Hạ Vãn Lộ cảm thấy, Tả Thần An là cố ý, lạnh lùng với Hạ Hiểu Thần……
Cô vì Hiểu Thần mà đau lòng đồng thời, cũng tán thành cách làm của Tả Thần An. Bất kể từ thời điểm ban đầu phát hiện Hiểu Thần yêu Tả Thần An, còn thời điểm cô rời khỏi Bắc Kinh, cô đều khuyên Hiểu Thần không cần cứ khăng khăng chấp niệm, những ý định kia của Hiểu Thần chỉ là không tưởng và yêu đơn phương mà thôi, nếu là không tưởng, không bằng không cần cho bất cứ hy vọng nào……
Cho nên, mặc dù đau lòng, mặc dù thương tiếc, nên lúc Tả Thần An ôm lấy mình cô cũng không có phản kháng, chỉ là trên đường đi về thật không yên tâm.
Đối với Hiểu Thần, cô phải làm gì đây? Muốn quên đi một người, phương thức tốt nhất có lẽ là thời gian và không gian đồng thời cùng tác động……
Cô suy nghĩ một chút, hỏi anh, “Thần An, em cảm thấy bây giờ Hiểu Thần còn nhỏ tuổi, có thể đi nước ngoài đào tạo chuyên sâu được hay không?” Có lẽ, rời khỏi Bắc Kinh con bé sẽ dần dần quên đi, hơn nữa đi nước ngoài đào tạo chuyên sâu cũng là việc có lợi đối với tương lai sự nghiệp sau này của Hiểu Thần. Cái ý nghĩ này của cô lúc trước khi rời Bắc Kinh về nhà không có nói ra, là bởi vì chính cô không có năng lực gánh vác chi phí Hiểu Thần ra nước ngoài học tập, mà khi đó một lòng muốn cắt đứt quan hệ với anh, nên ngại ngùng muốn anh giúp đỡ, nhưng bây giờ, có phải có thể hay không?
Tả Thần An nghe chủ ý này ngược lại rất tán thành. “Anh nghĩ là được! Lần sau chúng ta cùng nhau hỏi em ấy một chút!”
“Vâng……” Cái ý nghĩ này làm trong lòng cô thoáng nhẹ nhàng hơn.
Tả Thần An quan sát nét mặt của cô, khẽ mỉm cười, nắm tay cô. Bởi vì uống rượu, nên anh không trực tiếp lái xe về nhà, hai người ngồi taxi, ngồi cạnh nhau, chân của anh tựa sát bên chân cô, hoàn toàn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của cô đang truyền đến, một cảm xúc không an phận đang ngọ nguậy trong thân thể anh, rất nhanh, tập trung vào một điểm, nhanh chóng bành trướng.
Tối nay, là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ……
Hạ Vãn Lộ cũng hiểu điều này, nhưng mà, Tả Thần An cũng thật quá gấp đi?
Vừa vào cửa liền “Phanh” một tiếng đóng lại cửa, quay người liền đè cô lên trên cửa, lửa nóng hôn như thiêu đốt.
CHƯƠNG 156: ĐÊM CUỐI HÈ
Thậm chí, còn không kịp mở đèn……
Trong bóng tối, chỉ nghe thấy hô hấp của anh càng ngày càng dồn dập, bàn tay anh để trên eo cô, cũng ngày càng nóng bỏng, chậm rãi di chuyển mỗi một tấc, như bàn là ép nóng, giống như muốn cùng đốt cháy da thịt với cô, còn có hơi thở của anh phả ra hơi nóng, tựa hồ muốn đốt cháy cô……
Đêm cuối hè, không khí cũng nóng bức……
Mà cô, giống như ôm một lò lửa lớn, bị nướng đến sợ hãi rối loạn, nghĩ muốn tìm kiếm một nơi mát mẻ, rồi lại khát vọng, cũng muốn nhiệt tình cùng chung lửa đốt……
Thời gian càng lâu, khí nóng trong cơ thể của anh càng ngưng tụ to lớn, làm cho anh sắp muốn nổ tung, anh nóng đến nỗi mồ hôi vã ra như tắm, vừa hôn cô, vừa cởi áo sơ mi của mình, vì tay cô vốn cách bộ ngực trắng của anh bởi áo sơ mi xanh, nên trực tiếp tiếp xúc với làn da của anh.
Thật là nóng……
Cô giật mình, đầu ngón tay lung tung di động chạm vào ngực anh, anh rên lên một tiếng, bắt tay của cô. Vừa tiếp xúc đã đốt lửa, anh sao có thể chịu đựng nổi khi cô hồ nháo như vậy?
Lấy tay cô đặt lên thắt lưng của mình, anh ép mông cô, cũng kéo cô lại càng gần.
Thân thể trong nháy mắt chạm vào nhau, anh và cô đồng thời cũng phát ra một tiếng rên khẽ, anh cứng rắn chạm vào nơi cô mẫn cảm nhất, cô cảm thấy mình trong nháy mắt hóa thành vũng nước, mềm nhẹ ở trong lòng anh, không cách nào đứng thẳng……
Anh hôn gò má cô, môi của cô, cổ cô, xương quai xanh tinh xảo của cô, bàn tay lần vào bên trong áo, di chuyển dọc theo sống lưng của cô, đầu ngón tay gảy nhẹ, mở áo ngực của cô.
Cô nhẹ nhõm như được phóng thích, ở trong lòng anh, ánh mắt mê ly, đôi môi ửng đỏ thốt ra tiếng nói đứt quãng khan khan, “Đừng…… Đừng……”
Con mắt anh tối sầm lại, tối nay cũng bị cự tuyệt nữa sao? Anh cắn đôi cánh môi cô, tay, không chậm trễ chút nào trượt tới ngực cô, trong nháy mắt nắm lấy, anh cảm thấy cô đang run rẩy.
“Không muốn…… Đợi chút…… Tắm trước……” Cô thở hổn hển ngôn ngữ đứt quãng, đè lại tay anh, không cho phép anh trêu đùa nữa, sắc mặt đã đỏ hồng như nước thủy triều, “Rất nhiều mồ hôi……”
Anh khẽ mỉm cười, trong lòng đã yên tâm, thì ra là như vậy……
Lưu luyến không nỡ, hôn một cái lên môi cô, “Được, cùng nhau…..”
Sắc mặt cô càng đỏ hơn……
Không phải chưa từng cùng nhau tắm qua, thời điểm khi mắt anh còn chưa nhìn thấy, đã từng cùng anh tắm chung, chỉ là, lúc đó nhìn đã mắt chính là cô, vì anh không nhìn thấy, cho nên cô không sợ hãi, nhưng muốn lúc mắt anh sáng tỏ nhìn thấy hoàn toàn, cô thật có điểm không quen……
Trong mắt của anh chứa đựng ý cười, ôm lấy thân thể mềm mại như nước của cô, đi tới phòng tắm, ngôn ngữ mị hoặc thốt ra trong bóng tối, “Tối nay, anh muốn báo thù!”
Cô hiểu ý tứ của anh, sắc mặt đỏ bừng vùi sâu vào trong ngực anh……
Trong phòng tắm hơi bốc dày đặc, nước trong bồn tắm đã đầy, anh nở nụ cười, một nút lại một nút cởi ra nút áo cho cô, da thịt cô phiếm hồng, như quả trứng gà bị anh bóc từng chút từng chút lộ ra, quần áo bị gỡ xuống trong nháy mắt, cô chỉ cảm thấy ánh mắt của anh giống như muốn chọc thủng người của cô……
Chưa bao giờ bị anh nhìn chăm chú đến vậy, cô nhất thời e thẹn, chợt bổ nhào tới anh, che ánh mắt của anh, “Không cho phép nhìn! Không nên nhìn!”
Khóe môi anh nở nụ cười nhàn nhạt, ôm lấy cô, giọng hài hước, “Đây…… Gọi là ôm ấp yêu thương đó sao?”
“Tả Thần An!” Cô chỉ là muốn che ánh mắt của anh, vừa xấu hổ lại quầy quả giãy dụa thân thể bày tỏ kháng nghị.
Không biết, khi cô ở trong lòng anh ôn nhu nhuyễn ngọc cọ sát như vậy, đối với anh mà nói thực sự khiêu khích đến cỡ nào! Da thịt mềm mại tinh tế của cô cọ vào bộ ngực trần của anh, khuôn ngực co dãn mà đẫy đà chạm vào anh, làm cho anh hận không được lập tức đè cô ở dưới thân mà ăn tươi nuốt sống.
Mà anh quả thật không cần thiết để chèn ép mình!
Sau một tiếng kêu đau, anh ôm lấy cô, đặt cô vào trong bồn tắm.
Có nước che chở, cô rốt cuộc cũng không còn lúng túng, vùi mình vào trong nước, chỉ lộ cơ thể từ cổ trở lên, nhưng mà, anh cũng ngay sau đó bước vào bồn tắm, trên người cũng chỉ mặc một cái quần lót.
Vị trí anh đang đứng đối diện với cô, nhìn cô cười, “Được


