Thời điểm Thịnh Thế bắt đầu, đầu óc có chút chậm chạp, anh lười biếng trở mình một cái, sau đó mới phát hiện trong lòng mình, dường như đang ôm chặt một thân thể mềm mại.
Anh sợ tới mức lập tức tỉnh ngủ, quay đầu nhìn lại, Cố Lan San vẫn đang ngủ say nét mặt xinh đẹp như cũ.
Tất cả xảy ra tối hôm qua, giống như thủy triều vậy, chậm rãi quay về trong đầu.
Một lần nữa Thịnh Thế ôm Cố Lan San vào trong lòng mình, anh nhìn chằm chằm cô một lát, liền tiến lên phía trước, rất ôn nhu hôn một cái lên trán của cô, thấp giọng gọi khẽ một tiếng: “Sở Sở.”
Cố Lan San không có chút phản ứng nào, vùi vào trong ngực của anh, an ổn ngủ tiếp.
Anh nhìn khuôn mặt khi yên tĩnh thật tốt, đáy lòng đặc biệt vui mừng, anh vươn tay, nhéo nhéo cái mũi xinh xắn của cô, tiếp đó cô nhăn mũi lại, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn hướng vào trong lòng ngực anh chui vào, rất mệt mờ mịt buồn ngủ mà lẩm bẩm một câu: “Đừng làm rộn, đáng ghét!”
Sau đó, khẽ nhếch miệng lên, ngủ tiếp.
Anh nhìn giờ, đã hơn 10 giờ, cách thời gian cô đi làm trễ khoảng chừng chậm hơn 1 giờ, đúng là anh biết rõ cô sẽ đi làm muộn, lại còn không gọi cô tỉnh lại, ngược lại thay cô kéo chăn, lại ôm lấy cô thật chặt.
Khóe môi của anh chậm rãi nâng lên, nở một nụ cười rạng rỡ.
Cảm giác như thế thật tốt.
Thật hy vọng mỗi một ngày từ nay trở về sau, mở mắt ra, ngoài cửa sổ có ánh nắng mặt trời, người bên cạnh là Cố Lan San.
Trong lúc Cố Lan San mờ mịt cảm giác thấy bên cạnh mình có một người, phát ra tiếng động cùng động tác rất nhỏ, nhưng cô lại cảm thấy đặc biệt buồn ngủ, chết sống không muốn mở mắt ra, sau đó cô không biết đến cùng là qua bao lâu, trong khi ngủ mà không ngủ, cô rơi vào trong một lòng ngực cực kì ấm áp rộng rãi, trên người của người kia tản ra một hương thơm nhàn nhạt, ngửi thấy đặc biệt thoải mái, làm cho cô lưu luyến hận không thể cứ làm ổ như vậy cả đời không ra được, nhất thời cô cảm thấy được tất cả xung quanh yên tĩnh kỳ lạ, đặc biệt thư thái mà và lại an tâm tiếp tục ngủ say.
Thật ra thì Thịnh Thế cũng rất muốn ngủ một giấc, anh từ sau khi Cố Lan San tự sát, cũng chưa thực sự an ổn ngủ một giấc, công việc buổi sáng mỗi ngày bận rộn, buổi tối thì mãnh liệt nhớ đến cô, tối hôm qua sau khi cùng cô liều mình triền miên như vậy, anh liền ngủ đến vô cùng ngon giấc, hiện tại đặc biệt nhớ đến muốn tiếp tục cùng cô ôm nhau ngủ, ngủ đến trời đất mờ mịt, dài đằng đẵng.
Nhưng mà, đợi đến khi anh nhắm hai mắt lại, anh mới đánh giá quá thấp định lực của bản thân mình.
Một cô gái mình yêu, thân thể không che đậy mềm mại, nằm ở trong lòng của mình.
Tiếp theo nơi nào đó của anh lại muốn bắt đầu thức tỉnh.
Tay anh, trên người của cô không khống chế được mà bắt đầu không thành thật.
Có thể cô thật sự mệt muốn chết rồi, rầm rì lật người lại, liền nằm sấp trên giường tiếp tục ngủ.
Anh đi theo dán lên người cô, anh nắm cái mông trắng bóng vểnh lên của cô, ở trên lưng cô hôn từng nụ hôn nhỏ.
Chuyên chú mà lại cố gắng.
Chương 638: Yêu Em Anh Liền Có Hơi Sức (18)
Nhiệt độ thân thể của cô dần tăng cao, tay của anh thăm dò một chút, phát hiện cô thật sự có cảm giác, mặc dù cô đang ngủ.
Anh lại có ý xấu trêu đùa với cô, anh đâm một cái lực độ mạnh dường như thật sự đâm trúng kích thích cô một cái, cô phản ứng đặc biệt mãnh liệt lật người lại, nhắm mắt, vươn tay lần mò xung quanh, muốn lấy cái chăn.
Anh cười khẽ, liền cúi đầu, để hôn lên da thịt của cô, dùng răng nanh tinh tế cắn, cô thật sự rất mệt mỏi, bị người khác quấy rối giấc ngủ như vậy, có chút khó chịu, liền giơ tay lên, tùy tiện đẩy.
Lực độ của cô giống như là mèo cào một loại, với anh mà nói, càng giống như là đang hưởng thụ, anh liền tự tiện dày vò cô, trêu chọc cô một lát liền mềm nhũn.
Tính tình của cô từ trước đến nay ngang ngược, bị người khác quấy rối giấc ngủ như vậy, đặc biệt bất mãn, liền mờ mịt mở to mắt, bộ dáng rõ ràng là đang tức giận, nhưng rơi vào trong mắt anh, liền trở thành một loại câu dẫn.
Anh trêu chọc cô càng lúc càng ác liệt nghiêm trọng hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn đều trở nên ửng hồng, hô hấp cũng thay đổi có chút dồn dập, bởi vì cô không có tỉnh ngủ, đầu óc có chút trì độn, căn bản quên mất rụt rè cùng e lệ, cho nên, đối với trêu chọc của anh, phản ứng của cô có vẻ đặc biệt chân thật, theo bản năng khóe miệng cô không tự chủ được phát ra một hai câu rên rỉ nhàn nhạt, nghe thấy tâm tình của anh đặc biệt tốt liên tiếp cười khẽ.
Mặc dù cô rất buồn ngủ, cả người có chút không phải đặc biệt tỉnh táo, nhưng mà hình như hiểu được anh là đang cười mình.
Cô lúc này mới hậu tri hậu giác phản ứng ra bản thân mình vừa rồi mở miệng phát ra âm thanh có bao nhiêu đáng xấu hổ, cô liền thẹn hóa hóa giận giơ chân lên, hướng về phía khuôn mặt đang nở nụ cười thật sâu kia đạp lên.
Anh không nghĩ đến một người mềm nhũn vậy mà bất ngờ thô lỗ đến vậy, thật sự mà bị cô đạp một cước, không đau, thậm chí trong lòng liền vui mừng, liền trầm thấp cười một tiếng, nắm cổ chân của cô, cúi đầu, gặm cắn bắp chân của cô.
Cảm giác tê dại từ bắp chân của cô tràn ra đến chỗ đầu óc của cô, làm cho cô từng chút từng chút trở nên kích động, cô muốn rút chân mình về, anh liền dùng lực cắn một phát trên chân cô, cô “nha” một tiếng, âm thanh kia thật sự là làm cho cả thể xác và tinh thần anh tê dại, chỉ là cả người anh đều chưa hoàn toàn hưởng thụ phần tê dại kia, Cố Lan San giảo hoạt nâng lên một cái chân rảnh rỗi còn lại, hướng về phía anh mà đạp qua.
Bây giờ Thịnh Thế, trái lại so với lần trước có phòng bị, vẫn như cũ hết sức chuyên chú gặm hôn chân của cô, thậm chí ánh mắt cũng không thèm nâng lên, nhanh chóng bắt ngay được cái chân đang đạp đến của cô.
Hai chân của cô đều bị anh chế trụ, cô giương nanh múa vuốt muốn nâng cánh tay lên mà cào anh, anh lại đột nhiên quỳ ở trên giường, thuận thế nâng chân của cô lên, cô liền thoáng cái không có sức lực, tay nắm lấy khăn trải giường, tức giận trừng mắt nhìn anh.
Anh tuyệt nhiên không sợ mà nhìn về phía cô cười ha ha, ở cái nhìn chăm chú của cô, cũng không xấu hổ hôn lên da thịt cô, mặt của cô càng đỏ lên, chân lại đạp, anh tiện thể túm lấy chân của cô kéo về phía trước, trong giọng nói hàm chứa ý cười: “Sở Sở, em nói em như thế nào lại thú vị như vậy a? Làm tình giống như đánh nhau, em có biết hay không anh cực kỳ thích bức em dáng vẻ ngang ngược, sau đó bị anh dạy dỗ ngoan ngoãn, như vậy đặc biệt có cảm giác thành tựu…”
Chương 639: Yêu Em Anh Liền Có Hơi Sức (19)
Nhất thời Cố Lan San cảm thấy thẹn thùng, người đàn ông này như thế nào lại không biết xấu hổ đến vậy, cô hận không thể muốn đập chết anh!
Cô nghĩ cũng không nghĩ mới muốn rút chân ra, sau đó hung hăng mà đá bay anh.
Nhưng mà Thịn

