Một câu nói sau cùng này, khiến Tả Thần An trong lòng chấn động mạnh, đứa bé? Cái gì đứa bé?
“Bảo bối, em đang nói gì? Cái gì đứa bé?” Anh tận lực để cho giọng nói của mình dịu dàng, không cần hù dọa cô.
Cô ô ô khóc, bên tai còn đang suy nghĩ tiếng kêu gào của đứa bé, từng tiếng “Mẹ”, từng tiếng “Con muốn mẹ”, làm cho tinh thần cô lâm vào trạng thái sụp đổ, bí mật cất giấu trong lòng bật thốt lên, “Đứa bé. . . . . . Thần An. . . . . . Con của chúng ta. . . . . . Nó đã chết. . . . . . Sinh ra đã chết rồi. . . . . .”
Ước chừng mấy giây, anh một câu cũng nói không nên lời, mất sức lực rất lớn mới đưa những lời này tiêu hóa hết, thì ra là bọn họ từng có một đứa bé! Thì ra thời điểm cô rời khỏi nhà họ Tả là mang thai mà đi! Thì ra nổi đau mà cô trải qua so với tưởng tượng của anh càng sâu hơn!
Ôm cô đang khóc không thành tiếng trong lòng, tim của anh, cũng giống như thủy tinh, nứt ra từng khe, đau không thể nào diễn ta được. . . . . .
Nhưng, lúc này không phải là thời điểm đau, việc anh cần làm, là trấn an cô, làm cho cô không kích động như vậy, không đau đớn như vậy. . . . . .
Vì vậy, cưỡng chế nỗi đau trong nội tâm của mình ép xuống, ôm cô càng chặt hơn, như dỗ đứa bé nhẹ nhàng che chở cô, “Bảo bối, đừng khóc, anh biết rõ em rất khổ sở, nhưng nghĩ đến con, nó nhất định không hy vọng mẹ của nó khổ sở vì nó, hơn nữa, có lẽ, nó sẽ trở lại? Nếu như nó nhớ chúng ta, nhất định sẽ trở về, chúng ta còn có thể làm ba mẹ của nó! Chúng ta có thể sinh nữa. . . . . .”
Nghe lời của anh, cô càng sụp đổ, từ trong ngực anh tránh thoát, dùng sức đẩy anh ra, vừa khóc vừa gào to, “Sẽ không! Sẽ không trở về rồi! Chúng ta cũng không thể sinh đứa bé nữa! Em không thể! Em không thể sinh đứa bé nữa rồi! Anh biết không? Không thể. . . . . .”
Đây là lần đầu tiên cô thổ lộ nỗi đau lớn nhất trong lòng. . . . . .
Ở trên thế giới này, chỉ có mấy bác sĩ năm đó, còn có chính cô biết chuyện này. Bí mật này, giống như một tảng đá lớn, đè ép trong lòng cô năm năm, ép cô không thở nổi, ép cô không dám đối mặt với tình yêu của anh, tối nay, dưới trạng thái sụp đổ này rốt cuộc nói ra, vừa nói xong, cô liền thanh tỉnh, tiếng khóc cũng ngưng, chỉ có nước mắt im lặng chảy. . . . . .
CHƯƠNG 158: NƯỚC MẮT ĐẮT GIÁ
Anh ngốc rồi. . . . . .
Cô cũng ngốc rồi. . . . . .
Trong bóng tối, càng làm cho lòng người sợ hãi trầm mặc. . . . . .
Trong sự trầm mặc cô càng ngày càng tự ti, càng ngày càng muốn lùi bước, cuối cùng chảy nước mắt nói, “Thật xin lỗi, em nên sớm nói cho anh biết chuyện này, lại kéo tới kéo lui trì hoãn đến kết hôn, nhưng cũng không sao, chúng ta có thể ly hôn . . . . . .”
Lời của cô còn chưa nói hết, liền nghe tiếng rống của anh, “Em đang nói gì?! Chuyện quan trọng như vậy em gạt anh không nói, nói xong liền muốn một cước đá cho văng anh ra?! Em xem anh là cái gì?!”
Cô chỉ rơi lệ, cô dĩ nhiên biết anh sẽ không từ bỏ cô, chính là bởi vì biết, cho nên mới càng thêm cắn chặt hàm răng không nói, nếu như cô và anh cuối cùng tách ra, như vậy cô vĩnh viễn cũng sẽ không nói ra điều bí mật này, sẽ mang theo điều bí mật này yên lặng mà rời khỏi, nhưng, làm sao cũng không nghĩ đến, sẽ kết hôn như vậy, nếu đã kết hôn, không nói cho anh biết đối với anh sẽ không công bằng, anh thích đứa bé như vậy. . . . . .
Cô cũng biết anh tất nhiên sẽ nổi giận, tính tình của anh luôn không tốt, ở trước mặt cô tư thái đã buông đến thấp nhất, cô chuẩn bị, tiếp nhận cơn cuồng phong mãnh liệt hơn, bên tai vang vọng chính là lời anh nói trước khi ôm cô ngủ, “Anh muốn làm ba rồi. . . . . .”
Nhưng, anh cũng không thể làm ba được nữa rồi . . . . . Nghĩ tới đây, lòng cô đau như cắt, càng thêm khóc đến không thở nổi.
Trong bóng tối, có thể nhìn rõ hình dáng nhỏ gầy của cô, bóng đêm bao phủ xuống, càng lộ ra vẻ mỏng manh, bả vai thon gầy theo tiết tấu khóc nỉ non khẽ lay động, cả người như chiếc lá rơi chầm chậm trong đêm tối không ai giúp đỡ. . . . . .
Trong mắt của anh dần dần tràn lệ ra, đau đớn run rẩy, sau đó, chợt lôi cô vào trong ngực, bàn tay ở trên mông cô “Ba ba” hung hăng đánh xuống ba cái, nén nước mắt, vô cùng đau đớn giận dữ, “Em đứa ngốc này! Ba cái đánh này là trừng phạt em, trừng phạt em giấu giếm tình báo quan trọng không nói! Trừng phạt em trong vòng một ngày nói nhiều lần ly hôn! Nếu như tái phạm, nhất định sẽ không tha thứ!”
Ba cái đánh này thật đúng là dùng lực rất mạnh, đánh cho cái mông cô tê tê, thế nhưng thật không quan trọng, nếu như đánh một trận có thể thay đổi cái kết quả này, đánh cho cô trầy da sứt thịt cũng có thể!
Cô nằm ở trong ngực anh, nước mắt như nước vỡ đê, làm sao cũng thu lại không được.
Trong lòng anh thầm than, không thể có đứa bé nữa. . . . . . Điều này bảo anh làm sao không đau? Nhưng, điều anh đau lòng hơn là cô. Vốn tưởng rằng, năm năm chia lìa, cô chỉ là sống khó khăn, nhưng chưa từng nghĩ đến, đây mới là đau đớn nhất, đây mới là nguyên nhân cô vẫn trốn tránh anh. . . . . .
Anh hối hận vô cùng, tại sao nói lời nói ngu xuẩn muốn làm ba trước mặt cô, đó không phải là hung hăng ghim một đao trong lòng cô sao?
Nổi đau mà cô chịu đựng, anh không thể thay thế, vào lúc cô thống khổ nhất, anh không có ở đây bên người cô, nói cho cùng, người chân chính đáng đánh chính là anh mới đúng. . . . . .
Chỉ là đánh cũng đánh rồi, đau cũng đau rồi, việc vẫn cần làm, là thương yêu bảo bối của anh. . . . . .
“Thật ra . . . . . như vậy cũng không có gì không tốt. . . . . .” Anh vắt hết óc muốn tìm từ an ủi.
Cô nghe xong mặt hồ nghi, ngưỡng mặt lên, nhìn chăm chút ánh mắt sáng lóng lánh của của, thút thít hỏi, “Cái gì. . . . . . không có gì không tốt?”
“Ưmh. . . . . .” Anh chậm rãi nói, “Như vậy. . . . . . Không cần ngừa thai rồi. . . . . . Em biết anh không thích dùng. . . . . .”
Két? Cô ngẩn người, chợt càng thêm tức giận, anh tại sao có thể nói như vậy?! Không thể làm mẹ là nỗi thống khổ lớn nhất của cả đời một người phụ nữ, anh tại sao có thể nhẹ nhàng hời hợt như vậy, sau đó còn nghĩ đến kia việc kia?
“Tả Thần An! Anh khốn kiếp!” Cô một quyền đánh vào anh đầu vai, bi phẫn lẫn lộn, sau khi đánh xong, lập tức lại hiểu được, anh là đang khoan dung cô, là đang trêu chọc cô cười, nhưng, cô làm sao cười được? Cho nên lập tức lại khóc nữa, “Thần An, thật xin lỗi. . . . . . Làm thế nào? Anh muốn làm ba như vậy màs. . . . . .”
“Em ngốc quá! Người nên nói xin lỗi là anh, là anh không c

