“Cửu gia hay đút cho ngựa ăn, nó nhìn thấy Cửu gia ở đây nên chạy đến đây, chuyện này, chuyện này nên làm như thế nào…” Gã sai vặt dắt ngựa vội vàng cười cười, thấy tiểu Thất không bị thương mới thở dài một hơi.
“Tiểu béo, con ngựa này thật đúng là của ngươi nha!” Liên Mạn Nhi nhìn về phía Trầm Khiêm.
Ngựa của mình tham ăn, còn bị bằng hữu mình phát hiện tại chỗ. Trên mặt mập mạp của Trầm Khiêm lộ ra vẻ xoắn xuýt. Một tay hắn cầm hạt hướng dương đi đến đánh ngựa đen mập một cái, thấp giọng răn dạy.
Ngựa béo lại cho rằng là bày tỏ sự thân mật với nó, đùa giỡn, thì dùng đầu to chà chà vào tay của nhóc béo, sau đó lại đem cái mũi đưa đến chỗ hạt hướng dương mà nhóc béo cầm trong tay mà ngửi ngửi.
Nhưng, lần này nó lại không ăn vào miệng, không biết là vì hạt hướng dương có mùi vị làm nó không thích, hay là do e ngại chủ nhân là nhóc béo.
“Mạn Nhi, tiểu Thất, hai người đừng sợ. Tính tình của Thanh Phượng rất tốt, nó không đả thương người đâu.” Trầm Khiêm lôi kéo ngựa đen béo, hướng về phía Liên Mạn Nhi và tiểu Thất mà nói. Nhìn dáng vẻ này của hắn, có lẽ bình thường cũng rất yêu thương con ngựa này, cho dù nó có làm sai, hắn cũng không đành lòng trách cứ nhiều. Hơn nữa, Trầm Khiêm cũng có thể nhìn ra, vô luận là Liên Mạn Nhi, hay là tiểu Thất, đối với chuyện ngựa giành thức ăn cũng đều không tức giận.
“Tiểu Cửu ca, ta có thể sờ vào nó sao?” Tiểu Thất mở to đôi mắt sáng lóng lánh nói.
Mấy gã sai vặt dắt đến hai con ngựa, bên cạnh con ngựa đen mập còn có tuấn mã màu trắng không có chút tạp mao nào(lông thuần trắng), cao hơn ngựa béo một cái đầu, nhìn càng thêm thần tuấn*(con ngựa tốt và thông minh).
Khi ngựa đen chạy đến giành ăn, làm nũng với Trầm tiểu béo, con bạch mã này chỉ rảnh rỗi đứng ở bên cạnh, nhìn không chớp mắt, một bộ di thế độc lập*(đứng một mình không thuộc về thế gian này), như muốn nói người lạ chớ lại gần.
Tiểu Thất cũng ưa thích con ngựa trắng kia, nhưng hiển nhiên ngựa đen béo này dễ tiếp cận hơn.
“Sờ đi.” Trầm Khiêm rất hào phóng nói.
Tiểu Thất thật sự đi đến gần, lúc đầu chỉ dùng một tay, nhẹ nhàng mà sờ đầu ngựa, về sau thấy nó thật sự ngoan ngoãn. Lá gan lớn hơn rồi, dùng cả hai cánh tay sờ soạng, ôm đầu ngựa béo.
Liên Mạn Nhi ở bên cạnh nhìn vẻ mặt của tiểu Thất, trong lòng không khỏi nghĩ. Tựa như thời đại máy móc, đàn ông đều yêu thích xe, các nam nhân ở niên đại này, kể cả bé trai như tiểu Thất theo bản năng đều thích ngựa.
Hiện tại nhà nàng đã nuôi quen nghé con tiểu Hoàng, có đôi khi tiểu Thất cưỡi lên trên lưng Tiểu Hoàng, để cho Tiểu Hoàng cõng hắn chậm rì rì đi trên đường. Liên Mạn Nhi âm thầm nắm tay, nhất định phải cố gắng kiếm tiền làm giàu, không thể lười biếng. Chờ thêm vài năm nữa khi tiểu Thất trưởng thành, nhà nàng cũng phải mua vài con ngựa tốt. Nếu nàng cưỡi ngựa không tốt thì cũng muốn có một cỗ xe ngựa xinh đẹp, phong cách.
Con ngựa béo này quả thật giống như Trầm Khiêm nói, tính tình rất ôn hòa, nó mặc kệ để tiểu Thất sờ nó, còn đem miệng liếm liếm tay tiểu Thất.
“Tỷ, tỷ xem, nó rất thích ăn bánh bột ngô đấy.” Tiểu Thất bị ngựa thè lưỡi ra liếm vào lòng bàn tay, ngứa cười nói.
Con ngựa đen thè lưỡi liếm tay đúng là cái tay vừa nãy tiểu Thất dùng để cầm bánh bột ngô tử.
Mấy người đang vây quanh con ngựa mập nói chuyện, chỉ thấy con ngựa trắng kia hướng về phía tro bụi trước mặt kêu hai tiếng, móng trước đạp đạp. Gã sai vặt vội vàng buông lỏng dây cương ra, bạch mã đá lẹp xẹp rồi chạy về phía trước.
Liên Mạn Nhi xoay người, đã nhìn thấy Trầm Lục.
Không biết lúc nào Trầm Lục từ trong sân đi ra, sau lưng chỉ có một mình Trương Thiên Hộ.
Bạch mã kia chạy đến trước mặt Trầm Lục rồi dừng lại. Trầm Lục vươn tay, nó cong một chân trước, mũi phun khí, cúi đầu xuống cọ xát trong lòng bàn tay Trầm Lục.
Liên Mạn Nhi xem mà sợ hãi thán phục, đừng thấy con ngựa này có bộ dáng không quan tâm đến người khác, đối với Trầm Lục nó cũng biết làm nũng đấy.
“Các ngươi đang làm gì vậy?”
Trầm Lục sờ sờ vào bạch mã, chậm rãi đi tới hỏi.
“Lục ca, chúng ta đang tuốt hạt hướng dương.” Trầm Khiêm cười quơ quơ tay đang cầm hạt hướng dương với Trầm Lục, rồi nói tiếp, “Thanh Phượng đoạt bánh bột ngô của tiểu Thất ăn.”
“Không việc gì đâu.” Tiểu Thất vội vàng khoát tay nói, “Nhà ta vẫn còn bánh bột ngô mà, ta muốn ăn, một lát nữa sẽ đi lấy.”
Tiểu Thất là đứa trẻ cực thông minh, cũng khéo hiểu lòng người. Bé nói như vậy, là thấy Trầm Lục luôn có bộ dạng rất nghiêm khắc, sợ hắn ta vì vậy mà trách cứ Trầm Khiêm hoặc là con ngựa mập phạm sai lầm kia.
“Lục gia, con ngựa kia rất thích ăn bánh bột ngô.” Liên Mạn Nhi cười nói.
Liên Mạn Nhi nhớ rõ trước kia đọc qua lịch sử, thời vũ khí lạnh, kỵ binh làm gì cũng đều thuận lợi. Nhưng để dưỡng được một đội kỵ binh thì phí tổn cũng tương đối lớn, bởi vì sức ăn của một ngựa còn hơn người gấp vài lần. Thức ăn của chiến mã cần được đặc biệt chú ý, chỉ có cỏ khô căn bản là không được, còn phải cho chúng ăn cây đậu. Có chiến mã, còn phải cho ăn cả đậu đen.
Mà cây ngô, bất kể là ngô hạt, hay là bột ngô, đều có thể làm thức ăn gia súc thượng đẳng cho ngựa.
Liên Mạn Nhi nghĩ phải nhắc nhở Trầm Lục chú ý tới điểm này.
“Ah.” Trầm Lục a một tiếng xong, nhìn thoáng qua ngựa đen đang thích ý chơi đùa, lại nhìn bạch mã bên cạnh một chút, vẻ mặt như nghĩ tới cái gì.
“Lục gia, tiểu nhân vừa mới nhìn thấy, ngựa của chúng ta cũng rất thích ăn thân cây ngô đấy.” Một gã sai vặt thi lễ với Trầm Lục, bẩm báo.
Liên Mạn Nhi âm thầm gật đầu, thân cây ngô ngoại trừ có thể làm bó củi, còn có thể làm thức ăn gia súc cho ngựa, trâu, dê….
Trầm Lục nghĩ một chút rồi ngoắc tay gọi Trương Thiên Hộ lên trước mặt, nhỏ giọng phân phó vài câu. Trương Thiên Hộ đáp ứng, quay người trở về sân nhỏ, một lát sau, hắn trở lại, trên tay cầm hai khối bánh bột ngô.
Trầm Lục tiếp nhận bánh bột ngô, vỗ vỗ đầu bạch mã.
Con ngựa này rất có linh tính, phát ra tiếng phì phì từ trong mũi, rồi đi tới, ngoạm bánh bột ngô trong tay Trầm Lục, há miệng to ăn xong hết bánh bột ngô luôn. Thấy nó ăn cảm giác hai khối bánh đó có hương vị vô cùng thơm ngon, cơ hồ là một ngụm nuốt luôn hai khối bánh ngô, không hề chậm so với ngựa Thanh Phượng, chỉ là tư thái so với ngựa béo kia thì ưu nhã hơn nhiều.
Nói thí dụ như Liên Mạn Nhi không phát hiện bạch mã lộ ra hai hàng răng cửa thô to của nó.
Quả nhiên như tục ngữ nói, người gì thì dưỡng ra cái đó. Đoán chừng bạch mã và mập mã đều được nuôi trong cùng một cái chuồng ngựa đấy, nhưng khác biệt rõ ràng như vậy, ngoại trừ chủ nhân khác nhau, Liên Mạn Nhi cơ hồ không thể nghĩ ra được nguyên nhân khác.
Trầm Lục nhìn bạch mã ăn bánh bột ngô, vẻ mặt đặc biệt nhu hòa. Sau khi bạch mã ăn xong hết bánh bột ngô, lại hướng về phía Trầm Lục bới bới, điều kiện


