Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6544)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

hắn.


Lâm Phi chớp mắt, có chút kinh ngạc. Người phụ nữ kia mặc bộ dạ hội màu đỏ, dáng người lả lướt, gương mặt trái xoan ngũ quan hoàn mỹ, có mị lực của người trưởng thành, giống như một đóa hồng đang tỏa hương ngào ngạt.


Không phải ai khác, chính là Phương Nhã Nhu, mỹ nữ của bệnh viện. Người đàn ông đi cạnh cô chính là Phó viện trưởng hắn gặp lần trước, người theo đuổi Phương Nhã Nhu, Trang Diệc Phàm.


Phương Nhã Nhu đã thấy hắn, chủ động đến chào hỏi.


– Lâm tiên sinh, thật trùng hợp quá, lại gặp anh ở đây.


Phương Nhã Nhu thấy Lâm Phi ăn phìn má, không khỏi ngạc nhiên, cô đang lo không có người quen biết, không có nơi nào đi.


Ln nuốt nước miếng, hắn chú ý tới, đêm nay người phụ nữ này ăn mặc rất “đặc sắc”, núi ngực của Phương Nhã Nhu bởi quá cao so với mực nước biển, lộ ra một đường rãnh sâu, bởi bị áo đè ép nên hai bầu thịt mềm đang ép vào nhau.


Mặc dù thân hình người phụ nữ này không bằng Tô Ánh Tuyết, nhưng lại có chút đầy đặn hơn, lộ ra sự hấp dẫn của trái đào chín mọng.


Phương Nhã Nhu đến gần, không hiểu vì sao Lâm Phi không nói lời nào. Sau khi phát hiện vị trí mà ánh mắt của đối phương đang nhìn chăm chú đến, không khỏi đỏ bừng mặt, xấu hổ và giận dữ trừng mắt với hắn.


Chương 122: Còn Có Khác Biệt


Trang Diệc Phàm bên cạnh hiển nhiên cũng chú ý tới điểm này, gã lấy thân mình che trước mặt Phương Nhã Nhu, rất không vui nói:


– Vị Lâm tiên sinh này, Nhã Nhu nói là bạn của anh, muốn đến chào hỏi một câu, mong anh tôn trọng cô ấy.


Lâm Phi nhếch miệng, có chút tiếc nuối thoát ra khỏi khong cảnh:


– Nhỏ mọn như vậy làm gì, cô ấy cũng không phải là bà xã anh.


– Anh…


Trang Diệc Phàm không ngờ lại đụng phải tên vô lại thế này, quay đầu nói với Phương Nhã Nhu:


– Nhã Nhu, người này thực sự là bạn của em sao? Sao em lại quen với loại người không có văn hóa này vậy?


Phương Nhã Nhu có chút oán hận lườm Lâm Phi, bất đắc dĩ cười giải thích:


– Học trưởng, anh đừng hiểu lầm, tính tình của Lâm Phi là vậy, anh ta không phải người xấu, chỉ đùa giỡn chút thôi.


Lâm Phi trừng mắt, hắn không nói đùa.


Rõ ràng là Trương Diệc Phàm rất ghét Lâm Phi, nhưng gã lại phải nể mặt Phương Nhã Nhu. Tối nay mời Phương Nhã Nhu làm bạn đồng hành đến dự tiệc, đều nói hồi lâu cô mới đồng ý. Gã hy vọng người phụ nữ này cảm thấy mình tôn trọng cô.


– Nếu Nhã Nhu đã nói vậy, vậy thì tôi cũng tin Lâm tiên tinh. Tôi giới thiệu qua một chút, tôi là Trang Diệc Phàm, lần đầu gặp, mong sau này chúng ta sẽ trở thành bằng hữu.


Trương Diệc Phàm miễn cưỡng đưa tay ra.


Nhưng Lâm Phi không hề có ý bắt tay gã, bất thình lình nói ra một câu:


– Tôi không nói muốn làm bằng hữu của anh, tôi cũng thích Nhã Nhu, chúng ta là tình địch.


Nói xong, hắn còn nháy mắt với Phương Nhã Nhu.


Trương Diệc Phàm mặt cứng đờ, lúc trắng lúc xanh, hiển nhiên bị Lâm Phi chọc tức không nhẹ.


– Lâm Phi! Anh đang nói linh tinh gì vậy!


Phương Nhã Nhu sắp ngất, khuôn mặt ửng đỏ, vội vàng giải thích với Trang Diệc Phàm:


– Học trưởng, anh đừng nghe anh ta nói bừa, em không có gì với anh ta cả, anh ta chỉ đang nói đùa thôi.


Trang Diệc Phàm cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên không tin lời của Lâm Phi:


– Người bạn này của em khá thú vị, anh không tức giận đâu.


Đang định nói tiếp thì đằng xa có một vài vị khách đi tới, thấy Trang Diệc Phàm, chủ động chào hỏi.


Trang Diệc Phàm nói chuyện với những người kia, có vẻ không ứng phó nổi, nói với Phương Nhã Nhu:


– Nhã Nhu, em ở đây đợi anh một chút, anh nói chuyện với mấy vị bằng hữu này rồi sẽ tìm em sau.


Phương Nhã Nhu gật đầu cười, để gã đi làm việc của mình.


Trang Diệc Phàm có chút không yên tâm khi Lâm Phi ở đây, nhưng gã cũng biết, Phương Nhã Nhu ghét kiểu xã giao này nên đành tạm thời rời khỏi.


Đợi Trang Diệc Phàm đi rồi, Phương Nhã Nhu ánh mắt lạnh lùng quét lên người Lâm Phi:


– Anh đang làm gì vậy, tôi có thiện ý đến chào hỏi anh, anh lại làm tôi xấu mặt?


Lâm Phi cười hì hì nói:


– Dù sao cô cũng không thích cái tên họ Trang đó, tôi giúp cô đá gã không phải tốt sao?


– Ai nói với anh tôi không thích học trưởng? Việc của sau này ai nói được chính xác?


Phương Nhã Nhu hừ lạnh:


– Tốt xấu gì người ta cũng là người đứng đắn, phong độ, đâu giống anh, to gan lớn mật làm tên háo sắc, thật mất mặt.


Lâm Phi biết người phụ nữ này không tức giận thực sự, cười ha hả nói:


– Nhu Nhu, có duyên thế này, ở đây cũng có thể gặp mặt nhau, không bằng tôi nay chúng ta tìm góc nhỏ không người…


Lâm Phi cũng không hiểu vì sao mỗi lần thấy Phương Nhã Nhu, hắn lại muốn đùa giỡn cô, có ý niệm lợi dụng cô, có lẽ người con gái này quá hợp khẩu vị của mình.


Không phải thận trọng đối đãi với người cao cao tại thượng, không thể trêu đùa linh tinh như Tô Ánh Tuyết, Phương Nhã Nhu cho người ta cảm giác muốn dùng lực để ôm vào lòng, tùy ý hôn môi, vuốt ve, cùng cô…


– Câm miệng!


Phương Nhã Nhu dở khóc dở cười, cắn cặp đôi đỏ mọng:


– Não của anh chỉ nghĩ ra những chuyện này thôi sao? Còn nữa, không được phép gọi tôi như vậy, tôi với anh không thân thiết.


– Sao lại không thân thiết, ngực của cô, eo của cô, mông của cô, chỗ nào tôi cũng sờ qua rồi. Tên họ Trang kia còn chưa thân thiết với cô như tôi đâu!


Lâm Phi vẻ mặt nghiêm túc.


– Anh….anh nói linh tinh! Tôi đâu cho anh sờ! Chỉ là…chỉ là…


Phương Nhã Nhu không biết phải nói thế nào mới phải. Tối đó thực ra sau khi cô ngủ, cũng không biết tên này có lén lút sờ những bộ phận kia của cô không.


Nghĩ kỹ một hồi, đêm đó có lẽ bị hắn lợi dụng không ít!


Lâm Phi nhếch miệng cười, khoát khoát tay, không tiếp tục trêu chọc cô nữa:


– Được rồi, sao cô lại tới đây, tiệc rượu thương hiệp còn mời cả bác sỹ sao?


Phương Nhã Nhu thở phào. Người đàn ông này thực sự khó mà nói chuyện đứng đắn. Cô giải thích qua, vốn dĩ không đến nhưng Trang Diệc Phàm xuất thân danh môn, gia tộc có sản nghiệp y dược.


Với tư cách là đệ tử của Lâm An, Trang Diệc Phàm đại diện đến tham gia buổi tiệc rượu lần này, cũng không phải bàn chuyện làm ăn gì, chỉ là phải tham gia để gặp vài người quen.


Phương Nhã Nhu không tiện từ chối mấy lượt thỉnh cầu của Trang Diệc Phàm nên mới đồng ý làm bạn đồng hành của gã, vốn không có người quen biết, đang thấy nhàm chán thì thấy Lâm Phi xuất hiện ở đây.


– Còn anh, hình như đây cũng không phải là nơi anh nên xuất hiện.


Phương Nhã Nhu cười nói.


Lâm Phi nhún vai:


– Đi cùng Tổng giám đốc Tô tới, nhưng người ta còn đang bận bàn chuyện làm ăn, tôi tự mình đi ăn trước.


Phương Nhã Nhu thấy bánh ngọt và các món thịt đặt trên bàn, cũng không có hứng thú, cầm một ly rượu lên uống. Cô cũng không quen những người khác nên cùng Lâm

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Xem tử vi ngày 14/03/2017 Thứ Ba ngày của 12 cung hoàng đạo

49 ngày con trai, mẹ ra thăm mộ con thì thấy mảnh giấy cháy dở rơi trên tấm bia, đọc nó xong thì bà trở nên…

Khi tình cũ đã ‘chán’, anh mới về lại bên tôi

Tôi bị sảy thai, chồng và mẹ chồng tôi vô cùng hỉ hả

Vạn lần cảm động vẫn chịu thua một lần rung động…