Em Là Cô Ấy Thứ Hai - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polly po-cket

Em Là Cô Ấy Thứ Hai (xem 3216)

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

gái à, chúng ta chỉ vừa mới quen thôi, không cần quan tâm tới anh như vậy.
Anh nhếch khóe môi cười khẽ, lại uống cạn ly rượu trong tay.
Lệ Dương cũng không biết phải làm gì, chỉ ngồi nhìn anh nốc cạn hết ly này tới ly khác, đồ ăn đặt trên bàn không mất dấu, chỉ có chai rượu là mỗi lúc một vơi đi.
Gần một tiếng sau, Trịnh Sỹ Phong mới chuệnh choạng đứng dậy, vừa bước một chân đã lảo đảo, nếu Lệ Dương không kịp thời chạy qua đỡ chắc đã ngã ra đất.
“Không sao… không sao…” Trịnh Sỹ Phong một tay khoác lên vai cô, tay kia liên tục xua xua trong không khí, hơi thở vương đầy mùi rượu: “Anh vẫn còn uống được nữa.”
“Anh say rồi.” Lệ Dương vừa đỡ Trịnh Sỹ Phong một cách nặng nhọc vừa thở dài.
“Anh sao mà say được.” Trịnh Sỹ Phong cố chấp phủ nhận.
Người uống rượu không say thì sẽ nói mình say, còn đã say lại nhất quyết bảo chưa say. Lệ Dương cũng không muốn tranh luận với Trịnh Sỹ Phong thêm nữa, nhìn xung quanh không thấy có người đàn ông nào để nhờ giúp đỡ, cô đành một mình dìu Trịnh Sỹ Phong lên phòng làm việc của anh ở khoa Tim mạch. Không ngờ khi cửa thang máy vừa mở đã thấy Lê Bảo Anh đang đứng bên trong, Lệ Dương giật mình tròn xoe mắt, trong lòng có một loại cảm giác giống kiểu đang làm việc xấu thì bất ngờ bị bắt quả tang.
Bảo Anh chỉ nhìn thoáng qua Lệ Dương, sau đó nhìn vào người đàn ông đang gục đầu xuống, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc:
“Anh Phong! Anh làm sao vậy?” Lê Bảo Anh hốt hoảng đỡ lấy một cánh tay của Trịnh Sỹ Phong.
Trịnh Sỹ Phong không trả lời, có lẽ đã không biết trời đất là gì nữa. Lệ Dương đành phải trả lời thay.
“Anh ấy uống hơi nhiều rượu, tôi gặp anh ấy dưới nhà ăn bệnh viện nên đưa lên đây.”
Ánh mắt Bảo Anh vẫn không rời khỏi Trịnh Sỹ Phong, cô khoác cánh tay còn lại của anh lên vai mình rồi cùng Lệ Dương dìu anh vào phòng làm việc.
Trịnh Sỹ Phong vừa nằm xuống giường đã lăn ra ngủ. Bảo Anh ngồi bên cạnh khẽ nắm tay anh. Lúc này Lệ Dương cảm thấy cô như một người thừa. Vì không muốn Lê Bảo Anh hiểu nhầm, cô khẽ giải thích:
“Bảo Anh! Cô đừng hiểu nhầm, trước kia tôi và bác sỹ Phong học cùng trường, tôi coi anh ấy như anh…”
Lệ Dương không dám nói, dù học cùng trường nhưng Trịnh Sỹ Phong và cô chỉ mới nói chuyện với nhau cách đây vài phút. Trước đó, Trịnh Sỹ Phong không hề biết tới sự tồn tại của cô.
“Ừm.” Lê Bảo Anh khẽ gật đầu.
Lệ Dương đợi một lúc, không thấy Bảo Anh nói gì nữa mới khẽ quay đầu bước ra phía cửa. Khi đi được vài bước, bỗng nhiên cô nghe thấy có tiếng người đằng sau.
“Chị nói xem, tôi làm thế có gì sai?”
Lệ Dương quay đầu lại, không hiểu lắm.
“Mọi người đều bảo tôi không nên đi, nhưng tôi thực sự rất muốn tham gia khóa học này…”
Lệ Dương nhìn thấy một giọt lệ rơi ra từ khóe mắt Bảo Anh, cô hơi ngẩn người.
“Nếu thực sự yêu tôi, anh ấy sao lại không thể chờ tôi vài năm cơ chứ?” Giọng Bảo Anh có chút ấm ức, có chút hờn dỗi. Có vẻ như khi quyết định ra đi, cô ấy đã phải nghe rất nhiều lời chỉ trích từ rất nhiều người.
Lệ Dương không biết phải nói gì lúc này, cô gái xa lạ ngồi trước mặt cần lời an ủi của cô sao, hay chỉ muốn có người nghe mình tâm sự? Khi bằng tuổi cô ấy, Lệ Dương cũng có rất nhiều ước mơ, hoài bão. Mọi người đều nói, sở dĩ Bảo Anh hai mươi hai tuổi đã nghiễm nhiên trở thành bác sỹ chính thức của Passion đều là dựa vào ba mình, có lẽ cô ấy muốn chứng minh thực lực, muốn tất cả mọi người phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Lệ Dương nhìn Lê Bảo Anh ngồi bên giường nước mắt ngắn dài bỗng thấy trong lòng có chút cảm giác bi thương. Cùng là phụ nữ, dù chưa bao giờ vướng vào chuyện tình cảm rối ren, cô vẫn có thể phần nào hiểu được tâm trạng của cô gái đang ngồi trước mặt. Cô ấy chắc chắn đã phải trăn trở rất nhiều khi đứng giữa hai lựa chọn đi hoặc ở. Nếu cứ ở lại, Bảo Anh sẽ chẳng bao giờ thoát ra khỏi cái bóng của ba mình, cái bóng của Trịnh Sỹ Phong. Tuy chỉ mới nghe Bảo Anh nói vài câu, Lệ Dương cũng có thể thấy được đây là một cô gái sống tự lập, không thích dựa dẫm vào người khác, càng không muốn bị người ta khinh thường. Nhưng nếu cô ấy lựa chọn ra đi, rất có thể cô sẽ mãi mất đi người đàn ông ưu tú này. Bốn năm đối với cuộc đời một con người không phải là quá dài, nhưng nó lại đủ lâu để làm phai nhạt một mối tình.
Người ta vẫn thường nói, đàn ông quan trọng sự nghiệp, đàn bà quan trọng một mái ấm gia đình hạnh phúc. Là phụ nữ ở bên ngoài không cần quá giỏi giang, chỉ cần biết khéo tay vun vén cho tổ ấm của mình là được. Nhưng đó chỉ là quan niệm trước kia, bây giờ thời đại đã đổi thay, nhân sinh quan cũng vì thế mà thay đổi. Phụ nữ bây giờ đều muốn có sự nghiệp, vì họ cho rằng sự nghiệp ổn định cũng chính là một cách để giữ cho gia đình bền vững.
Nhưng không phải đàn ông nào cũng hiểu được điều đó. Một người đàn ông kiêu ngạo như Trịnh Sỹ Phong, có lẽ sẽ chẳng bao giờ hiểu được.
Im lặng một lúc, Lệ Dương mới khẽ thốt ra một câu. Cô không biết câu mình nói trong hoàn cảnh này có phù hợp hay không, nhưng đó là những gì cô đang nghĩ.
“Tình yêu, nếu nhất định phải dùng thời gian để chứng minh… thật sự rất lãng phí.”
Nói xong, Lệ Dương xoay người bước ra khỏi cửa phòng. Đi được vài bước, cô nghe thấy bên trong vọng ra tiếng khóc nức nở của Bảo Anh. Lệ Dương thầm thở dài, tâm trạng bỗng chốc trở nên não nề. Tại sao vậy? Cô lẽ nào đang cảm thấy thương xót cho chính tình địch của mình ư?
Chương 11: Xa Mặt Cách Lòng
Ads Sau khi Lê Bảo Anh lên máy bay, Trịnh Sỹ Phong vẫn thường triền miên trong những cơn say. Có hôm anh đến bệnh viện từ rất sớm, vừa mới bước xuống xe trên người đã nồng nặc mùi cồn rượu. Trong lúc làm việc cũng rất hay mất tập trung, còn suýt tiêm nhầm Chloramphenicol[1'> cho một bệnh nhi mới mấy ngày tuổi, nếu không có một bác sỹ khác kịp thời phát hiện có lẽ đã nguy hiểm tới tính mạng của đứa bé.
[1'> Chloramphenicol (Công thức hóa học: C 11 H 12 Cl 2 N 2 O 5 ) là một loại kháng sinh ức chế tổng hợp, thường được sử dụng trong việc điều trị một số vi khuẩn nhiễm trùng.
Tất cả những chuyện này, Lệ Dương đều nghe các bác sỹ cùng khoa bàn tán với nhau, còn tranh nhau bày tỏ quan điểm. Có người nói: “Thật cảm động trước sự chung tình của bác sỹ Phong”. Có người nhận xét: “Đàn ông như anh ấy thiếu gì phụ nữ vây quanh, sao phải tự làm khổ bản thân như vậy?” Có người lại nghiêm khắc hơn: “Làm một bác sỹ, không nên để tình cảm cá nhân ảnh hưởng tới việc điều trị cho người bệnh…”.
Còn Lệ Dương, cô không bao giờ tham gia vào những câu chuyện ấy. Trước đây vẫn cho rằng Hoàng Quân thật yếu đuối, chỉ vì một cô gái mà suy sụp như vậy. Giờ đây cô lại thấy nghi ngờ, không lẽ tình yêu có thể biến một người vốn rất đề cao nguyên tắc cẩn trọng trong cuộc sống và công việc như bác sỹ Phong trở nên hồ đồ đến thế.
Hôm sau, khi Lệ Dương vô tình nhìn thấy Trịnh Sỹ Phong đang đứng trên hành lang lối vào khoa Mắt, cô kiềm lòng không đặng mà bước tới hỏi thăm, vì nghe nói anh mới bị kỷ luật về sai sót không thể chấp nhận được kia.
“Bác sỹ Phong!” Lệ Dương khẽ gọi từ phía sau.
Trịnh Sỹ Phong quay đầu lại, điều Lệ Dương không ngờ nhất là… anh vẫn nhớ tên cô.
“Lệ Dương?” Trịnh Sỹ Phong nheo nheo mắt gọi tên cô.
Lệ Dương cười đến không thấy cả Mặt Tr

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Hả hê vì khiến chồng ‘thèm vợ đến phát điên’ với chiêu trị ngoại tình cao tay

Bé Lại Anh Nói Nè! Anh Iu Em

“5 phút cũng được, anh cứ cố một lần để em biết anh thẳng hay cong” để rồi sau đó hối hận cũng không kịp…

Uất hận khi vợ đến nhà chồng cũ làm osin

Truyện Vì Anh Nghiện Em Rồi