Trứu Văn Tĩnh mặt ửng đỏ đưa tay ra. Đã nhiều năm trời chưa có ai nắm cổ tay nàng, thân thể khó tránh khỏi ngượng ngạo. Mà người trước mắt, sao có thể quan tâm nàng tới mức này kia chứ. Ngay cả giờ uống thuốc cũng nhớ hộ nàng.
***
Lúc tạm biệt Trứu Văn Tĩnh trời đã xế chiều. Hướng Nhật vội vàng chạy về căn biệt thự nhỏ. Bởi vì hồi sáng đã hứa với Lưu Phi ghé qua xem các nàng trang trí nhà cửa. Nói thật lòng đối với loại chuyện này Hướng Nhật chả hiểu cái quái gì, nhưng vẫn phải đi xem cho có lệ. Tới lúc ấy, chỉ cần gật đầu tán thưởng vài câu là êm xuôi.
Tiếng chuông cửa vừa reo, rất nhanh trong nhà đã có tiếng người chạy ra. Cũng bởi năng lực quan sát phi thường, Hướng Nhật dễ dàng biết người chạy ra mở cửa là ai dù chưa nhìn thấy mặt. Biết rõ đối tượng nên trong lòng có chút kích thích, bởi là nàng thì hắn cũng không ngại trọc ghẹo vài câu.
Trong nhà, Tiết Băng khẩn trương chạy ra mở cửa, thân hình nàng cao, thon gọn trong bộ đồ thun bó sát. Đập vào mắt Hướng Nhật hai bầu ngực vô cùng kích thích, nhìn chúng giống như đang nhảy múa trên đôi chân thon dài trắng nõn không tì vết.
Nhìn thấy hắn, Tiết Băng nở một nụ cười tươi như hoa:
– Mừng anh trở về.
Hướng Nhật bởi thái độ bất thường của cô nàng mà tinh thần bị sốc nhẹ. Nhất thời ý niệm trọc ghẹo nàng đã tan thành mây khói. Chẳng phải cô bé này thường ngày vẫn lạnh lùng, lãnh đạm hay sao mà hôm nay dở chứng nhã nhặn, hiền dịu thế nhỉ?
– Lưu Phi cùng các nàng đâu?
Hướng Nhật bước vào nhà, ngắm nhìn một lượt phòng khách. Cảm khái sự tài tình của mấy cô gái. Quả nhiên nhà có phụ nữ bao giờ cũng gọn gàng, ngăn nắp.
– Lưu Phi tiểu thư mấy người họ đều đi sắm đồ cả rồi.
Tiết Băng thành thật trả lời, trên khuôn mặt có chút buồn phiền hiện ra.
– Sao cô không đi cùng họ?
Hướng Nhật thấy có điểm kỳ quặc. Không lý nào các nàng đi chơi lại để mình Tiết Băng ở lại, trừ khi chính nàng muốn thế.
– Tôi đoán anh sẽ về nên quyết ở nhà đợi. Mà anh định chừng nào mới dạy võ cho tôi?
Tiết Băng mong chờ. Ngồi trên ghế sofa, oán giận nhìn hắn. Cũng tại muốn gặp hắn nàng đành bỏ lỡ buổi mua sắm thú vị.
Hướng Nhật cười khổ. Đối với cô nàng này thật sự Hướng Nhật cũng không biết phải làm gì. Trước mắt cứ quen thân nàng cái đã.
– Tiết Băng này. Có thể nói cho tôi biết vì sao cô muốn học võ không?
Chương 1094: Tổ Tiên Của Lưu Phi
Đối với câu hỏi này Tiết Băng cũng không còn lạ lẫm gì nữa. Bởi rất nhiều người, trong đó có cả bạn bè và cha mẹ nàng đều đã hỏi. Nàng nhìn hắn, ánh mắt long lanh thổ lộ:
– Từ xưa đến nay, phái nữ vẫn luôn bị xem là chân yếu tay mềm, cần được đàn ông bảo vệ. Tôi muốn học võ để có thể mạnh mẽ và tự bảo vệ mình, đồng thời cũng là để có một thân hình hoàn mỹ xinh đẹp.
Tiết Băng vừa nói vừa cảm thấy hài lòng với tình trạng hiện tại. Nàng mong muốn những cô gái khác cũng sẽ học võ để có được sức khỏe tốt cùng vóc dáng đẹp giống như nàng.
– Chà chà! – Hướng Nhật cười dâm tà. Nói thật lòng, nếu trên thế giới này ai cũng nghĩ như nàng thì sẽ chẳng xảy ra những vụ hiếp dâm đau đớn. Với lại những đường cong quyến rũ ngày một nhiều. Con gái học võ đúng là rất tốt. Da thịt săn chắc nhưng rất mịn màng, đàn hồi không chê vào đâu được. Nhận thấy Tiết Băng đang lườm hắn cảnh giác vì nụ cười đen tối, Hướng Nhật mới nói vài câu khích lệ:
– Con gái học võ là vô cùng khó khăn. Cô có thể làm tới mức này, xem ra đàn ông thiên hạ không có mấy người có thể bắt nạt được nữa rồi. Cô vẫn thấy chưa đủ sao?
Hướng Nhật âm thầm khen ngợi. Phải công nhận nữ nhi thiên hạ nếu ai cũng được như nàng thì cánh đàn ông khỏi nơm nớp lo sợ mỗi khi người yêu về khuya. Trình độ này cũng có thể coi là một chọi mười không vấn đề. Dĩ nhiên là người thường chứ gặp phải hạng người cỡ như Hầu Tử thì xem ra nàng cũng miễn cưỡng có thể chạy thoát, còn đấu tay đôi thì khỏi bàn.
– Chưa đủ.
Tiết Băng lắc đầu, nàng chăm chú nhìn lưu manh ánh mắt biệu lộ rõ sự thèm khát. Dĩ nhiên là thèm khát thứ khác chứ không phải thân xác của hắn.
– Tôi muốn tiến xa, xa nhất có thể. Trước đây tôi từng nghĩ được như sư phụ là quá đỉnh rồi, nhưng từ khi gặp anh tôi đã có khái niệm khác. Tôi muốn được giống như anh!
Tiết Băng đưa hai nắm tay ra phía trước thể hiện quyết tâm.
– Cô không thấy mình quá tham làm à?
Hướng Nhật cười khổ. Hắn là ai chứ? Muốn được như hắn sợ rằng bất khả thi. Đột nhiên hắn lại rơi vào trầm tư. Chẳng phải nếu nàng trở thành mật giả thì sớm muộn gì cũng giống như La Nhứ sao? Đó là mẫu phụ nữ siêu bá đạo mà đàn ông tuyệt đối không thể mơ tưởng, ngoại trừ hắn. Tuy nhiên còn có cách khác là học võ, mặc dù quá gian khổ nhưng nếu đạt được cảnh giới Võ đạo thì thần thánh cũng phải thua. Hoặc có thể dùng Nhất diệp trâm để biến thành dị năng giả. Xem ra là có mấy con đường để đạt được giống hắn chứ đâu phải là không thể.
– Tôi không hiểu, tại sao lại có người phi nhân loại giống như anh được nhỉ? Lẽ nào võ thuật thật sự có thể đưa con người đạt tới trình độ đó hay sao?
Tiết Băng vẫn còn nhiều hoài nghi. Nàng cho rằng những gì Hướng Nhật thể hiện giống như ma thuật hơn. Một thứ bí ẩn nàng chỉ có thể thấy trên phim ảnh, nhưng lại được tận mắt chứng kiến mà người đó lại ở ngay trước mắt. Chưa kể người này và Trương sư tổ là huynh đệ, suy cho cùng tuổi tác cũng không thể dưới ba mươi, mà xem ra là càng sống càng trẻ. Võ thuật có thể làm được như thế thật sao? Nếu có vậy tại sao không được nhắc tới trong sách vở nhỉ?
– Ừ.
Hướng Nhật gật đầu. Mặc dù hình tượng cho sức mạnh võ thuật không phải là hắn. Sau khi chứng kiến Hướng phụ, lão già họ Dương và lời kể của Phương Nghi với cả sư huynh Trương lão thì hắn không thể phủ nhận tầm quan trọng và khả năng phi thường của võ học.
– Sư tổ của cô, cũng là sư huynh của tôi. Lão già ấy đúng là nhờ học võ mà có thể làm những điều kỳ diệu.
Nhớ không nhầm, lão già họ Trương ấy cũng có thể dùng được Lĩnh Vực, suy ra sức mạnh tuyệt đối không kém hắn là bao.
– Sao không lấy hình tượng của anh? Lẽ nào anh không phải…
Tiết Băng không biết phải hỏi như thế nào. Sư tổ và người trước mắt tuyệt đối sức mạnh không ai kém ai, dựa vào thái độ coi trọng của ông ta đối với Hướng Nhật, nàng có thể suy ra điều ấy. Tuy nhiên hai người một người thì dường như giữ mãi độ tuổi ấy, người còn lại thì không thấy già đi. Nàng càng nghĩ càng rối, bởi nàng không nắm bắt được mấu chốt của vấn đề.
– Tôi và lão già ấy à…
Hướng Nhật đang tính bịa ra vài chuyện thần bí, nhằm đánh lừa nàng cho qua chuyện. Dù sao thì nàng căn bản không biết được nội tình bên trong vấn đề làm sao hắn có được năng lực siêu nhân như vậy. Nhưng khi ngước mắt ra ngoài cổng đã thấy bóng dáng Lưu Phi, Alice cùng Lâm Dục Tú đang vào. Lời hắn nói ra lập tức bị ngưng lại, thay vào đó hắn vội bước ra ngoài

