………………………………………….
Tiễn đoàn người Trầm Lục đi, nhà Liên Mạn Nhi lại vội vã dọp dẹp một hồi, chờ tất cả mọi người trở lại trong cửa hàng, Liên Mạn Nhi mới nhớ lại những lời Toàn Phúc nói.
Địa điểm mở rộng cây ngô liền xác định là ở phủ Liêu Đông, hạt giống sẽ do quan phủ phát ra rồi chọn ruộng tốt tiến hành trồng trọt. Ruộng được chọn trúng để trồng ngô sẽ được miễn một năm tiền thuế, ở thời điểm thu hoạch, mỗi một mẫu sẽ nộp cho triều đình sáu trăm cân ngô loại thượng đẳng, phần còn lại sẽ được quy về cho chủ ruộng.
Mà trước khi cây ngô chưa hoàn toàn thành chín, thì người trồng ngô không được tự tiện đem ngô ra ăn hay dùng giá cao để bán trao tay.
Phát triển trồng cây ngô này là vì muốn ngô trở thành khẩu phần lương thực được phổ biến rộng rãi trong dân chúng, vì vậy triều đình cũng định ra giá tiền dựa theo chất lượng hạt ngô, thì từ bốn văn tiền cho đến lục văn tiền.
Rất nhanh, đạo công văn này liền ban bố khắp phủ Liêu Đông.
Trầm Lục lấy từ nhà Liên Mạn Nhi loại ngô có chất lượng thượng đẳng là một vạn sáu ngàn ba trăm bốn mươi cân, nếu như đem tất cả chỗ này làm hạt giống, dựa theo một mẫu trồng hai cân hạt ngô mà tính, trong đó trừ đi một chút hao tổn, như vậy những hạt giống này ước chừng có thể cung cấp cho tám ngàn mẫu ruộng tốt.
Mà tám ngàn mẫu ruộng tốt này, đến vụ mùa thu hoạch sang năm, có thể thu được đến bốn trăm tám mươi nghìn cân ngô chất lượng thượng đẳng, mà số lượng ngô còn lại cũng đủ cho chủ ruộng dùng làm lương thực rồi. Quan phủ định giá ngô thế này vừa có thể tránh đầu cơ tích trữ mà lại có lợi cho lưu thông.
Không thể không nói đây là một ý chỉ vô cùng tốt.
“Tỷ, vừa ban nãy nói Tiểu Cửu ca cũng làm quan rồi, là chức gì vậy?”. Tiểu Thất ôm con mèo Đại Hoa tiến đến gần Liên Mạn Nhi hỏi.
Chương 402: Xây Dựng Rầm Rộ
Lần này, nhờ vào chuyện cây ngô, Hoàng Đế mặt rồng cực kỳ vui mừng, ban ý chỉ khao thưởng rất nhiều người. Trong đó, bao gồm một nhà Liên Mạn Nhi, các cấp quan lại của Phủ Liêu Đông tất cả cùng được ban thưởng. Dĩ nhiên, được Hoàng Đế thưởng trước tiên, cũng là dầy nhất chính là Trầm gia.
Phát hiện ra được cây ngô có được sản lượng cao, công đầu thuộc về Trầm Lục. Trên tấu chương của Trầm Lục, kể về quá trình trồng cây ngô sau cũng nhắc đến một nhà Liên Mạn Nhi và Trầm tiểu mập. Vì vậy, Trầm tiểu mập được ban cho chức nhị đẳng bá tước, hàng năm được phát bổng lộc là bốn trăm tám mươi năm lượng bạc trắng. Trầm Lục được ban nhị đẳng hầu tước, hàng năm nhận được năm trăm tám mươi năm lượng bạc trắng.
Tước vị của hai người này có thể thế tập (cha truyền con nối), chỉ là qua mỗi một đời, sẽ bị giảm đi một cấp bậc, cho đến khi không còn tước vị để giảm nữa thì tước vị này cũng sẽ theo đó mà bị xóa bỏ.
Trầm gia thoáng cái đã đạt được hai tước vị như vậy, nhìn thấy mà nói thật sự là được sủng ái.
Trầm Lục trên người có thêm tước vị này có thể nói là dệt hoa trên gấm ( ví với việc làm cho sự vật đó càng đẹp hơn). Mà Trầm tiểu mập, tuổi nhỏ như vậy đã được ban cho nhị đẳng bá tước vị, đây đúng là trời giáng chuyện vui, vận khí thật là quá tốt.
Liên Mạn Nhi lúc ấy cũng hỏi Toàn Phúc, tại sao lần này Trầm tiểu mập không theo Trầm Lục đến đây. Bình thường, nếu không có việc gi, Trầm tiểu mập nhất định liều chết theo sát phía sau Trầm Lục chạy tới nơi này. Hiện tại có tước vị, uy phong như vậy, theo tính cách của Trầm tiểu mập nhất định phải tới để khoe khoang mới phải.
Kết quả Toàn Phúc nói cho Liên Mạn Nhi biết, Trầm Khiêm muốn theo tới, nhưng Trầm Lục lại không dẫn hắn theo.
Vì không muốn sau này lớn lên trở thành một nhị đẳng bá tước bất học vô thuật* , Trầm tiểu mập nhất định phải hăng hái đi học. Nghe nói Trầm Lục giao cho Trầm tiểu mấp rất nhiều bài tập, lại nói qua nếu không làm xong những bài tập này, chỗ nào Trầm tiểu mập cũng đừng mong đi.
Bất học vô thuật : Không có học vấn, dốt nát. Trong Hán Thư có đoạn Ban Cố bình luận về đại tướng quân Hoắc Quang, người từng lập công lớn đối với nhà Hán, trong thời loạn lạc có ý chí kiên cường, bảo vệ được nhà Hán, nhưng vô học dốt nát (Bất học vong thuật). Ý nói Hoắc Quang không chịu học tập, thiếu tri thức để xử lý công việc. Người đời sau viết thành “bất học vô thuật”, để chỉ người dốt nát, không học hành.
Re: http://my.opera.com/nguyenthiem77/blog/m-t-s-thanh-ng-c
Nghĩ đến khuôn mặt bánh bao, bộ dáng bị giam trong phòng để học bài của Trầm tiểu mập, Liên Mạn Nhi chỉ tưởng tượng thôi đã muốn cười.
Về chuyện cây ngô, Hoàng Đế ban thưởng không chỉ có những thứ này.
Trầm Hoàng Hậu tình cờ đem ngô tặng cho nhà mẹ đẻ, cuối cùng nhờ vào đó mà trở thành công thần, có công với xã tắc, vốn trong thụy hiệu* (danh hiệu sau khi mất của vua, quan) của nàng chỉ có một chữ Đoan, nay được Hoàng Đế ngự bút, sửa thành chữ Văn.
Từ Đại Minh khai quốc đến nay, chỉ có khai quốc Thái Tổ Hoàng Hậu trong thụy hiệu mới có chữ Văn. Mà nhìn chung, kể cả ở các triều đại trước kia, có thể trong thụy hiệu gọi là Văn Hoàng Hậu, thậm chí là Hoàng Đế tất cả cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Trầm Hoàng Hậu sau khi chết lại được vinh hiển như vậy có thể nói đã đạt được đỉnh cao của danh vọng.
Đây là những điều gã sai vặt Toàn Phúc bát quái cho Liên Mạn Nhi nghe. Nhớ tới lúc nãy ở trước nhà mới, Liên Mạn Nhi hỏi thăm Trầm Lục chuyện công văn, khi đó Trầm Lục cũng không hề tỏ rõ thái độ. Mà gã sai vặt Toàn Phúc này lúc ấy đang ở bên cạnh.
Nếu không có Trầm Lục mớm lời, Toàn Phúc sẽ không thể nào nói cho nàng những chuyện này.
Trầm Lục lúc ấy không nói ra hẳn có chỗ khó. Ở thân phận bất đồng, một gã sai vặt có thể không hề chịu trách nhiệm, muốn bát quái thì bát quái, nhưng Trầm Lục lại không thể. Chuyện Hoàng Đế ban thưởng cho Trầm gia, Trầm Lục cũng không muốn giấu Liên Mạn Nhi, nhưng cũng không chủ động nói ra ngoài.
Người một nhà bàn tán một hồi về chuyện phong thưởng của Trầm gia, đề tài liền quay lại công văn mà triều đình phát ra.
“Ý chỉ này ban xuống, chỉ cần hai năm thời gian thì hạt giống ngô có thể từ phủ Liêu Đông chúng ta mà lan rộng sang những châu phủ khác rồi.” Ngũ Lang nói.
“Uhm.” Mạn Nhi gật đầu. Đây là chuyện chắc chắn, hơn nữa quan phủ còn định giá ngô và cao lương bằng nhau, nên ngô có thể thật sự trở thành khẩu phần lương thực của phổ thông dân chúng rồi.
Dĩ nhiên, Mạn Nhi cũng nghĩ đến ảnh hưởng của ý chỉ này đối với nhà nàng.
“Con xem, sang năm chúng ta có thể bán thêm một quý cây ngô non.” Liên Mạn Nhi bắt đầu nói, dựa trên ý chỉ, chỉ hạn chế hạt giống mà quan phủ phát ra, mà nhà nàng tự có hạt giống ngô, sẽ không ở trong hàng ngũ bị hạn chế. “Chẳng qua, chỉ bán được hết một quý nữa thôi, vì qua một năm thì giá cây ngô non sẽ giảm xuống.”
Qua năm sau, khi phủ Liêu Đông mở rộng trồng cây ngô, lúc đó, sẽ có những nhà khác cũng bán cây ngô non ra thị trường. Cây ngô non sẽ không còn là vật hiếm nữa, giá tiền giảm là điều hiển nhiên.
Hơn nữa, dù sang năm có

