trải qua?


Hay là, kỳ thực trong lòng cô vẫn còn có sự tồn tại của anh?


Một sự sung sướng chậm rãi dâng lên trong tim…


Thịnh Thế nhất thời không biết phải nói sao. Anh bình tĩnh nhìn cô, đôi mắt cô đẹp quá, tựa như có ánh sáng rạng rỡ phát ra từ đó vậy.


Đầu óc của Cố Lan San đã choáng váng, ánh mắt bắt đầu nhìn loạn. Cô thấy người đàn ông trước mặt trong ánh đèn sáng như ngọc của phố thị, khuôn mặt đẹp trai vô cùng chói mắt, giống hệt như người đàn ông mà cô thường hay nằm mộng, dáng vẻ không hề khác biệt. Cố Lan San say rồi, gò má ửng đỏ cả lên. Cô nhìn anh, thì thầm như đang hát một câu ca dao, “Nhị Thập… sao bây giờ anh mới tới tìm em… Anh có biết hay không, em lúc nào cũng đợi anh đến tìm em, Nhị Thập à… Em rất nhớ anh…”


Lời của Cố Lan San trở nên hỗn loạn.


Thịnh Thế nghe mà cảm thấy có chút khó hiểu.


Cô nói cô nhớ anh, nhưng anh và cô gặp mặt mỗi ngày, cô nhớ là nhớ cái gì?


Thịnh Thế còn chưa kịp hỏi, Cố Lan San đã bĩu môi, dáng vẻ tựa như sắp khóc, giọng nói run rẩy hết mức, “Nhị Thập, sao anh lại rời xa em lâu như vậy, thậm chí cũng không thèm tới tìm em… Em không có thích Thịnh Thế, em thích Nhị Thập…”


Vừa dứt lời, Cố Lan San liền cảm thấy lồng ngực mình đau. Ánh đèn đường vẫn lặng lẽ tỏa sáng, xe cộ vẫn qua lại không ngừng, những ngôi nhà cao tầng trở nên mờ mịt dưới ánh sáng của đèn. Cô im lặng nhìn anh.


Anh không nói gì, trong lòng mơ hồ hiểu được ý của cô.


Ánh mắt cô trở nên mơ màng vì bị nước mắt vòng quanh. Cố Lan San cảm thấy cảm thấy người đàn ông trước mặt càng lúc càng giống ảo ảnh. Cô muốn đưa tay lên, động vào anh thử xem, nhưng rốt cuộc lại không giơ tay nổi.


Ngực cô đau đớn, cảm giác như có một tấm lưới đang quấn chặt lấy mình,

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Facebook gái xinh Bình Định: Ngân Ngân Võ Võ

Dốc tiền phẫu thuật trả thù tình cũ, ai ngờ… đổi cả đời

Lão hàng xóm đáng ghét

Bởi tình yêu chưa bao giờ là thứ để khoe khoang

Zalo với cô hàng xóm và cú lừa kinh hoàng đêm cuối tuần