“Tả Thần An…… Anh đã đáp ứng để em ra đi…… Anh đã nói, sẽ thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào của em, bao gồm để cho em rời đi……” Cô nhớ Sa Lâm đã nói như vậy, không phải sao?
Anh không nói lời nào, cô lại nhìn thấy trong con ngươi của anh có một tia giảo hoạt chỉ có thợ săn mới có, vờ thả để bắt thật……
Thợ săn luôn giở thủ đoạn, không phải sao? Giả vờ cho cô đi, sau đó đi theo, một lần bắt được trọn ổ, cả nhà lớn nhỏ đều diệt sạch……
Tả Thần An, anh rất lợi hại……
Cô cắn môi, nước mắt đảo quanh hốc mắt……
Dáng vẻ cô nuốt lệ vào lòng, anh nhìn thấy lòng càng trỗi lên thương yêu vô hạn, trước khi đến rốt cuộc cũng biết được điểm mấu chốt, lại không biết nên làm gì cho phải, cuối cùng than nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng kéo cô vào ngực, để cho cô ngồi lên đầu gối mình, khẽ hôn gương mặt của cô, “Được rồi, đừng đau buồn nữa, anh và Hạ Hiểu Thần cái gì cũng không có, thật, em đã đồng ý với anh, tin tưởng anh, quên rồi sao? Trên thực tế, ngoại trừ em, anh thật không có cô gái nào khác, anh đã nói rồi, cả đời này, là em, hả?”
Anh lại biến trở về dáng vẻ dịu dàng, chỉ là, anh chưa nói dứt lời, vừa nhắc đến tên Hiểu Thần, cô liền nhớ đến tấm hình kia, cùng hiện tại góc độ lại giống nhau như đúc, đầu anh cũng cúi thấp như vậy, hôn vào gò má Hiểu Thần!
Nhất thời, cảm thấy đôi môi của anh dị thường làm cho người ta ghê tởm, mà anh còn có thể nói dối không chớp mắt càng làm cho cô muốn nôn, sự thật đã bày ra trước mắt, mua nhà cho Hiểu Thần, cùng em ấy ở chung, như vậy mà nói cái gì cũng không có? Hay là bởi vì cô xuất hiện, anh liền đá Hiểu Thần đi, chuyện này gọi là không có gì cả sao?
Cô vừa định đẩy anh ra, lại nghe giọng nói của mẹ vang lên, “Lộ Lộ, buổi tối……”
Giọng nói bỗng ngưng bặt.
Cô vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy mẹ đang đứng ở cửa, nhìn chằm chằm vào cô và Tả Thần An mặt lộ vẻ lúng túng.
Cô càng lúng túng hơn, bị anh ôm còn bị hôn, còn bị mẹ bắt quả tang……
“Buông ra……” Mặt cô đỏ hồng đến cả cổ.
Anh ngược lại rất nhàn nhã, cười ha ha, buông lỏng cô, nói với Chu Lan, “Mẹ, chúng con đang định đi chơi một chuyến! Thư Khai đâu ạ? Đã nói sẽ làm hướng dẫn viên du lịch cho con mà!”
“Nó…… Nó đang ở bên ngoài, để ta đi gọi nó……” Chu Lan cũng đang luống cuống, tìm được cớ, lập tức ra ngoài.
Anh khẽ cười, nắm tay cô, “Đi thôi……”
Thân thể cô cứng đờ đi theo anh, trong đầu một mảnh hỗn độn, tựa hồ hoàn toàn trống rỗng, vừa tựa hồ ngập tràn nghi ngờ, tất cả đều là xua đuổi không được hàng ngàn dấu chấm hỏi ở trong đầu. Kinh thành Tam Thiếu Diễn đàn Lê Quý Đôn. Cô phải làm gì đây? Rốt cuộc nên phải làm sao? Nếu như cô không chịu nghe theo anh, Hiểu Thần sẽ như thế nào? Tiền đồ bị hủy sao? Chuyện này là chuyện nhỏ sao! Hiểu Thần yêu anh như vậy, nếu như anh thật muốn phá hủy Hiểu Thần như đã nói, chính là hủy mạng sống của Hiểu Thần……
Anh sẽ làm như vậy sao? Có thật không?
Trước mắt cô là một mảnh mờ mịt……
“A____” tinh thần cô có chút không tập trung, chỉ là bản năng bước chân theo sự di chuyển của anh, căn bản không nhìn thấy phía trước là cái gì, thẳng tắp đụng phải cằm Thư Khai, đụng phải trên trán làm cô đau, suýt chút nữa phải rơi lệ. Nhìn thấy rõ là Thư Khai liền giận dữ mắng mỏ, “Đi đứng như vậy đấy!”
Tả Thần An lại nhẹ nhàng cười một tiếng, kéo cô lại gần mình, lấy tay nhẹ nhàng vân vê lên cái trán của cô, “Chính mình đi đứng không để ý, còn trách Thư Khai!”
“Thật tốt! Còn có anh rể nói lời công bằng!” Thư Khai đã hoàn toàn đem Tả Thần An xem là thần tượng, còn giơ ra một cây đàn mới khoe khoang với cô, “Nhìn xem, chị, anh rể cho em đó! Chất không? Tốt hơn nhiều so với cái trước của em!”
Hạ Vãn Lộ đối với cái này không có hứng thú, cũng không để ý, bộ dạng chẳng qua là mặt ủ mày chau.
“Thư Khai, làm sao con có thể lấy cái gì đó của Tả tiên sinh!” Ngược lại Chu Lan ra ngoài nhìn thấy một màn này liền phê bình con trai. Bà biết con gái và Tả Thần An xấu hổ, cho nên không hy vọng mình nợ Tả Thần An quá nhiều.
Tả Thần An cười nói, “Không sao, sáng sớm Sa Lâm đến nhà con đem đến, con không chơi cái này, để lại cũng lãng phí!”
Thì ra, sáng sớm cô không thấy Sa Lâm, là do chạy đi Hàng Châu lấy cái này……
“Cám ơn anh rể! Cám ơn anh Sa Lâm!” Thư Khai vui sướng hài lòng ôm đàn điện.
“Còn không chịu đi sao? Làm hướng dẫn viên cho chúng ta! Thuận đường đi xem xem cái ban nhạc rách nát của em rốt cuộc có tài nghệ như thế nào!” Sa Lâm vỗ vỗ vai của Thư Khai, cười nói.
CHƯƠNG 139: NƠI CÓ EM THÌ CÓ GIANG NAM
Chương 139: Nơi có em thì có Giang Nam
Cuối cùng là cùng với anh đi xem biểu diễn của Thư Khai, một nhóm nhạc năm người, có thể được Tế Hạ thưởng thức, năm người đều rất hưng phấn, biểu diễn cố gắng hết sức.
Tả Thần An sau khi xem, hỏi Sa Lâm, “Như thế nào?”
Sa Lâm cho ra đánh giá khá cao, “Cũng không tệ lắm, nếu như có thể có giáo viên chuyên nghiệp chỉ đạo, lại thêm một cái định hướng chính xác, đợi một thời gian, có thể thành châu báu.”
Tả Thần An nghe, lộ ra nụ cười mỉm, điều này ở anh, rất ít có, công ty nhiều ca sĩ như vậy, cho dù là ở trước mặt đại minh tinh Kiều Á, từ trước đến nay đều là nhàn nhạt, cũng chỉ đối với cô, đối với người của cô, mới có biểu hiện tình cảm chân thật như vậy.
“Đi thôi, hướng dẫn viên du lịch!” Anh kêu to với Thư Khai, rất ít khi nở nụ cười vui đùa.
“Anh rể, rốt cuộc như thế nào?” Không được chính miệng Tả Thần An đồng ý, Thư Khai cuối cùng vẫn không yên lòng.
Sa Lâm đụng Thư Khai, “Tiểu tử ngốc! Anh rể cậu cho tới bây giờ chưa từng cười đối với bất kỳ ca sĩ nào!”
“Thật sao? Vậy chính là được rồi?” Thư Khai nhảy cẩng lên.
Tả Thần An lại nói, “Có được hay không, còn phải hỏi chị em.”
Thư Khai không rõ, ánh mắt mong đợi nhìn Hạ Vãn Lộ, “Chị. . . . . .”
“Chuyện liên quan gì tới tôi?” Cô vẫn không cho Tả Thần An sắc mặt tốt, đương nhiên cũng không cho em trai sắc mặt tốt.
Thư Khai lại vô tội nhìn Tả Thần An.
Tả Thần An than nhỏ, “Chị cậu không tán thành cậu theo anh đi Bắc Kinh.”
“Chị, tại sao?” Thư Khai nóng nảy, bốn thành viên khác phía sau cậu cũng gấp, năm đ

