Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Disneyland 1972 Love the old s

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 (xem 78310)

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2

thành hành nã tên trong tiếng xung phong rung trời.


So với quân Hạ đánh trống khua chiêng, phía Tú lệ quân lại hết sức yên tĩnh. Bọn họ không đứng trong tầm bắn nên chẳng phải lo, thỉnh thoảng tên của mấy binh sĩ sức to cũng bắn được đến đây nhưng lực bắn đã kiệt quệ, các chiến sĩ của Tú lệ quân chỉ tùy tiện dùng đao gạt nhẹ cũng tránh được.


Hà Khiêm là tướng thủ thành, theo lý nên trấn thủ cổng thành khi có địch tập kích. Nhưng bây giờ đám người Sở Kiều chỉ đứng từ xa nhìn mà không tấn công, như vậy thì đánh thế nào đây? Chẳng lẽ muốn lính của ông ta chạy xuống dùng giáo đâm bọn kỵ binh kia? Đồng liêu hiện tại đều đang anh dũng đánh đánh chém chém giúp Thập Tứ điện hạ giành giang sơn, ông ta lại chỉ có thể trấn thủ ở đây, khó khăn lắm mới có một nhóm kẻ địch mò đến, vậy mà bọn họ lại đứng đực ra đó không chịu động thủ. Hà Khiêm đang giận sôi gan thì chợt nhìn thấy đối diện có một kỵ binh tiến lên, cao giọng nói gì đó với ông ta.


Hà Khiêm sửng sốt, ra lệnh cho toàn quân yên ắng lại. Đành chịu, tuổi đã lớn nên tai cũng không còn tốt nữa, ông ta quay sang hỏi thị vệ bên cạnh: “Hắn ta nói gì vậy?”


Sắc mặt của viên thị vệ rất khó coi, ấp úng nửa ngày mới nhỏ giọng nói: “Tướng quân, hắn hỏi chúng ta có chịu đầu hàng hay không? Hắn nói nếu chúng ta còn khăng khăng không hàng thì bọn họ sẽ phải tiêu diệt chúng ta.”


Hà Khiêm lập tức bùng nổ, tiêu diệt ông ta?


Ông ta có bốn vạn đại quân, đối phương chỉ có không tới một ngàn. Tuy có nghe nói vị Tú Lệ vương này dụng binh như thần, thường có thể lấy ít thắng nhiều, nhưng đó đều là lúc nàng thủ thành, dựa vào lợi thế thành trì kiên cố vững chắc nên mới miễn cưỡng cầm cự được. Hôm nay nàng dẫn một ngàn kỵ binh muốn công phá thành trì cho ông ta trấn thủ, quả thực là si tâm vọng tưởng.


Trong lúc Hà Khiêm tướng quân còn đang gào thét giận dữ thì bầu trời phía đông đột nhiên xuất hiện một loạt pháo sáng.


Sở Kiều ngước nhìn phía đông, một lúc sau mới bình tĩnh nói: “Được rồi, chúng ta mở cửa thành thôi.”


Bình An ở bên cạnh thoáng sửng sốt, vừa định lên tiếng thắc mắc thì đã nghe thấy Hạ Tiêu nghiêm nghị hỏi: “Có cần phải tiêu diệt toàn bộ kẻ địch không ạ?”


Sở Kiều hơi nhíu mày, cân nhắc một lúc mới nói: “Chờ xem bọn họ có dám phản kháng không đã.”


Bình An trợn tròn mắt, còn đang định hỏi hai người họ có phải điên rồi không thì chợt nghe Hạ Tiêu quát to, một nhóm binh sĩ thúc ngựa tiến lên xếp thành hai hàng trước sau, mỗi hàng có tổng cộng bốn mươi người, đồng loạt giương cung, đầu mũi tên của hàng đầu có treo một bao dầu, còn tên của hàng thứ hai là hỏa tiễn.


“Mục tiêu là cổng thành Bắc, tổ 1 nhắm góc trái, tổ 2 nhắm góc phải, tổ 3 nhắm góc trên, tổ 4 nhắm góc dưới, tổ 5 nhắm chính giữa. Chuẩn bị, một, hai, bắn!”


Một loạt tên cột bao dầu rời cung bắn thẳng về phía cổng thành nặng nề, loạt tên thứ hai theo sát phía sau, cắm thẳng vào vị trí bao dầu vừa bắn lên cổng thành. Lửa bùng lên.


Hà Khiêm thoáng sửng sốt, nhưng liền cười to: “Tú Lệ vương định đốt cổng thành của ta đó à? Ha ha, nhiêu đó lửa chưa đủ đâu!”


Nhưng ông ta chỉ mới vừa lời thì đã nghe một tiếng *oành* vang dội nổ ra, tường thành rung chuyển dữ dội tựa như có động đất, khói đen bốc cuồn cuộn, cổng thành bị nổ thủng lỗ chỗ, bụi đất mù mịt.


Hà Khiêm trợn mắt há hốc mồm nhìn một góc cổng thành Chân Hoàng kiên cố mình đã canh gác hơn hai mươi năm chưa từng suy suyển, *ầm ầm* nứt toác rồi hóa thành một bãi phế tích. Cổng phòng thủ mà Đại Hạ luôn tự hào, trăm vạn đại quân cũng khó công phá được trong khoảnh khắc đã bị xóa bỏ thành tích ba trăm năm bất bại trên sách sử của mình.


“Tổ 6 đến tổ 10 chuẩn bị, mục tiêu chính là tường thành phía đông, tổ 6…” Tiếng của Hạ Tiêu lại vang lên, theo sau đó vẫn là âm thanh thuốc nổ oanh tạc phía đông cổng thành bắc. Sau ba lần như thế, toàn bộ cổng thành bắc đã bị sụp hơn phân nửa.


“Phía đối diện nghe đây!” Mười binh sĩ liên lạc thúc ngựa tiến lên, mỗi người cầm một chiếc loa tự chế đơn giản, cao giọng hô to: “Lập tức bỏ vũ khí xuống, lập tức bỏ vũ khí xuống, hai tay ôm đầu ngồi xuống đất. Đầu hàng chúng ta sẽ tha mạng. Phía đối diện nghe đây, lập tức bỏ vũ khí xuống…”


Mặt dính đầy khói bụi, Hà Khiêm trợn to mắt, làm sao cũng không ngờ mình lại thua dễ dàng như vậy, bốn vạn người của ông ta còn chưa kịp đánh một đao nữa là. Tại sao đối phương mới bắn mấy cái mà cổng thành của ông ta đã mở toang hoác rồi? Trên đời có loại pháo nổ đáng sợ như vậy sao? Sao ông ta chưa từng nghe thấy?


Một lát sau, Sở Kiều thúc ngựa đến, từ trên cao nhìn xuống Hà tướng quân đang ngồi xổm trên mặt đất, hờ hững gật đầu một cái rồi thản nhiên nói: “Hà tướng quân, cảm ơn vì đã nương tay.”


Khoảnh khắc đó, Hà Khiêm quả thật tức đến hộc máu.


Ngay lúc ấy, phía đông đột nhiên dấy lên một trận cát bụi, Gia Cát Nguyệt dẫn ba ngàn thuộc hạ ập đến, nhìn tràng diện trước mặt cũng thoáng hơi chấn kinh, nhưng thấy Sở Kiều bình yên vô sự thì mới thở phào nhẹ nhõm.


Bên dưới bầu trời đêm không trăng không sao, giữa chiến trường bụi đất hỗn độn, hai người ngồi trên lưng ngựa cách nhau thật xa, xuyên qua tầng tầng binh sĩ lẳng lặng nhìn nhau.


Sở Kiều nhoẻn môi mỉm cười, hiện tại nàng vẫn mặc bộ hỷ phục hoàng gia kia, tóc búi cao cài đầy châu ngọc, mi tâm đeo một miếng ngọc đỏ thẫm như máu. Đứng giữa khung cảnh lửa cháy này, toàn thân nàng toát ra vẻ cao quý sắc bén không thể tả bằng lời.


Gia Cát Nguyệt thúc ngựa đến gần, hỏi: “Nàng sao rồi?”


Sở Kiều mỉm cười, “Vẫn ổn.”


Đúng vậy, vẫn ổn. Nhận được thư của chàng, nàng biết sẽ có người nhân ngày cưới manh động, chỉ là không ngờ bọn họ lại to gan như vậy, may mà mọi chuyện vẫn ổn. Nàng lo lắng cho chàng nhưng vẫn phải kiên trì ẩn nhẫn. Chỉ lo lắng một chút thôi, không bị thương, không bị làm nhục, tất cả đều ổn.


Gia Cát Nguyệt quay đầu sang nói với bốn vạn Lục doanh quân và Kiêu kỵ binh, “Hoàng thượng không phải do ta và Thất điện hạ làm hại, kẻ mưu phản chính là người các ngươi tận hiến. Hiện giờ địch bên ngoài nhòm ngó mà Đại Hạ lại nội loạn không yên, các ngươi hãy trở về nói với Triệu Dương, chúng ta không cần tòa thành này, hắn muốn thì cứ thoải mái lấy.” Dứt lời lập tức vươn tay ôm Sở Kiều sang ngựa mình, dẫn toàn bộ thuộc hạ *rầm rập* ra khỏi thành.


Gia Cát Nguyệt nói không sai, thành Chân Hoàng quả thật là do hắn và Triệu Triệt phủi tay đưa cho Triệu Dương.


Trước đó bọn họ đã nhận thấy Triệu Dương có dị động, Gia Cát Nguyệt cố tình kích động binh sĩ ở Nhạn Minh Quan đến quấy nhiễu Yến Tuân, cũng loan tin Bắc Yến không còn sức đánh trả ra khắp nơi, cỗ vũ hội trưởng lão và quan lại trong triều náo loạn đòi đánh. Sau đó, mượn cớ chuẩn bị đánh Bắc Yến, Gia Cát gia thông qua hội trưởng lão đoạt lấy binh quyền trong tay Gia Cát Nguyệt, làm đủ hứa hẹn xin về một phe với Ngụy phiệt, tranh thủ sự ủng hộ của các thế gia, dùng cớ rèn luyện đẩy quân đội của Triệu Triệt và Gia Cát Nguyệt ra khỏi thành, tạm thời phân tán bin

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tình yêu cũng có những sự thật tàn nhẫn mà ai cũng phải chấp nhận

Nhóc Con, Tôi Thích Cô!

Chồng vứt tiền vào mặt tôi sau mỗi lần ân ái

Thấy vợ tát mẹ, cả họ hàng nhà chồng đuổi đánh

‘Xin bố đừng làm vậy, chồng con vẫn còn đắp chiếu nằm ở kia!’