Cẩm Sắc cũng nhìn lại Cơ Phượng Ly, trong không gian u tối, nàng có thể nhìn thấy gương mặt hắn đầy vẻ phức tạp.
Sau khi nghe được câu hỏi của Cơ Phượng Ly, trong đầu nàng tái hiện lại bốn chữ quan trọng nhất, một là chất độc, hai là thông phòng. Cẩm Sắc không ngừng lặp đi lặp lại mấy chữ này, sắc mặt cũng chuyển sang màu trắng bệch.
Nàng biết Cơ Phượng Ly không vô duyên vô cớ gọi nàng tới đây, nếu hắn đã nói với nàng chuyện này thì chứng tỏ chuyện có liên quan tới nàng. Có liên quan tới nàng? Cẩm Sắc chợt nhớ lại câu chuyện trước đây.
Nàng nhớ lại cái đêm huyễn hoặc ở quân doanh.
Thật ra, lúc Cơ Phượng Ly nói muốn thành thân với nàng, nàng vẫn luôn cảm thấy nghi ngờ, nhưng lại không có đủ dũng khí chứng thực suy nghĩ trong đầu mình.
Nàng không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ.
Nhưng đến hôm nay, nàng không thể không đối mặt với sự thật.
Khi đó, hắn đã hỏi: “Người đêm qua là muội sao?”
Nàng nói: “Vâng!”
Nhưng xem ra, hắn cũng không biết ai đã ở cùng với hắn đêm đó.
“Bệ hạ, người có thể nói cho ta biết, vì sao người muốn thành thân với ta không?” Cẩm Sắc đè nén sự khổ sở trong lòng, cúi đầu hỏi.
“Chuyện này còn phải hỏi sao?”
“Bệ hạ còn nhớ hôm đó người từng hỏi ta người đêm đó. Ta đã nói đó là ta. Nhưng thật ra, khi ta áp tải lương thảo đến quân doanh, đang hào hứng đi tới trại của bệ hạ liền thấy một người ăn mặc xộc xếch bước ra. Nàng mặc trang phục của binh sĩ, khi đó, ta nghĩ bệ hạ thích. . . nam nhân nên đã rất khổ sở. Sau khi trở về liền khóc suốt một đêm.”
Cẩm Sắc còn chưa nói xong, chén trà trong tay Cơ Phượng Ly đã rơi xuống mặt đất, vỡ tan thành nhiều mảnh.
Không phải Cẩm Sắc!
Cơ Phượng Ly run rẩy chống tay vào thành bàn, trông hắn giống như sắp ngã đến nơi, thấy vậy, Cẩm Sắc liền vội vàng chạy tới đỡ hắn.
Cơ Phượng Ly giữ chặt lấy cổ tay Cẩm Sắc, run giọng hỏi: “Ngươi nói thật sao?”
Cẩm Sắc tái nhợt gật đầu.
Cơ Phượng Ly đẩy Cẩm Sắc ra, ngã bệt xuống ghế.
Tai hắn như ù đi, hắn không thể nghe thấy Cẩm Sắc nói gì nữa, bao cảnh tượng trước đây ùa về như bão lũ. Mỗi một hình ảnh như một lưỡi dao sắc bén đâm vào ngực hắn.
Trong bóng tối, nàng im lặng chống cự sự lạnh lùng của hắn. Sau khi tỉnh lại, chiếc chăn bằng gấm bên cạnh loang lổ vết máu.
Hôm sau, biết nàng ốm nặng mà hắn vẫn đuổi nàng về Hổ doanh. Nhiều ngày lạnh nhạt, thứ in trong lòng hắn là dáng vẻ quật cường của nàng ở sân huấn luyện.
Đêm đó, hắn phái nàng dẫn đội quân tinh nhuệ tập kích doanh trại Bắc quân.
Đến một ngày, hắn tuyên bố Cẩm Sắc là phu nhân của hắn, còn bón thuốc cho Cẩm Sắc trước mặt nàng.
Đêm thành thân, nàng tới cướp tân nương, ánh mắt nàng nhìn hắn, lạnh lùng mà buồn bã.
Ở trên pháp trường, hắn đã tự thề với lòng, nếu hắn không chết, hắn sẽ quên nàng vĩnh viễn.
Từng hình ảnh một ép chặt Cơ Phượng Ly, khiến hắn không thở nổi, cảm giác đau lòng và chua xót dâng trào không có lối thoát, chỉ có thể hóa thành nước mắt, lặng lẽ tràn mi.
“Bệ hạ. . . . người. . . . ” Cẩm Sắc không ngờ Cơ Phượng Ly cũng biết khóc. Người đàn ông cao cao tại thượng như thần trong lòng nàng cũng biết khóc, nhưng không phải khóc vì nàng.
Cơ Phượng Ly run rẩy chống tay vào cạnh bàn, không nói gì đã xông ra ngoài.
Nhất định, nàng rất hận hắn?
Đúng là nàng nên hận hắn!
Hắn vẫn nghĩ, vì nàng là công chúa tiền triều nên nàng hận hắn. Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, thì ra còn có chuyện này.
Cẩm Sắc và đám thị vệ vội vàng chạy theo sau hắn, mãi đến khi hắn chạy tới chuồng ngựa, kéo dây cương, giục ngựa chạy ra ngoài.
Lam Băng và A Quý biết tin vội vàng đuổi theo.
Khắp Ninh Đô vẫn tràn ngập không khí vui mừng, từng đoàn người nhộn nhịp qua lại trên phố, Cơ Phượng Ly cưỡi ngựa xuyên qua đám đông, chạy về hướng bờ sông.
Lúc này trong lòng hắn chỉ có một ý niệm, đuổi theo nàng, ôm nàng thật chặt, vĩnh viễn không buông ra nữa. Nếu đứa bé không phải của Tiêu Dận, chưa chắc Tiêu Dận đã là người trong lòng nàng. Biết được điều này, dù Tương Tư Cổ do nàng hạ, hắn cũng không muốn buông tay.
Cuối cùng đã tới bờ sông, nhưng con thuyền lớn đã sớm không còn tung tích, hắn băng băng chạy dọc theo bờ sông, người đi đường càng lúc càng thưa thớt, trong đêm yên tĩnh chỉ có tiếng vó ngựa lọc cọc và tiếng trái tim hắn đập cuồng loạn, trong lòng không ngừng thì thầm một cái tên —— Bảo nhi.
Đêm dài đằng đẵng, cũng không biết đã đuổi theo bao lâu, chân trời phía đông bắt đầu ló rạng, còn con ngựa cũng không chịu nổi việc chạy điên cuồng cả đêm như vậy, vó trước chợt mềm nhũn, ngã nhào xuống đất.
Đúng vào lúc này, Tương Tư Cổ phát tác làm Cơ Phượng Ly không gượng dậy nổi, Lam Băng và A Quý chạy theo sau sợ tới tim nhảy ra ngoài, vội vàng nâng đỡ hắn dậy.
“Cút ngay!” Cơ Phượng Ly đẩy Lam Băng ra, cố nén chịu cảm giác đau đớn, lảo đảo chạy về phía con ngựa.
Con ngựa đáng thương đã sùi bọt mép, bốn vó giật giật, nó đã rất mệt rồi.
“Con ngựa ngu ngốc này. . . . .” Cơ Phượng Ly vỗ vào ngựa lưng quát lớn. Chợt cảm giác đau đớn ập tới, trước mắt tối sầm lại, ngã thẳng xuống mặt đất.
Khi Cơ Phượng Ly tỉnh lại đã là giữa trưa, hắn có thể mơ hồ nghe tiếng chim én hót ríu rít, sau khi choàng thêm áo, hắn liền bước nhanh ra khỏi phòng.
Ngày xuân ấm áp, phía chân trời có mấy cánh én chao liệng, kêu chiêm chiếp không ngừng trên mái hiên màu đỏ. Cơ Phượng Ly càng cố gắng, tầm mắt càng mờ dần đi.
Tương Tư Cổ!
Lần phát độc này, thời gian đau đớn kéo dài hơn trước rất nhiều, không ngờ độc này lại bá đạo như thế. Lúc này, sao hắn có thể đi tìm nàng? A Quý cũng nói, loại độc này không có cách giải, nếu hắn chết, nếu hắn chết. . . . . .
“Chuẩn bị, quay về kinh thành!” Hắn yếu ớt nói, thị vệ theo sau nghe thấy liền đi thu dọn hành lý, truyền đạt mệnh lệnh xuống dưới.
. . . . . .
Nửa tháng sau, Hoa Trứ Vũ đã thuận lợi theo đoàn người tới Bắc Triều. Bây giờ Tiêu Dận đã là Hoàng đế, Hoa Trứ Vũ theo hắn vào ở trong hoàng cung Bắc Triều.
Thương thế của Tiêu Dận rất nặng, đã hơn nửa tháng mà vẫn chưa khỏi hẳn.
“Hồi Tuyết, ngự y nói thế nào?” Sau khi tới Bắc Triều, Hồi Tuyết lại được phân công tới hầu hạ Hoa Trứ Vũ như trước.
Hồi Tuyết than thở: “Bệnh của hoàng thượng không chỉ có vết thương lần này mà còn cả di chứng tẩu hỏa nhập ma trước đây.”
“Tẩu hỏa nhập ma?” Hoa Trứ Vũ run giọng hỏi, Tiêu Dận từng bị tẩu hỏa nhập ma sao?
Hồi Tuyết khẽ nói: “Có một số chuyện, bây giờ nghĩ lại, có lẽ nô tỳ đã làm sai. Cô có biết, vì sao hoàng thượng lại sủng ái một người khác mà quên mất cô không?&

