Ở nhà tại Tam Thập Lý Doanh Tử, mấy người Trương thị còn có thể theo thói quen mà làm chút ít chuyện nhà, đến nhà ở huyện thành Cẩm Dương và phủ thành thì không còn chuyện gì cho các nàng làm nữa.
Ngày hôm sau, sau khi mọi người cùng nhau ăn cơm xong, Liên Thủ Tín và Tiểu Thất mang theo lễ vật tới Trầm gia bái kiến Sở tiên sinh. Mấy ngày này ở phủ thành, Tiểu Thất muốn nhờ Sở tiên sinh phụ đạo bài học cho nó nên nó lấy bài tập làm ở nhà ra cho tiên sinh coi. Về phần Liên Thủ Tín cũng muốn chuẩn bị gặp gỡ đám người Chung quản sự một lần.
Liên Mạn Nhi gọi hai bà quản sự quản lý nội viện và phòng bếp tới, nàng cùng Trương thị xử lý công việc trong nội trạch qua một lượt. Sau đó ba mẹ con Trương thị, Liên Mạn Nhi cùng với Liên Chi Nhi an vị trên xe ngựa ra cửa. Phủ thành có nhiều chùa miếu, am ni cô hương khói cực thịnh, danh lam thắng cảnh có du khách lui tới như dệt, có các cửa hàng lớn làm ăn náo nhiệt nhất phủ Liêu Đông, còn có vô số thức ăn ngon. Ba mẹ con các nàng không còn chuyện gì khác phải lo nên chỉ chăm chú thấy chùa miếu liền đi vào thắp hương, bố thí, sau đó lại du lãm, vào cửa hàng mua sắm, thưởng thức mỹ thực.
Đại đa số thời gian Liên Thủ Tín đều đi cùng các nàng. Tiểu Thất bởi vì nguyên nhân bận rộn học tập nên cũng ít được đi chơi. Thế nhưng ai thấy thức ăn ngon, đồ chơi tốt đều không quên mang về một phần cho tên tiểu tử này. Sở tiên sinh biết tình huống Liên gia, biết lần này trừ tới đón Ngũ Lang, bọn họ còn vì khuê nữ sắp xuất giá mà tới phủ thành dạo chơi một chút, vì vậy ông cũng tận lực cắt giảm bớt cho Tiểu Thất có chút thời gian nhàn rỗi để ra ngoài, cho nó có thể ở cùng tỷ tỷ nhiều hơn, người một nhà ở cùng một chỗ.
Cứ như vậy ở phủ thành mấy ngày, Chung quản sự bên kia truyền đến tin tức đoàn xe của Trầm Lục đã trở về, đang tiến vào phủ Liêu Đông, ước chừng tới giờ Mùi sẽ đến phủ thành.
“Không cần ra khỏi thành đón đâu ạ. Lúc đó rất hỗn loạn, Liên đại gia (Ngũ Lang) nhất định sẽ theo Lục gia về phủ trước rồi mới có thể về nhà.”
Chung quản sự nói với Liên Thủ Tín ngày đó sẽ có rất nhiều người tới trạm Thập Lý ở ngoại thành nghênh đón Trầm Lục, đến lúc đó ngựa xe lộn xộn, một nhà Liên Mạn Nhi chen lấn bên trong, có gặp người cũng không dễ nói chuyện. Hơn nữa, Ngũ Lang còn phải hộ tống Trầm Lục trở về, còn chờ Trầm Lục an bài mọi chuyện, tuy đã trở lại phủ thành nhưng cũng không thể về nhà trước mà phải tới Trầm gia, chỉ khi nào Trầm Lục bên kia nói thả người thì Ngũ Lang mới có thể rời đi.
Chung quản sự bảo một nhà Liên Thủ Tín ở trong nhà chờ là được, dù sao thời tiết này trời đông giá rét, bọn họ trừ Liên Thủ Tín thì còn lại đều là phụ nữ và trẻ em, ra khỏi thành đi đón người lại bị đông lạnh sẽ không tốt.
Chung quản sự là có ý tốt nhưng người một nhà vẫn kiên trì muốn đi ra ngoài thành nghênh đón.
“Có thể sớm chút thấy người là tốt rồi, liếc mắt nhìn một cái thôi cũng được. Chúng ta tuyệt sẽ không tạo thêm phiền phức đâu.” Trương thị liền nói.
Chung quản sự thấy người một nhà kiên trì như vậy, tự nhiên sẽ không ngăn trở, ông an bài xe ngựa cho nhà Liên Mạn Nhi đi theo đội xe đón người của Trầm gia, bốn phía đặt thêm hộ vệ, chắc cũng không đến nỗi xảy ra chuyện gì không may.
Đến ngày đó, người một nhà ăn xong cơm trưa liền ngồi xe lên đường. Trong kinh thành đã sớm có tin tức truyền về, Trầm Lục lần này vào kinh nhận được khen ngợi liên tục. Trầm Cẩn vào cung thừa ân, ngày thứ hai đã được ban cho Phi hiệu, bởi vì trong ngày sinh nhật của hoàng đế kính hiến thọ lễ được hoàng đế coi trọng, ngay sau đó liền được phong làm Hoàng quý phi.
Vị trí này đã rất gần với địa vị hoàng hậu, là phân vị tôn quý nhất hậu cung. Mà bây giờ trong cung cũng không có hoàng hậu, cho nên nói Trầm Cẩn vào cung ở không lâu liền trở thành người đứng đầu hậu cung.
Mặc dù, những chuyện này sớm đã đoán được, nhưng thật sự trở thành sự thật vẫn làm cho mọi người vô cùng vui mừng. Người Trầm gia, chúng quan lại phủ Liêu Đông, thậm chí dân chúng bình thường bởi vì nghe được tin tức này mà hoan hô ủng hộ không ngừng.
Phủ Liêu Đông có tuyến biên cảnh dài dằng dặc tiếp giáp với mặt phía bắc man tộc. Man tộc phía bắc mặc dù tạm thời bị dẹp yên rồi nhưng dân phong bưu hãn, thành thạo cung mã (sử dụng cung tên và cưỡi ngựa), đối với Đại Minh triều thủy chung vẫn là một loại uy hiếp.
Để ưu đãi và an ủi Trầm gia, cưới nữ nhi Trầm gia tiến cung làm hậu.
Thương lượng nhu cầu, hai bên cũng cao hứng gật đầu đồng ý.
Chương 749: Cửa Nhà Tràn Đầy Không Khí Vui Mừng
Edit: Mèo Beta: Nora Bước chân Trầm Lục hơi khựng lại, dường như tầm mắt hắn dừng lại trên mặt Liên Mạn Nhi trong nháy mắt, nhưng rất nhanh đã thu hồi lại. Hắn dẫn đầu vòng vây đám đông đi vào trạm Thập Lý.
Trong mắt mọi người ở đó động tác mới vừa rồi của Trầm Lục cũng không bất ngờ, chẳng qua chỉ như một cái nhìn quanh rất bình thường. Thế nhưng Liên Mạn Nhi không cách nào nghĩ như vậy được, nàng không thể xem nhẹ nó bởi vì mới vừa rồi ánh mắt Trầm Lục rất nóng bỏng.
Trầm Lục đã nhìn thấy nàng lẫn trong đám đông này, hơn nữa còn dùng ánh mắt nóng bỏng như vậy.
Chậm rãi hít sâu hai cái, Liên Mạn Nhi mới từ từ ổn định nhịp tim đang thình thịch thình thịch đập loạn của mình. Nàng cẩn thận nhìn sang bên cạnh, cũng may giờ phút này Trương thị, Liên Chi Nhi và Tiểu Thất đang hoàn toàn kích động và khẩn trương, tất cả các nàng cũng thấy được Trầm Lục nhưng họ mong đợi Ngũ Lang xuất hiện nhiều hơn, vì vậy không ai chú ý tới sự khác thường của nàng lúc này.
Hồi phục tâm tư, Liên Mạn Nhi theo mấy người các nàng hướng tầm mắt nhìn vào đội xe đằng trước.
Người một nhà chưa kịp nhìn thấy Ngũ Lang đã thấy Liên Thủ Tín đang dẫn người vội vội vàng vàng trên đường chạy tới.
“… Ở kia… kia… nhìn xem, Ngũ Lang tới rồi.” Liên Thủ Tín đi tới bên cạnh Trương thị chỉ vào một nơi trong đoàn xe, kích động nói.
Liên Mạn Nhi nhìn theo hướng ngón tay Liên Thủ Tín chỉ, quả nhiên nhìn thấy Ngũ Lang đi ra từ trong đội xe. Khoảng cách khá xa, nhìn không rõ mặt nhưng chỉ nhìn phong thái giơ tay nhấc chân, người một nhà liền nhận ra Ngũ Lang. Ngũ Lang mặc cẩm y, khoác áo lông chồn màu xanh ngọc có vải lót bằng lông chim, trên đầu cũng đội mũ lông chồn.
Chờ Ngũ Lang tới gần hơn chút nữa đã có thể thấy rõ mặt mũi. Liên Mạn Nhi phát hiện, có lẽ vì gấp rút lên đường nên vẻ mặt Ngũ Lang hơi nhuốm vẻ phong trần, dù vậy đôi mắt hắn vẫn lấp lánh hữu thần. Trầm Khiêm đi ở bên cạnh Ngũ Lang, hắn cũng bận cẩm y lông chồn. Hai người vừa đi vừa nói chuyện.
“Ngũ Lang…” Trương thị kêu một tiếng, hàng mi cũng bắt đầu ươn ướt.
“… Ta vừa gặp Ngũ Lang… đã nói với nó các ngươi ở nơi này rồi. Ở đây đông người không tiện nói chuyện. Ngũ Lang phải theo đoàn xe của Lục gia vào thành, không thể tới đây gặp chúng ta trước đư

