Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm (xem 7688)

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

làm da đầu cô cũng trở nên tê dại, mới nói tiếp, “Sau đó thì sao?”


“Sau đó. . . . . .” Cô suy tư ý tứ trong lời nói của Tả Thần An, dường như hiểu ra, nở nụ cười ngọt ngào, “Sau đó. . . . . . Chúng ta có thể cùng nhau nghe một chút âm nhạc, ừ. . . . . . Hiểu Thần nếu có may mắn như trong lời nói, không biết là có thể xin tổng giám đốc tự mình chỉ điểm thêm một chút về giọng hát của Hiểu Thần hay không?”


“Còn gì nữa không?” Trong con ngươi của anh hiện lên một tia cười lạnh nhàn nhạt.


“Còn có. . . . . . Tổng giám đốc. . . . . .” Hạ Hiểu Thần sắc mặt trở nên phiếm hồng, ngượng ngùng mà mềm nhẹ.


Giọng nói của anh chợt trở nên nhu hòa, “Được! Tối nay cùng nhau ăn cơm, nếm thử một chút tay nghề của em!”


“Có thật không?” Cô vui mừng ra mặt.


“Thật!” Anh nhìn cô, chẳng lẽ không có ai nói cho cô biết, mỗi khi sắc mặt anh trở nên ôn hòa sau lưng có lẽ sẽ ẩn núp cơn sóng mãnh liệt hơn sao? Anh khẽ mỉm cười, “Chỉ là, sau khi ăn cơm tối xong làm gì còn phải hỏi chị em một chút!”


“Chị em?” Cô hoàn toàn bị kinh hãi, chỉ là, lần này, trên khuôn mặt không có sắc mặt vui mừng.


“Đúng vậy, chị em! Buổi tối anh và chị em sẽ cùng đến nếm thử tài nấu nướng của em!” Anh khóe môi thoáng qua một tia giễu cợt.


“Nhưng là, chị em không phải là. . . . . .” Cô nghẹn lời.


Anh rất có thâm ý mà cười, “Không sai, chị em trở về nhà một chuyến, anh và cô ấy cùng đi, anh theo cô ấy về nhà, cô ấy theo anh đi nghỉ phép, bây giờ trở về rồi. Thế nào? Chẳng lẽ em không hi vọng chị em trở lại Bắc Kinh sao?”


“Không. . . . . . Không phải. . . . . . Làm sao như vậy chứ?” Cô miễn cưỡng nặn ra một nụ cười .


“Không phải. . . . . . Là tốt rồi. . . . . .” Anh chậm rãi, khạc ra mấy chữ.


Câu chuyện bị chấm dứt ở chỗ này, anh tạm thời lâm vào trầm mặc, Hạ Hiểu Thần đứng ở trước bàn làm việc của anh, không có chỉ thị của anh, đi cũng không được, lại không dám nói chuyện, nhất thời không biết phải làm như thế nào cho phải.


Anh tựa như nhớ ra cái gì, đột nhiên nói, “Đúng rồi, lúc anh đi Ô Trấn có nhận được một cuộc điện thoại, là ký giả của một tòa soạn báo nào đó, hắn nói, hắn có tin độc nhất vô nhị muốn đăng, là về anh. . . . . .”


Anh không chút để ý nói ra, giống như là đang nói chuyện của người khác, khóe miệng vẫn giương lên nụ cười như cũ, chỉ là, Hạ Hiểu Thần nghe xong, sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch.


Anh cười ha ha, hỏi, “Cho nên. . . . . .Em không cảm thấy phải nói cái gì đó với anh sao?”


“Cái . . . . . . Nói cái gì. . . . . .” Hạ Hiểu Thần khẩn trương đến nỗi toàn thân khẽ phát run, ánh mắt càng thêm toát ra lo lắng.


Tả Thần An lại đợi thêm mấy giây, thấy cô vẫn không có dấu hiệu thẳng thắn, trên mặt nụ cười cũng dần dần thu lại, trong con ngươi lạnh nhạt dần nổi lên, “Chuyện đọc nhất vô nhị về anh, thật ra thì đây là lần thứ hai anh cùng hắn trao đổi. Lần đầu tiên là ở một nhà hàng, em chắc còn nhớ, lần đó là cùng em dùng cơm chung, tìm em là nói về chuyện phòng ở, kết quả Sa Lâm phát hiện có người ở bên lén lúc chụp hình. . . . . .” Anh không nhanh không chậm kể lại, chú ý tới khuôn mặt cô càng ngày càng trắng bệch, tiếp tục nói, “Nếu như anh nhớ không lầm, lần đó biết chúng ta ăn cơm ở đó, chỉ có anh, em, còn có Sa Lâm, ba người, là ai tiết lộ tin tức cho ký giả đây? Tất nhiên không phải là chính anh, chẳng lẽ là Sa Lâm? Hay là anh nhớ nhầm, còn có người thứ tư biết chuyện?”


Rõ ràng máy điều hòa đang được mở, nhưng Hạ Hiểu Thần trên đầu vẫn có mồ hôi chảy ra, “Có lẽ. . . . . . Có lẽ là ký giả tự họ theo dõi nên phát hiện ra. . . . . .”


Anh nhướng lông mày cười một tiếng, ánh mắt lạnh như băng, “Vậy sao? Sa Lâm kéo hắn ra, khi hắn phải lựa chọn giữa anh và người thuê hắn, hắn không chút do dự lựa chọn phản bội người thuê hắn. Bài báo kia liền không thể đăng ra ngoài, không biết hắn như thế nào cùng người thuê hắn giao phó đây?”


Hạ Hiểu Thần chỉ cảm thấy trước mắt choáng váng, hình ảnh Tả Thần An bắt đầu trở nên mơ hồ.


Anh tiếp tục nói, “Lần này hắn chủ động gọi điện thoại cho anh, nói cho anh biết có người thuê hắn chụp ảnh một lần nữa, nội dung chính là nhà vô địch mới Hạ Hiểu Thần mua hàng loạt đồ vật gia đình, nghi ngờ đang ở chung với bạn trai, hơn nữa tại chỗ ở mới của Hạ Hiểu Thần phát hiện đồ dùng tình nhân trong phòng tắm. . . . . .”


Anh cười lạnh, “Bây giờ ký giả càng ngày càng lợi hại, trong phòng tắm đồ dùng tình nhân cũng có thể chụp được hình? Vậy em về sau đi tắm phải chú ý hơn nữa? Cẩn thận bị chụp hình khiêu dâm!”


“Tổng giám đốc. . . . . . Em. . . . . . .Em sai lầm rồi. . . . . .” Hạ Hiểu Thần không hề giả bộ ngốc nghếch nữa, một khuôn mặt hai mắt đẫm lệ dịu dàng đáng thương.


Anh ngưng mắt nhìn cô, vẫn như cũ lạnh lùng, “Có một việc em chưa nghe nói qua sao? Tế hạ là động vật máu lạnh, đối với nước mắt của bất kỳ người nào cũng không có tác dụng. Dĩ nhiên, trừ một người, đó chính là chị gái em! Thời điểm anh mua phòng ở cho em đã nói thế nào?”


“Anh. . . . . . Anh nói. . . . . . Em muốn tốt nghiệp, cũng sẽ có sự nghiệp của mình, nếu cùng chị ở chung một chỗ sẽ gặp rất nhiều khó khăn, em là em gái của chị, cũng chính là em gái của anh, con gái ở Bắc Kinh xông xáo không dễ dàng, cho nên. . . . . . Cho nên cho em một phòng ở. . . . . . Coi như là chị cho em. . . . . . Hi vọng em chuyên tâm ca hát. . . . . . Hồi báo. . . . . . Hồi báo lại chị. . . . . .” Cô dùng giọng nói tinh tế tái diễn lai lời anh từng nói qua, trong lòng càng ngày càng sợ hãi.


“Cho nên, em chính là như vậy hồi báo chị gái của em hay sao?” Anh nhướng mày, trong tròng mắt lạnh như băng đủ để đông cứng cô, “Trong công ty có những lời đồn đãi gì anh không quan tâm, truyền thông có đồn đại cái gì anh cũng vậy không quan tâm, nhưng là, anh quan tâm cảm nhận của chị em, anh chỉ biết đêm hôm đó chị của em từ nhà em chạy ra đã thương tâm muốn chết, anh muốn biết trong nhà em trừ đồ dùng tình nhân, chị em còn nhìn thấy cái gì khác nữa hay không? Anh không có hứng thú đi đến nhà của em kiểm tra, tốt nhất hiện tại em nên nói rõ ràng cho anh!”


Hạ Hiểu Thần bị dọa sợ tới mức túi ny lon cũng rơi xuống, thức ăn bên trong lăn đầy đất, “Tổng giám đốc. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Em biết sai rồi. . . . . . Em. . . . . . Em tre người không hiểu chuyện, chỉ là muốn mượn anh lăng xê tên tuổi của mình, thành công sớm hơn một chút . . . . . . Em. . . . . .”


“Những thứ này anh không muốn nghe! Nói những gì em nên nói!”


“Phải . . . . . Nên nói. . . . . . Chính là chị nhìn thấy một tấm hình, em và anh . . . . . . Phải . . . . . Là em. . . . . . PS . . . . . . Còn có.

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được

Ôsin nổi loạn

Xem tử vi ngày 23/03/2017 Thứ Năm của 12 cung hoàng đạo

Vợ “đèn đỏ”, chồng cả đêm không được mặc quần áo vì cứ mặc vào là 5 phút sau phải bỏ ra vì…

Đằng nào cũng bị loại