Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
pacman, rainbows, and roller s

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm (xem 7749)

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

ách nào có thể sinh con được nữa. . . . . .”


Nói đến chuyện cũ, tất nhiên đau thấu tâm can, hơn nữa nhớ tới đứa bé bị bỏ lỡ, là đứa con duy nhất trong cuộc đời của cô, cô thật vất vả không khóc nữa thì nước mắt lại bắt đầu tuôn, bị Tả Thần An nhìn thấy, lập tức uy hiếp, “Khóc đi khóc đi! Em thử tính thử mình khóc bao nhiêu giọt nước mắt, muốn lấy thân ra bồi thường bấy nhiêu lần!”


Nước mắt thực sự dừng lại, chỉ là bi thương trong lòng vẫn là còn đau âm ỉ, nhưng mà, đã đáp ứng anh, phải vui vẻ, cô sẽ cố gắng làm đến cùng, anh nói, cô cao hứng, anh mới cao hứng, cho nên, về sau nhất định cho dù khó hơn nữa cô cũng có thể vượt qua. . . . . .


Cố gắng mỉm cười, nước mắt rốt cuộc là bị cô ép trở về, cô ôm hông của anh thật chặt, nhẹ nhàng khép lại mí mắt, “Thần An, em không khóc, thật. . . . . .”


Thông minh như anh, như thế nào không nhìn ra cố gắng của cô chỉ là ngụy trang? Nhưng là, anh cũng biết, nỗi đau sâu tận xương tủy này như thế nào trong một buổi tối chỉ đôi ba lời liền hoàn toàn tiêu trừ hết? Cũng may cô không hề giống như trước nữa chỉ một lòng biến thành đà điểu, chính là một bắt đầu tốt nhất rồi, có những vết thương, cần phải có thời gian đi trị liệu, cũng cần hai người giúp đỡ lẫn nhau cùng đi qua, anh sẽ cùng với cô, cùng nhau từ từ chữa trị vết thương này, từ từ đi về phía hạnh phúc. . . . . .


“Ngoan! Này cũng không sai biệt lắm. . . . . .” Như dụ dỗ đứa bé dỗ cô, ôm cô từ từ dao động, nhẹ nhàng vỗ lưng của cô.


Cảm giác như thế, giống như khi còn bé ở trong lòng mẹ ngủ vậy, thật ấm áp, rất ấm áp. . . . . .


Cô bị anh lắc lư đến chóng mặt, ngáp một cái, bây giờ thật sự rất mệt mỏi, muốn ngủ rồi. . . . . .


Lần này, sẽ không còn ác mộng nữa chứ? Anh nói, về sau đều sẽ không còn, cô tin tưởng. . . . . . Hôn nhân bảo đảm điều thứ tư: phải tin tưởng ông xã, ông xã vĩnh viễn đúng, nếu như ông xã phạm lỗi, xin xem thêm điều thứ tư!


Nhìn cô rốt cuộc chìm vào giấc ngủ, vẻ mặt của anh mới trở nên trầm trọng. . . . . .


Tối nay tất cả đối với anh mà nói giống như một chốc thì ở thiên đường, một chốc thì rơi xuống địa ngục, anh thậm chí còn không kịp tiêu hóa thật tốt những điều này. . . . . .


Anh từng có một đứa con, từng có một thiên sứ cùng anh chảy chung dòng máu, tuy nhiên nó vẫn còn chưa kịp được nhìn thấy mặt thì đã rời đi nhân thế này. . . . . .


Cô không thể sinh con nữa, bọn họ vĩnh viễn cũng sẽ không có con của mình, cái này ngược lại chỉ là thứ yếu, quan trọng là, vì thế cô đau khổ suốt năm năm. . . . . .


Này tất cả tất cả, cũng làm cho lòng anh như đao cắt, chỉ là, ở trước mặt cô, nhất định phải đóng vai nhân vật ung dung, nếu không, như thế nào giúp cô mở ra khúc mắt? Giúp cô giải trừ lo lắng trong lòng?


Cho nên, đau lòng cùng nặng nề, cứ như vậy núp ở trong đêm tối đi, trước mặt cô Tả Thần An phải là người mang lại ánh mặt trời cho cô. . . . . .


Cùng lúc đó, anh nghĩ nhà của anh, bối cảnh gia tộc hào môn vọng tộc (gia đình giàu sang quyền thế) bất phàm. Gia đình bọn họ phòng ốc ngược lại càng ở càng lớn, càng ở càng hào hoa, tuy nhiên nó cũng càng ngày càng lạnh như băng. . . . . . Tại sao phòng ốc lớn như vậy, lại không tha cho một cô gái nhỏ bé như cô? Hại cô trải qua nhiều năm thống khổ như vậy. . . . . .


CHƯƠNG 160: ANH CHỌN LẤY THÂN BỒI THƯỜNG


Chương 160: ANH CHỌN LẤY THÂN BỒI THƯỜNG


Anh cũng nhớ lại mẹ mình, người phụ nữ đoan trang, dịu dàng, nhưng cũng đầy lão luyện.


Ở trong ký ức của anh, mẹ xinh đẹp dịu dàng, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, cho dù là đối với người không quen biết hay bạn bè, người thân, cũng vô cùng thân thiện. Khi bạn bè thân thích, người nào nhắc tới mẹ, cũng sẽ giơ ngón tay cái. Sau khi giúp đỡ ba xử lý công việc của công ty, càng thêm đột phá ra năng lực thật sự, trở thành trợ thủ đắc lực nhất của ba, trên thương trường có thể nói là người lão luyệ chu toàn.


Quan trọng hơn là, trong trí nhớ của anh mẹ luôn thích làm việc thiện, lấy giúp người làm niềm vui, hơn nữa những việc này luôn làm trong âm thầm và khiêm tốn, chưa bao giờ có bộ dạng phu nhân nhà giàu.


Đối với mẹ, anh luôn kính yêu cùng tôn kính.


Nhưng là, từ lúc nào bắt đầu, mẹ đã thay đổi thành một người khác?


Chính anh cũng không có ấn tượng. . . . . .


Mẹ đã từng tốt đẹp như vậy nhưng bây giờ lại trở nên nịnh hót dối trá, tàn nhẫn vô tình, thậm chí không từ thủ đoạn nào. . . . . . Anh cảm giác không thể tin được.


Không thể không nói, Hạ Vãn Lộ đau thương cùng thống khổ nhưng hiện nay, mẹ không thể không có trách nhiệm trong này! Nếu như không phải bà dùng thủ đoạn hèn hạ ép Hạ Vãn Lộ rời đi, nếu như bà có thể vui vẻ tiếp nhận cô gái anh yêu làm con dâu, Hạ Vãn Lộ làm sao sẽ lưu lạc bên ngoài chịu khổ? Làm sao sẽ mất đi đứa bé còn mất đi khả năng sinh con?


Nghĩ tới đây, trái tim anh như bị khoét đi một lỗ càng thêm đau đớn không ngừng, vì Hạ Vãn Lộ đau lòng, vì bỏ lỡ đứa bé mà đau lòng, đồng thời, cũng vì mẹ mà đau lòng, đau lòng cho người mẹ anh đã từng yêu sâu sắc bây giờ biến thành một người hoàn toàn xa lạ như vậy. . . . . .


Cứ giày vò đau đớn cả đêm như vậy, kết quả là anh cũng ôm Hạ Vãn Lộ ngồi bên cửa sổ cả đêm. . . . . .


Không phải cố ý giày vò mình, chỉ là không có buồn ngủ, càng suy nghĩ sâu sắc, đối với người con gái trong ngực càng áy náy, càng thương yêu. Mẹ anh sai lầm, anh không có quyền tới trừng phạt, điều duy nhất có thể làm, chính là càng đối xử tốt với người trong ngực hơn, những gì mẹ anh nợ cô anh sẽ trả thay, cho nên anh sẽ dùng cả đời để yêu thương bù đắp cho cô, mặc dù, anh cố gắng thế nào, cũng không cách nào chữa trị toàn vẹn vết thương lòng của cô. . . . . .


Nhìn thấy tia nắng mặt trời đã bắt đầu ló dạng ở đường chân trời, anh mới hít một hơi thật sâu, ôm cô, đặt cô lại trên giường.


Tối hôm qua ầm ĩ cả đêm, cô cả người mệt mỏi, lúc này ngủ rất sâu, anh ở trên trán cô nhẹ nhàng ấn xuống một cái hôn, cũng không có quấy rầy cô, để cho cô tiếp tục ngủ.


Một ngày mới bắt đầu, cuộc sống mới, đến lúc này, sẽ không chỉ là một người. . . . .


Từ trung tâm thể hình ra ngoài, đã là hơn một giờ sau đó, trải qua một hồi vận động kịch liệt, cuối cùng thoáng tiêu tan một phần nặng nề trong lòng. Lúc này mặt trời đã lên cao lắm rồi . . . . . .


Nhìn lên bầu trời xanh biếc, anh cảm thấy mình là đàn ông nên có trách nhiệm với gia đình, không đủ thời gian cũng như không cần thiết vì chuyện quá khứ mà đau lòng, mặc dù nỗi đau này vẫn như cũ tồn tại, nhưng tồn tại với ý nghĩa chỉ là vì nhắc nhở anh hạnh phúc quan trọng cỡ nào, làm cho cô hạnh phúc mới là quan trọng nhất. . . . . .


Khi về đến nhà bảo mẫu đã tới, trong phòng mùi thơm từ bữa ăn sáng lan tỏa, đây chính là hương vị gia đình, tuy bình thường nhưng lại làm cho người ta thỏa mãn.


Anh khóe môi nâng lên một nụ cười bình thản, ai cũng không thể biết anh mới vừa rồi ở phòng tập thể thao là như thế nào hung dữ mà phát tiết ra ngoài, chín

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 4

Gửi em, cô gái chẳng mấy may mắn trong con đường tình duyên…

“Nếu biết điều, căn nhà 3 tầng này vẫn là của mẹ con cô”

Đọc Vị Tâm Lý Chàng Qua Quà Tặng 20/10

Chiếc balo đựng đầy hạnh phúc