Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 6755)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

o nhẹ nhõm rồi.”


Dương thị kéo tay nương nàng, vành mắt cũng đỏ, nói: “Nương, ta đây ngươi không cần phải quan tâm nữa, quản tốt hai đệ đệ mới là đúng. Bọn đệ đệ biết vươn lên, cũng phải thường xuyên đốc thúc một chút.”


Tử Tình đưa trà lên thay Thẩm thị, vừa vặn lần đầu tiên cẩn thận quan sát phụ thân Dương thị, một thân trường bào bằng vải xám, lông mày có chút cẩu thả, ánh mắt tuy nhỏ, nhưng lại sáng có thần, sống mũi hơi tẹt, miệng rộng môi mỏng, khổ người hơi béo, càng lộ ra cổ thô mà ngắn, ngồi xuống trên ghế, rất có cảm giác vui vẻ.


Xem ra bề ngoài của Dương thị đúng là thừa hưởng từ mẫu thân nàng, mẫu thân nàng vừa thấy chính là kiểu người lấy vất vả làm hạnh phúc, tương đối dễ bị ức hiếp, có thể là thời gian dài làm lụng vất vả, chỉ có thể từ ngũ quan loáng thoáng tìm ra một chút dáng vẻ năm đó.


Hai người uống qua nước trà, Dương thị cũng dẫn cha mẹ nàng về Thọ uyển, Tử Tình vào trong phòng thì thấy, Tử Vũ đang thêu bình phong, Tử Tình lâu không thêu thùa, nhìn không khỏi có mấy phần ngứa tay, muốn giúp nàng thêu một đám cánh hoa.


“Tỷ, ngươi cũng đừng làm loạn thêm, có thể nhìn ra đường thêu không giống nhau, muốn thêu, còn có rất nhiều đồ cần làm, cái yếm của Duệ Nhi và Ngạn Nhi không phải nên thay rồi?”


“Ngươi nha đầu thối này, người khác cầu ta ta còn lười cầm kim đấy, ngươi lại la ó, lại dám chướng mắt tay nghề của ta.”


“Nương, tiểu muội là thêu cho ai? Ta đến chạm cũng không thể chạm vào?”


“Còn có thể có ai? Đại ca ngươi đấy. Năm trước khi ta tới, nhìn hình như là thiếu chút đồ gì đó, sau này cẩn thận nghĩ một chút, mấy cái bình phong kia bày không phải chỗ, bởi vậy mới để Vũ nhi làm cho một bức bát khai, ta thấy trong phòng ngươi cũng không tệ. Nếu không phải thấy ngươi có rồi, sẽ làm cho ngươi một bức.” Thẩm thị nói.


“À, hại ta còn tưởng rằng tiểu muội làm đồ cưới sớm như vậy chứ.”


“Nương, ngươi xem, tỷ tỷ nói cái gì vậy? Ngươi cũng không quản nàng một chút?” Tử Vũ nghe xong có chút tức giận, lắc lắc thân mình làm nũng với Thẩm thị.


Xem ra sinh trưởng ở nơi khác nhau đúng là không giống, ngày ấy chỉ đùa Trần thị một chút, Trần thị đỏ mặt, còn giận Tử Tình cả một ngày, khó khăn lắm mới dỗ được, lúc này Tử Vũ cũng vậy, một câu nói đùa mà mặt đã đỏ bừng.


Thẩm thị giả bộ đánh Tử Tình hai cái, mắng: “Tỷ người từ nhỏ đã thích nói hưu nói vượn, giờ làm nương mấy đứa nhỏ rồi mà vẫn như vậy, nói chuyện không biết nặng nhẹ, lần tới còn như vậy, ngươi xem ta làm sao mà thu thập nàng?”


“Nương, ngươi muốn thu thập ai vậy?” Lâm Khang Bình đi đến.


“Lại thêm cái tai thính của ngươi nữa, thu thập ai? Tâm can bảo bối của ngươi đó, ta mới nói một câu, ngươi đã chạy đến, thì ra ngươi còn có Thiên lý nhãn?” Thẩm thị nói xong cũng cảm thấy buồn cười.


“Tỷ phu, ngươi tới bình luận chuyện này, tỷ ta nói hưu nói vượn với ta, có nên phạt hay không?”


“Tỷ ngươi nói cái gì vậy? Khiến Vũ nhi của chúng ta tức giận thành như vậy?”


“Ta, ta không nói ra được những lời này.” Tử Vũ dậm chân một cái.


“Ngươi còn chờ tỷ phu ngươi chủ trì công đạo cho ngươi? Ngươi á, tìm lầm người rồi, tỷ ngươi ở trong lòng tỷ phu ngươi, đó là, đó là, đại tẩu nói như thế nào nhỉ? Giống như cái gì mà sợ ngã, sợ thay đổi, ta nhất thời cũng không nhớ kỹ.” Trần thị vừa lúc tiến vào hỏi chuẩn bị cơm trưa, còn nhớ rõ mối thù lần trước Tử Tình chế nhạo nàng, vội nói.


Thẩm thị biết Lâm Khang Bình là tới đón Tử Tình, liền nói với Lâm Khang Bình: “Hôm nay không bằng ở lại ăn bữa cơm, vừa khéo người nhà mẹ đẻ nhị tẩu và tam đệ muội ngươi đều đến, cha ngươi và nhị ca ngươi cũng không thể uống rượu, ngươi cùng khách nhân tốt xấu gì cũng có thể uống cùng họ mấy chén.”


Lâm Khang Bình chỉ đành phải đồng ý.


Lúc ăn cơm, vì có khách lạ, Thẩm thị chia hai bàn, từ sau khi Tử Phúc thành thân, trong nhà thỉnh thoảng sẽ đến vài người khách lạ, tốt xấu gì Lưu gia Dương gia cũng là xuất thân tú tài, bởi vậy, Thẩm thị liền làm một cái bình phong ở nhà ăn, có khách lạ đến nam nữ tách ra đến ngồi một bên, Thẩm thị và nữ khách cũng sẽ không xấu hổ.


Lúc này, chính là Thẩm thị, Tử Tình và Trần thị, Dương thị cùng hai bà thông gia, bên kia là Tăng Thụy Tường và Tử Lộc còn có Lâm Khang Bình phụng bồi, ngay từ đầu, chỉ nghe thấy tiếng kính rượu mời rượu, đại khái khoảng hai ba ly rượu xuống bụng, chỉ nghe thấy Trần thông gia nói: “Thông gia, ta biết ngươi không thể uống rượu, nhưng là ly rượu này ngươi nhất định phải uống, nữ nhi của ta có ngày hôm nay, Trần gia ta có ngày hôm nay, ta thấy đủ rồi. Nhà chúng ta giờ ở trong thôn cũng là dẫn đầu rồi, rồi mua vài mẫu cho thuê, dầu gì cũng là địa chủ rồi. Chúng ta nông dân không biết nói, nhưng tấm lòng, đều ở trong rượu.”


Dương tú tài liếc xéo đôi mắt nhỏ, có chút chướng mắt Trần thông gia thô tục, hơn nữa cũng uống vài ly rượu, liền than thở một câu: “Tục, tục không đỡ nổi.”


Tử Lộc nghe thấy lời này, sắc mặt thay đổi mấy phần, Lâm Khang Bình kéo hắn lại, nhưng Trần thông gia nghe hiểu, cũng liếc mắt lại trả về một câu: “Ngươi cũng là không tầm thường, không tầm thường ngươi đừng đánh chủ ý lên nữ nhi ngươi nhé? Ngươi có năng lực gì?”


“Ta, ta tốt xấu gì cũng là tú tài, ta đánh chủ ý gì lên nữ nhi ta? Tú tài gặp được thất phu như ngươi, có lý cũng nói không hiểu.” Dương tú tài phất ống tay áo.


“Tú tài, ngươi cũng gọi tú tài? Như thông gia ta mới gọi là tú tài, ngươi xem người ta đi, không nói đến phần gia sản này, bọn nhỏ đứa nào cũng có tiền đồ, trước kia ở trong huyện làm tiên sinh, vậy đã dạy nhiều học sinh đi, giờ trở lại ở nông thôn này, cái này gọi là cái gì ngươi hiểu không? Cái này gọi là tạo phúc cho hương thân. Ngươi tới thôn mà hỏi thăm một chút đi, nhà ai nói đến thông gia ta đều là mấy lời khen không ngớt miệng?” Trần thông gia bưng ly rượu kính rượu cho Tăng Thụy Tường.


“Ngươi, ngươi, ta cũng không phải nói thông gia, ta nói chính là ngươi, ngươi xem cái dáng vẻ của ngươi, nói với ngươi, thật đúng là làm nhục người có văn hóa.”


“Ngươi ra vẻ cái gì? Thông gia ta cũng không ghét bỏ ta, ngươi dựa vào cái gì mà ghét bỏ ta? Ngươi có năng lực gì? Ngươi bày ra đến nói một chút?” Trần thông gia chỉ vào Dương thông gia nói.


“Ta có năng lực gì, há một người nông phu thôn dã làm ruộng như ngươi có thể hiểu?” Dương tú tài rất khinh thường lật xuống con mắt nhỏ.


By Trạch Mố


Chương 289: Tử Vũ Nghị Thân


Bên này, Dương thị nghe xong nghẹn đỏ bừng cả khuân mặt, nói với Trần thị và nương Trần thị: “Nhị tẩu, thím, thực xin lỗi, cha ta hắn uống chút rượu, liền thích nói đùa, các ngươi ngàn vạn lần đừng để trong lòng.” Vốn ý của Dương thị là muốn nói nói hưu nói vượn, nhưng bằng nhiều năm giáo dưỡn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
“Loại đàn bà như cô chỉ biết ngửa tay xin tiền chồng thôi à?”

7 Ngày Để Giữ 1 Tình Yêu

Chồng cho rằng kiếm được tiền là hết trách nhiệm

Không Phải Là Cổ Tích

Cầm thẻ đi rút tiền lương của chồng thì thấy chồng ôm bồ vào nhà nghỉ, vợ sề làm ngay chuyện động trời