Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6551)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

nhiệm lên một mình cô nhưng không ngờ Lâm Phi lại đem chuyện này dồn hết lên Tô Ánh Tuyết. Lúc này, cô cũng không biết phải nói gì cho phải.


– Chị Hứa Vi, chị không cần lo lắng. Dù co giết ông ta em cũng sẽ không sao.


Sắc mặt Lâm Phi trầm ngâm nói.


– Anh… Anh điên rồi!


Tô ÁNh Tuyết không màng bụi bặm bẩn thỉu, lấy thân mình che cho Tô Tinh Nguyên :


– Em không cho anh giết cha em. Dù có mắc lỗi gì thì đây cũng là người cha sinh ra em.


Giọng nói của Lâm Phi ngày càng trầm, ánh mắt vô cùng phức tạp :


– Tô Ánh Tuyết, em đã làm anh quá thất vọng… Mỗi khi anh nghĩ mình đã bước được vào thế giới của em thì em lại khiến anh cảm giác em như một người hoàn toàn khác. Anh không thể hiểu nổi, đâu mới là con người thật của em. Rốt cuộc em vẫn còn bao nhiêu chuyện kinh khủng đang giấu diếm anh?


Tô Ánh Tuyết lắc đầu :


– Em không có… Không phải như vậy… Em không cố ý giấu anh…chỉ là… chỉ là…


– Em định nói, chỉ là chị Hứa Vĩ không muốn em giúp chị ấy sợ phiền hà tới em nên em cũng đồng ý, để chị ấy làm việc bên cạnh một kẻ không bằng cầm thú sao? Tốt… Vậy anh hiểu rồi .. bây giờ em cũng phải biết “ Anh muốn giết ông tan gay lập tức”.


Lâm Phi thất vọng nhếch miệng cười.


Nói xong, Lâm Phi lấy tay kéo Tô Ánh Tuyết ra khỏi người Tô Tinh Nguyên.


Tô Ánh Tuyết lảo đảo, thiếu chút nữa thì ngã. Nhưng vừa quay đầu lại đã thấy Lâm Phi sắp dẫm lên người cha mình.


– Lâm Phi, anh dừng tay!


Tô Ánh Tuyết bất chấp hết thảy, để bảo vệ Tô Tinh Nguyên, cô trở nên dứt khoát, kiên định hơn, lớn tiếng nói :


– Nếu anh giết cha em thì em sẽ lập tức cắn lưỡi tự tử.


Ánh mắt của cô đầy vẻ quả quyết, cô không thể nào tưởng tượng nổi tương lai của cô sẽ ra sao nếu người đàn ông mà cô đem lòng yêu thương lại chính tay giết chết cha cô.


Lâm Phi dừng lại, quay đầu lại nhìn ngừoi con gái ấy. Lâm Phi thấy rõ trong mắt cô không có chút nào là đang giả vờ kiên định. Cuối cùng Lâm Phi cùng không có dũng khí làm bất kì chuyện gì khác đối với Tô Tinh Nguyên.


Nói cho cùng, hắn vẫn quan tâm người con gái này và lo lắng cho an nguy của cô hơn là việc giết chết Tô Tinh Nguyên.


Nhưng người con gái ấy lại dùng tính mạng của mình để uy hiếp hắn, cầu xin cho tên cặn bã này. Lâm Phi có chút nản lòng.


– Em như vậy… Em dùng tình cảm của anh dành cho em để uy hiếp anh…


Lâm Phi đau khổ nhếch miệng cười.


– Cái loại rác rưởi này quan trọng đến vậy sao?


– Ông ấy không phải là rác rưởi… Ông ấy là cha em. Cho dù ông ấy đối với người khác như thế nào nhưng ông ấy luôn là người cha thương yêu em nhất.


Tô Ánh Tuyết nghẹn ngào nói.


Tô Tinh Nguyên nằm trên đất, mặt toát đầy mồ hôi hột, thân thể vô cùng đau đớn, hai mắt long lanh ngấn nước. Mặc dù lão không còn chút sức lực nào để nói chuyện nhưng từng câu từng chữ của con gái khiến lão không khỏi áy náy nhưng cũng trong lòng vẫn cảm thấy có chút ấm áp.


Rốt cuộc trong đầu lão nghĩ cái gì? Trải qua biết bao sóng gió mà đến lúc quan trọng nhất lại mắc lỗi như vậy.


Lâm Phi nhìn người con gái kia một lúc rồi gật đầu nói :


– Tình cha con nhà em thật sâu đậm. Tốt! Mọi chuyện cũng đã rõ, tôi cũng đã hiểu cái gì là cha nào con nấy.


Nói xong, Lâm Phi tháo chiếc đồng hồ kim cương vừa đeo chưa được bao lâu, tự tay vứt xuống dưới đất, trượt tới trước mặt Tô Ánh Tuyết.


Cái ném đó trong mắt Tô Ánh Tuyết cũng như việc ném tim cô vứt xuống đất. Cô nín thở cảm nhận rõ sự bi đát này.


Ngẩng đầu lên, Lâm Phi quay người lại kéo tay Hứa Vi đi ra khỏi văn phòng tiến về phía thang máy.


Chương 197: Không Hỏi Ý Kiến Các Anh


Hứa Vi tự trách trong lòng. Nếu không phải do cô quyến rũ Tô Tinh Nguyên thì sẽ không xảy ra những chuyện ngày hôm nay. Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết vừa mới hòa hợp lại với nhau thì lại vì cô mà xảy ra hiểu nhầm ngày hôm nay.


Nhưng cái cảm giác Lâm Phi cầm tay cô thật đặc biệt, thật ấm áp. Trong lòng cô có chút dao động và cô cũng không dám nói tất cả mọi chuyện này với Lâm Phi.


Cô sợ. Cô không đoán được nếu cô nói ra sự thật thì Lâm Phi sẽ đối xử với cô như thế nào? Có còn coi cô là “chị” nữa không?


Cho dù chuyện này đều là do mẹ cô yêu cầu nhưng cô cũng đã làm rồi.


Lâm Phi nghĩ cô hoàn hảo như vậy, dám hi sinh như vậy, nhưng thực ra cô lại là người khởi xướng tất cả chuyện này. Cô đúng là một kẻ lừa đảo! Lừa người em tốt của mình, lừa đôi thanh mai trúc mã.


Trong văn phòng làm việc, nhìn thấy Lâm Phi cầm tay Hứa Vi rời khỏi, Tô Ánh Tuyết chán nản khuỵu gối quỳ xuống đất. Nhưng cô không còn sức lực để đau buồn vì chuyện này nữa, cô nghĩ tới cha mình đang cần cấp cứu, lập tức gọi điện thoại cho bệnh viện.


Còn Lâm Phi dắt Hứa Vi đi thang máy tới khu đỗ xe. Hai người lên xe rồi rời khỏi tòa nhà.


Ngồi trên xe, Hứa Vi bất an nói :


– Lâm Phi, chuyện này không thể trách Tiểu Tuyết được. Đều do chị không tốt, em đừng giận nó. Chuyện vừa rồi bỏ qua đi, đừng vì chị mà làm chuyện dại dột.


– Chị Hứa Vi, đến bây giờ chị vẫn còn nói giúp cho cha con họ sao? Chị càng như vậy em càng cảm thấy chị không đáng bị như thế.


Lâm Phi nói.


Hứa Vi lặng lẽ một hồi. Cô biết Lâm Phi sẽ không tin rằng cô là loại phụ nữ chủ động cám dỗ người đàn ông đã có vợ.


Mà chính bản thân cô cũng không dám nói. Nhìn người đàn ông này vừa vì cô mà bất bình tức giận. Nếu để hắn biết mọi chuyện, liệu hắn có bỏ cô lại một mình?


Mỗi người dong duổi theo những suy nghĩ riêng yên lặng một lúc. Đột nhiên, Lâm Phi quay sang cười nói :


– Chị Hứa Vi, chị cởi cái quần tất rách kia ra đi. Em đưa chị đi ăn một bữa, xóa đi nỗi sợ hãi ban nãy, quên hết những chuyện không vui đi.


Cũng đã đến giờ cơm trưa, Lâm Phi chẳng đợi Hứa Vi nói không cần, trực tiếp lái xe tới một quán ăn có quang cảnh rất đẹp ở gần đó.


Hứa Vi thầm cảm động trong lòng. Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết vừa hòa giải với nhau nhưng chỉ vì cô mà lại xảy ra mâu thuẫn song việc mà người đàn ông này nghĩ đến đầu tiên lại là an ủi giúp cô xua đi cảm giác sợ hãi.


Trong tâm cô thầm than trách : “ Lâm Phi ơi Lâm Phi, em có biết em càng đối xử tốt với chị thì chị lại càng cảm thấy áy náy và càng không dám nói ra sự thật.


Nhưng cô không dám biểu lộ ra mặt, cô cố gắng nặn ra nụ cười dịu dàng nhất có thể và bước vào nhà hàng cùng Lâm Phi.


Đây là một nhà hàng âm nhạc hai tầng kiểu Tây, tầng một chuyên để biểu diễn, có một đội nhạc người Tây đang biểu diễn, khách hàng đến đây cũng có thể góp vui nếu thích.


Lâm Phi muốn Hứa Vi nghe nhạc để tâm trạng ổn định hơn nên đã đưa cô tới nơi này.


Đến tầng hai, Lâm Phi tìm một bàn đôi, gọi một chai rượu vang Porto, gọi cho Hứa Vi một phần bò bít tết còn hắn thì gọi một phần bít tết kiểu New York với một vài món ăn khác. Hắn còn đốt nến khiến không gian trở nên vô cùng ấm áp.


Những bản nhạc du dương vang vọ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Em ghét anh

Bé lại anh nói nè! Anh yêu em!

Facebook gái xinh Nghệ An: Pô Rumm (I'm Fini)

“Cho bố lên thăm mẹ mày đi, bố chỉ muốn nắm tay bà ấy lần cuối…”

Hạnh phúc tìm đến