Anh nghĩ, đầu óc anh lúc đó tại sao lại có thể nghĩ ra chuyện như vậy, anh nên theo đuổi cô, dù bị cô từ chối, mất đi mặt mũi thì tính là gì, anh tại sao có thể lựa chọn những âm mưu thủ đoạn dùng trên thường trường mà đối phó với cô?
Đêm hôm đó anh khổ sở khi biết Cố Lan San thích Hàn Thành Trì đêm, nhưng lại không nghĩ đến cô, anh chỉ nghỉ đến bản thân mình, làm theo ý mình, lại quên mất cô.
Anh nghĩ, cuộc sống hôn nhân trong hai năm qua, cô có cảm giác như thế nào?
Cô không điên, không ngốc, có thể bình tĩnh làm vợ của anh, trong lòng của cô, hàng ngày, hàng đêm rốt cuộc nghĩ cái gì?
Cô nhỏ gầy, đáng thương như vậy, mẹ của cô không cần cô, cô không biết ba cô là ai, cô lại còn vì một em trai cùng mẹ khác cha mà ở bên cạnh anh cầu cạnh kiếm tiền, cô làm sao có thể chịu đựng được?
Hơn hai năm qua, tám chín trăm ngày, cô làm sao mà chịu đựng nổi?
Thịnh Thế nghĩ, nỗi đau mà mình chịu lúc trước, chẳng là gì cả, bây giờ mới gọi là đau đến tê tâm liệt phế.
Lời của cô…, ở bên tai anh, lại vang lên, cô yêu Hàn Thành Trì, yêu cả đời!
Bước chân của anh hơi lảo đảo, đúng vậy, khó trách cô một lòng một dạ yêu Hàn Thành Trì. . . . . . Ở trong tâm trí của cô, trừ Hàn Thành Trì đã từng cho cô một chút ấm áp, mà người đã cho cô ấm áp đó, cũng từng bước từng bước cách xa cô.
Thịnh Thế cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm, anh nghĩ, anh thật đau, anh nghĩ, ban đầu khi cô bị anh đối xử như vậy,chắc là cũng rất đau!
Khó trách cô lại trở nên / lạnh lùng như vậy, giống như vô tâm, cô khẳng định muốn trở nên vô tâm, cô cũng sẽ không bị người khác bỏ rơi, không khó vượt qua, sẽ không bị người ta lợi dụng khi dễ.
Chương 409: Bí Mật Của Một Người (29)
Trong lúc này Thịnh Thế đặc biệt nhớ đến quá khứ, anh và cô đã từng tốt đẹp, đều bị anh tự tay đánh vỡ!
Nhưng mà, cuộc sống chính là như vậy, trong đầu xuất hiện một suy nghĩ, làm ra một chuyện khiến mọi chuyện đảo lộn, từ đó về sau, sẽ tạo ra một đường rẽ khác trong cuộc đời.
. . . . . . . . . . .
“Ngài Thịnh, ngài có khỏe không?”
Thịnh Thế nghe được có người đang nói chuyện với mình, anh mới mờ mịt ngước mắt, thấy tài xế đứng ở trước mặt của mình, anh mới phục hồi tinh thần, anh lắc đầu một cái, sau lại gật đầu một cái, cuối cùng biến thành chau mày .
Tài xế chưa từng thấy qua ngài Thịnh như vậy, giống như bị điều gì đánh ngã, đặc biệt chán chường.
Anh ta thận trọng mở miệng: “Ngài Thịnh, hay là tôi đưa ngài và cô San về nhà? Bây giờ sắc trời đã không còn sớm.”
Thịnh Thế không nói gì, chỉ gật đầu một cái, sau đó liền cõng Cố Lan San đi về chỗ đỗ xe.
Tài xế vội vàng đi trước hai bước, mở cửa xe ra, Thịnh Thế thận trọng đem Cố Lan San đặt vào trong xe, cô say rượu, ngủ rất ngon, cũng không tỉnh.
Thịnh Thế cũng đi theo khom lưng ngồi xuống, sau đó đem cô ôm vào ở trong ngực của mình, đầu của cô nhẹ nhàng tựa vào ngực của anh, trên lông mi còn ướt, anh nhìn thấy mà đau lòng, anh giơ tay lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô, sau đó từ đáy lòng, lặng lẽ nói: Sở Sở, thật xin lỗi.
Sở Sở, thật xin lỗi. . . . . . Thật sự xin lỗi. . . . . . Anh…Anh chỉ là rất yêu em, anh chỉ là muốn ở cùng với em, anh. . . . . . Thịnh Thế phát hiện, bao nhiêu lời nói trong lòng, đều không thể sánh bằng cảm giác tội lỗi của anh, anh làm sai, chính là làm sai, anh thật không có một chút tư cách biện giải cho mình, anh giơ tay lên, nhẹ nhàng lau mặt một cái, nghĩ thầm, anh thật chính là một tên khốn kiếp, đáng đời hôm nay cô không thương anh. . . . . . cô không thương anh, đúng!
Đáng đời, Thịnh Thế!
Thịnh Thế, đáng đời ngươi!
Trong lòng anh liên tục mắng mình đáng đời, mới dần cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Xe nhẹ nhàng chuyển động trên con đường lớn, rất nhanh đã về đến nhà.
Thịnh Thế thận trọng ôm Cố Lan San từ bên trong ra, ôm cô lên lầu, lúc thay quần áo cho cô, phát hiện trên váy cô có rất nhiều vết máu, anh sợ ngây người, xé quần lót của cô, mới biết kinh nguyệt của cô tới, anh giúp cô thay quần lót mới, chuẩn bị băng vệ sinh, giúp cô mặc quần áo vào, cô nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy hình như có người ở giúp mình mặc quần áo, nghe lời thuận theo.
Anh mang quần áo dơ vứt trong phòng tắm, ra ngoài muốn gọi cô đi đánh răng, lại thấy cô đã quấn lấy chăn, ngủ thiếp đi.
Chương 410: Bí Mật Của Một Người (30)
Anh nhìn cô ngủ rất say sưa, không đành lòng đánh thức cô, cuối cùng chỉ là giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô một chút, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô, nhìn chăm chú thật lâu, anh mới nhẹ nhàng mở miệng, nói: “Sở Sở, có việc này, anh không định nói cho em biết, nhưng không nói thì anh không vui.”
“Cho nên, anh biết rõ bây giờ em không nghe được, anh mới nói cho em nghe.”
“Sở Sở. . . . . . Ban đầu người cứu em, không phải Hàn Thành Trì, là anh, đêm đó năm người anh họ của anh được phân đến Cục Công An trực, buổi chiều trực đầu tiên, anh trốn không có đến, liền chạy tới chỗ của cậu ta, sau đó nhận được điện thoại của Cố Ân Ân, biết là em gặp nguy hiểm, anh liền chạy tới.”
“Em biết lúc anh thấy những người đó gây khó dễ cho em, trong lòng anh rất tức giận không?”
“Anh hận không thể đem bọn họ rút gân lột da!”
“Sau đó, cũng đêm đó, anh thay em đỡ một dao.”
“Sở Sở. . . . . . Người thay em đỡ một dao kia, không phải Hàn Thành Trì, không phải Thịnh Thế, là Nhị Thập.”
“Là người mà trước kia em thích nhất, Nhị Thập.”
“Sở Sở, thật ra thì, tối nay, ý của em là, Nhị Thập có tư cách yêu em, đúng không?”
“Thịnh Thế khốn kiếp như vậy, không có tư cách yêu em rồi. . . . . . Vậy anh khiến Nhị Thập trở lại, em nói có được không?”
Thịnh Thế nói xong, trong lúc bất chợt mắt nóng lên, có một giọt nước mắt chậm rãi rơi xuống, rơi vào bờ môi cô.
Cô ngủ rất an ổn, giọt kia nước mắt, theo khóe môi cô, len vào trong bờ môi của cô.
Cô chỉ là nhẹ nhàng chép chép miệng, liền lại tiếp tục quấn lấy chăn ngủ.
Thịnh Thế hơi nghiêng đầu, giơ tay lên, che mắt lại.
Anh không khóc thành tiếng, bả vai lại run run.
Đúng vậy, anh không có ý định nói cho Cố Lan San, ban đầu đã nói người cứu cô là Hàn Thành Trì, tại anh không tới thích nói chuyện tốt mà mình làm, để cho người khác cảm kích, thế nhưng lần này, anh đã không có ý định nói, nhưng anh làm nhiều như vậy chuyện tốt lại không bù được chuyện sai lầm anh đã làm, anh yêu cô, anh thật sự rất yêu cô, cho nên anh không muốn ích kỷ như vậy nữa.
Trong lòng của cô, mẹ của cô đã bị phá hủy, Nhị Thập cũng bị phá hủy, Cố Ân Ân tối nay có bộ dáng này, cô tất nhiên cũng rất đau lòng, duy chỉ có Hàn Thành Trì, anh không thể để cho hình tượng Hàn Thành Trì trong lòng cô bị phá hủy!
Cô cho là Hàn Thành Trì cứu cô, thì cứ để cho cô cho là


