Đây là chỉ những nhà nông hay cư dân ở trong thành hay trấn, vì không phải nhà nào cũng có nhà vệ sinh, nên cách dùng bồn cầu càng trở nên phổ biến rộng rãi. Cũng vì vậy mà Dạ Hương* đã trở thành một nghề không thể thiếu.
Những người giàu có nha đầu hay đầy tớ đến ở, tự nhiên những người này trở thành người chịu trách nhiệm dọn dẹp và rửa bồn cầu. Mà nhà bình thường thì phải tự tay mình dọn dẹp.
Liên Mạn Nhi tới đây cũng đã hơn một năm, với những việc khác, nàng có thể tập thành thói quen… Nhưng vấn đề nhà vệ sinh, nàng bắt buộc phải quen.
Hiện tại, lấy điều kiện của nhà Mạn Nhi, hoàn toàn đủ sức thuê một người dọn rửa bồn cầu cho nhà nàng. Nhưng do thói quen từ kiếp trước, khiến cho trong lòng Liên Mạn Nhi có khuynh hướng nghiêng về phía bồn cầu tự hoại hơn.
“Tỷ, bồn cầu tự hoại là cái gì?” Tiểu Thất đợi hồi lâu không thấy Liên Mạn Nhi trả lời liền hỏi lại.
Liên Mạn Nhi nhìn về phía Tiểu Thất. Tiểu tử này tai thính mắt tinh, muốn hồ lộng (lừa đảo cho qua chuyện) rằng nó nghe lầm là chuyện không thể, như vậy chỉ có cách giải thích.
“Bồn cầu, chính là cái bô mà chúng ta vẫn dùng đấy.” Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút rồi giải thích cho Tiểu Thất. “Ta đang suy nghĩ, nếu có thể tự mình chủ động xả nước trong bồn cầu thì sẽ tốt hơn. Vừa sạch sẽ, lại dễ dàng. Sau này đến mùa đông, cũng đỡ cho cha, mẹ phải vất vả dọn, rửa bồn cầu.”
“Mình có thể tự xả nước trong bồn cầu…” Tiểu Thất bò lên giường lại, tiến sát đến chỗ Liên Mạn Nhi, lại đem con mèo Đại Hoa đang nằm bò trên đùi nàng ôm qua. “Nếu thật sự có thể làm như vậy, thì quá tốt rồi.”
Hiển nhiên Tiểu Thất cũng bị ý nghĩ này của Liên Mạn Nhi hấp dẫn.
“Có thể tự mình xả nước thì chúng ta có thể xây dựng nhà vệ sinh ở trong phòng.” Liên Mạn Nhi tiếp tục nói.” Như vậy, đến mùa đông, ta cũng không cần thiết chạy ra nhà vệ sinh trong trời lạnh nữa.”
Hơn một năm thời gian này, trong lòng Liên Mạn Nhi đã từ từ thích ứng với cuộc sống ở nông thôn này. Tiếc nuối duy nhất của nàng, chính là vấn đề vệ sinh. Liên Mạn Nhi muốn bồn cầu tự hoại, muốn nhà về sinh được xây trong nhà, nàng còn muốn xây cả phòng tắm nữa.
Nàng cảm thấy giải quyết được ba vấn đề này rồi thì cuộc sống ở nông thôn của nàng có thể coi như hoàn mỹ.
“Tỷ, thật sự có thể xây nhà vệ sinh trong phòng mà không thối sao? Tỷ, vậy chúng ta nhanh chóng xây đi.” Tiểu Thất nghe Mạn Nhi miêu tả, hai mắt lập tức sáng lên.
Cuộc sống có thể thoải mái hơn, thì ai lại không thích cơ chứ.
Liên Mạn Nhi nhìn thấy bộ dáng này của Tiểu Thất thì quyết tâm xây dựng nhà vệ sinh có bồn cầu tự hoại của nàng càng thêm kiên định.
Sở vị nhất nhân trí đoản, lưỡng nhân trí trường. ( đại ý như – Một cây làm chẳng nên non- Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.) Liên Mạn Nhi cảm thấy chuyện này tốt hơn nên tìm mọi người, tiếp thu ý kiến của quần chúng. Nàng có sáng ý và nguyên lý của bồn cầu tự hoại, chỉ cần tìm thêm một ít người giỏi tay nghề. Trí khôn của lao động nhân dân luôn luôn vô cùng tận, điểm này Liên Mạn Nhi tin chắc.
Chập tối, khi người một nhà ăn tối xong, Liên Mạn Nhi liền đem sơ đồ phác thảo bồn cầu tự hoại lấy ra cho mọi người xem. Qua ngày hôm nay, sau khi được Tiểu Thất tuyên truyền, người một nhà đối với bồn cầu tự hoại tràn đầy mong chờ.
Sau khi nói rõ khái niệm của bồn cầu tự hoại, Liên Mạn Nhi liền đem những vấn đề liên quan trên bản sơ đồ phác thảo, bộ phận xả nước đều giải thích rõ ràng cho mọi người nghe.
Bồn cầu tự hoại theo Liên Mạn Nhi tưởng tượng chủ yếu bao gồm một bồn cầu tự hoại, còn có một cái bô có nắp dùng để bơm nước liên tiếp. Về trang bị tiếp nước, nàng bước đầu định dùng một thùng nước thật lớn để cung cấp nước. Còn trang bị để đưa nước xuống thì sẽ dùng một cái ống thô.
So với Liên Thủ Tín cùng Trương thị, mấy hài tử đối với thiết kế này của Liên Mạn Nhi rõ ràng càng thêm hứng thú hơn, mà Lỗ tiên sinh là người cảm thấy thích thú nhất.
Lỗ tiên sinh cầm lấy bản vẽ, nhìn đi nhìn lại mấy lần, lại không ngại hướng đến Liên Mạn Nhi hỏi thăm, Liên Mạn Nhi chỉ có thể giải thích tỉ mỉ cho ông.
Ví dụ như ống cong chỗ nối thiết bị xả nước với bồn cầu tự hoại, Lỗ tiên sinh cảm thấy như vậy sẽ không có lợi cho chuyện xả nước. Dù sao nếu quan sát trực tiếp thì, hình dạng thẳng sẽ dễ xả nước xuống hơn. Liên Mạn Nhi liền giải thích cho Lỗ tiên sinh, chỗ cong này sẽ không ngăn cản việc xả nước, hơn nữa nó có thể giữ lại một phần nước, và cũng tạo thành nơi cản, ngăn không cho nước bị đổ xuống.
Lỗ tiên sinh đầu tiên là kinh ngạc, suy nghĩ hồi lâu không khỏi gật đầu.
“Đáng giá thử một lần, đáng giá thử một lần. Mạn Nhi, thật may mắn cháu nghĩ ra cái này.” Lỗ tiên sinh khen ngợi nói.
Liên Mạn Nhi xoa nhẹ trán, cái ống cong này đúng là một trong những tinh túy của bồn cầu tự hoại, đây không phải là nàng nghĩ ra được, mà là kiến thức nàng nhớ được trong đầu.
“Còn hộp đựng nước này thì như thế nào?” Lỗ tiên sinh lại hỏi.
Liên Mạn Nhi vội vàng đem tác dụng các bộ phận ống nước, đầu ra, nút chặn nước, phao cùng đòn bẩy giải thích cho Lỗ tiên sinh. Ở niên đại này, những thứ này cũng không còn là điều mới mẻ nữa, chẳng qua vẫn chưa có người nào đem chúng kết hợp lại để sử dụng.
Lỗ tiên sinh bác học, hiểu biết rộng, nghe Liên Mạn Nhi nói qua liền có thể từ một suy ba.
“Bồn cầu, cùng với bồn tiểu này ta đều định dùng đồ sứ để làm.” Liên Mạn Nhi nói.
Công nghệ dùng cho bồn cầu cùng với thùng nước để bơm nước đều yêu cầu tương đối cao, hơn nữa còn muốn tính đến sự thoải mái, và vấn đề mỹ quan, cho nên dùng đồ sứ là thích hợp.
“Yêu cầu chính xác như vậy, có lẽ phải đến nhà làm đồ sứ trong huyện thành mới có thể làm được.” Liên Thủ Tín nói.
“Vâng.” Liên Mạn Nhi đồng ý, chỉ có những công tượng có tay nghề cao siêu, có được lò chuyên dùng để chế đồ sứ mới có thể tạo ra được hiệu quả mà nàng cần.
Về phần thùng để cung cấp nước, cùng ống thô thoát nước, Liên Mạn Nhi định đến Triệu gia thôn, tìm cha con của Triệu Liên Sinh. Nhà hắn có thể chế ra được các loại vạc/thùng lớn, hẳn là có thể chế ra được ống thô. Mà cái hộp lớn nàng tính cũng tương đương với cái thùng lớn.
Làm như vậy, không những tiết kiệm được phí dụng, mà khó khăn cũng giảm xuống. Dù sao nung đồ sứ đúng là cần phải khéo léo, nung những đồ thô to thế này, chưa chắc lò đồ sứ kia đã làm được.
“Còn phải tìm thợ đồng mới được.” Lỗ tiên sinh

