Nhưng có thể xác định, Tô Ánh Tuyết không quan tâm đến mẹ con Diêu Lam, còn Tô Tịnh Nguyên tất nhiên sẽ để ý đến cốt nhục của mình, dù gì, đó cũng là người con trai duy nhất của lão.
Cho nên, Tô Ánh Tuyết cũng có chút đau đầu với chuyện Diêu Lam mất tích.
Hai người nói chuyện, Lâm Phi không hề e dè ôm lấy vai Tô Ánh Tuyết từ thang máy đi ra. Đang định đi đến văn phòng thư ký thì bỗng nghe thấy âm thanh truyền đến từ văn phòng của chủ tịch.
Sắc mặt của Lâm Phi lập tức biến đổi, hắn buông Tô Ánh Tuyết ra, như gió vọt tời văn phòng.
Tô Ánh Tuyết cũng nghe thấy đó là tiếng la khóc của Hứa Vi, cô sực nhớ ra điều gì đó, khuôn mặt bỗng trở nên trắng bệch, vội vàng chạy tới.
– Phịch!
Lâm Phi nghe thấy tiếng kêu cứu của Hứa Vi, trong lòng như lửa đốt, đâu còn quan tâm đến văn phòng này là của nhạc phụ tương lai, trực tiếp đạp cửa xông vào.
Chỉ nhìn thoáng qua cảnh tượng bên trong, Lâm Phi đã cảm thấy máu mình đang xông thẳng lên não, gân xanh hằn trên trán.
Chương 196: Mất
– Khốn nạn!
Hắn nhìn thấy Tô Tinh Nguyên đang nắm chặt hai cặp đùi thon đẹp của Hứa Vi, gỡ bỏ đôi giày cao gót của cô, ra sức kéo chiếc quần tất của Hứa Vi.
Chiếc quần tất bị kéo xuống, hai chân và cặp đùi của Hứa Vi trắng nõn nà. Tô Tinh Nguyên không thể chờ đợi thêm nữa, muốn cởi nốt chiếc váy xuống.
Đột nhiên, có người phá cửa xông vào khiến Tô Tinh Nguyên và Hứa Vi giật mình.
– Lâm Phi!
Hứa Vi nhìn thấy người đàn ông gương mặt hung dữ như người chết đuối vớ được phao, chạy chân đất lao về phía Lâm Phi như một con chim nhỏ bị thương.
Lâm Phi một tay ôm người con gái đang khóc nức nở thương tâm, vỗ vỗ vai an ủi, vuốt nhẹ tóc của cô, nhẹ nhàng nói :
– Chị Hứa Vi, có em ở đây…Đừng sợ….
Tô Tinh Nguyên có chút xấu hổ, vừa đứng dậy định nói gì đó thì nhìn thấy Tô Ánh Tuyết – con gái của lão đang đứng trước cửa nhìn lão, mặt cắt như không còn giọt máu, như thể không thể tin vào mắt mình.
– Tiểu Tuyết…Cha…Ta… Cái này…
Vẻ mặt Tô Tinh Nguyên lúc trắng lúc đỏ, không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu.
Lâm Phi không nói lời nào kéo Hứa Vi đứng về phía sau hắn, ánh mắt sắc như lưỡi dao nhìn về phía Tô Tinh Nguyên với bộ quần áo không chỉnh tề.
Tô Tinh Nguyên toàn thân run rấy, dựng hết cả da gà. Nhìn về phía Lâm Phi, gã cảm nhận rõ rệt được sát ý trong con mắt Lâm Phi.
Gã không biết võ công nhưng gã có thể cảm nhận được rõ luồng sát khí ấy. Rõ ràng người con rể tương lai này muốn giết gã.
– Lâm Phi… sự tình không phải như cháu nghĩ đâu… Là Hứa Vi quyến rũ ta, không tin cháu hỏi Hứa Vi đi.
Tô Tinh Nguyên chỉ tay vào Hứa Vi, lớn giọng giải thích.
Khuôn mặt Hứa Vi trắng bệch, cắn chặt hai môi. Trong lòng cô vô cùng sợ hãi. Mặc dù cô biết rõ là do chính cô muốn tiếp cận trước nhưng trước mặt Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết, cô đâu có thể nói ra như vậy.
Lâm Phi đương nhiên sẽ không tin, cười nhếch môi nói :
– Tô Tinh Nguyên … Ông coi tôi là thằng ngốc sao? Hay chính ông là tên ngốc? Cô ấy là bạn thân của con gái ông, nếu nói người con gái này quyến rũ mê hoặc ông thì tại sao người ta phải phản kháng trước những hành động ấy của ông.
– Chuyện này… Tôi…
Tô Tinh Nguyên nghẹn lời, lão vốn tưởng rằng Hứa Vi sẽ không phản kháng, chỉ còn cách cố cãi chày cãi cối :
– Lâm Phi, cháu phải tin ta. Những gì ta nói toàn là sự thật.
– Nói láo!
Lâm Phi không nói gì nữa, tiến lên phía trước túm cổ áo của Tô Tinh Nguyên, nhấc bổng cả người gã lên vứt về phía những chậu hoa trong văn phòng.
Tiếng chậu hoa vỡ “loảng choảng”. Trán Tô Tinh Nguyên va phải một chậu hoa vỡ nên cũng đã dớm máu, khắp cơ thể cũng không ít chỗ bị gãy xương cốt.
– Cha…
Tô Ánh Tuyết lúc này mới lấy lại tinh thần, sợ tới mức chạy hộc tốc tới, đỡ Tô Tinh Nguyên đứng dậy. Nhưng vừa chạm vào thì Tô Tinh Nguyên đau đớn lắc đầu, ý nói không thể động vào.
– Lâm Phi… Anh làm cái gì vậy? Đây là cha em!
Tô Ánh Tuyết tức giận quay đầu lại, đau lòng mà rơi nước mắt.
– Anh làm gì? Đương nhiên là anh muốn giết ông ta.
Lâm Phi trợn tròn mắt, đi đến trước mặt Tô Tinh Nguyên, ra lệnh :
– Tô Ánh Tuyết, em đi ra. Hôm nay anh phải dẫm nát cái của quý của ông ta, dẫm nát toàn thân ông ta. Để ông ta phải tận mắt chứng kiến bản thân mình biến thành cặn bã.
– Đừng! Lâm Phi… Em cầu xin anh, nể mặt em… Hãy tha cho cha em một lần này thôi…
Tô Ánh Tuyết rất ít khi cầu xin người khác. Nhưng lần này cô biết cô đuối lí, không có cách nào trức tiếp trả lời.
Hứa Vi cũng vô cùng lo lắng. Mặc dù Tô Tinh Nguyên muốn hại cô nhưng dù sao chuyện này vẫn do cô mà ra. Nếu như Lâm Phi giết chết Tô Tinh Nguyên vì cô thì Tô Ánh Tuyết sao có thể yêu một người đã giết cha mình chứ?
– Lâm Phi, em đừng xúc động quá. Giết người là tội lớn. Nể mặt chị, bỏ qua cho Chủ tịch Tô đi.
Hứa Vi vội vàng lau nước mắt, chạy đến giữ cánh tay của Lâm Phi.
Lâm Phi đâu còn muốn nghĩ tới những chuyện này. Hứa Vi rất xem trọng hắn và trong lòng hắn cũng rất quý trọng Hứa Vi.
Nhưng Tô Tinh Nguyên có những hành động như vậy với Hứa Vi, đã kích động đến ý muốn giết ngừoi trong lòng hắn, làm sao có thể dễ dàng buông tha như vậy được?
– Ông ta đã đối xử với chị như vậy mà chị vẫn còn muốn cầu xin cho ông ta sao?
Lâm Phi cảm thấy không xứng đáng thay cho người con gái này :
– Chị không thể nghĩ cho mình một chút được sao? Những gì ông ta vừa làm với chị mà chị đã quên được rồi sao?
Hứa Vi lắc đầu :
– Không … Đều là lỗi của chị, chị sớm nên rời khỏi chức vụ này. Tiểu Tuyết cũng biết tình cảnh này của chị, sớm đã giúp chị tìm công việc khác nhưng do chị không tốt, không nỡ bỏ công việc này…
– Cái gì?
Lâm Phi trợn mắt kinh ngạc nhìn về phía Tô Ánh Tuyết :
– Em sớm đã biết chị Hứa Vi bị cha em quấy rối?
Tô Ánh Tuyết không phản bác được vì những gì Hứa Vi nói đều là sự thật. Trong lòng cô cũng thầm trách bản thân mình nên chỉ biết gật đầu.
– Tô Ánh Tuyết, rốt cuộc em có coi Hứa Vi là chị em tốt của em nữa không? Chị ấy lúc nào cũng quan tâm, lo lắng cho em, em thừa biết những ý đồ xấu của cha em đối với chị ấy mà em lại giấu tất cả, mặc kệ chị ấy bị làm hại hay sao?
Lâm Phi như không thể tin nổi vào tất gì những chuyện đã xảy ra.
– Em…
Hai mắt Tô Ánh Tuyết đẫm lệ, mông lung nhìn Hứa Vi, trong lòng vô cùng áy náy. Cô cũng suy nghĩ liên tục về chuyện nay nhưng lần nào Hứa Vi cũng nói chị ấy có thể chịu đựng được nên cô cũng đâu thể ép chị ấy đổi công việc khác.
Thực ra, Tô Ánh Tuyết cũng không nghĩ hôm nay cha cô lại làm ra những chuyện như thế này nên chỉ còn biết cúi đầu nghe Lâm Phi quở trách.
Hứa Vi không thể ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này. Cô vốn định đẩy trách


