Tử Tình không nghĩ tới bị bắt được đang phạm tội, vội lắc lắc tay Lâm Khang Bình, hỏi: “Phó đại nhân tìm ngươi có chuyện gì?”
“Lại ngắt lời? Ta hỏi ngươi, về sau còn chạy hay không?”
Tiểu Thanh lúc này cũng chạy tới, cúi đầu đứng ở một bên, không dám nói lời nào.
“Không chạy, thật sự không chạy, cái này không phải, mới ba tháng, còn quên, về sau, ngươi nhắc nhở ta một chút.”
“Lần sau lại chạy, ta bắt được, liền đánh Tiểu Thanh mười gậy, ngươi xem rồi làm đi?”
Tiểu thanh vô cùng oán niệm nhìn Tử Tình, Tử Tình phì cười, quay lại phất phất tay với Tiểu Thanh, Tiểu Thanh quay người đi đón đứa nhỏ.
Hai người về tới nội thất, Lâm Khang Bình kéo tay Tử Tình ngồi xuống, nói: “Phó đại nhân hôm nay tìm ta tới, chuyện thứ nhất, là khen ngợi ta ngày đó cứu người có công, thưởng cho chúng ta hai mươi lượng bạc.”
“Mới hai mươi lượng bạc, nhỏ mọn như vậy?”
“Ngươi cho là có thể thưởng bao nhiêu, hai mươi lượng đủ cho nhà người bình thường sống một hai năm, bổng lộc một năm của đại ca ngươi cũng mới có bốn năm mươi lượng bạc.”
“A, làm quan mới được một chút như vậy? Vậy chuyện thứ hai đâu?”Người khác Tử Tình không biết, nhưng là biết đến Hòa Thân, được gọi là phú khả địch quốc. Xem ra từ trước làm quan thu ngầm mới nhiều, chỉ dựa vào bổng lộc, có mấy người có thể thoát được nghèo khó?
Chương 288: Thông Gia Say Rượu Làm Loạn
“Chuyện thứ hai, tặng những người này cho chúng ta.”
“Tặng người? Cho chúng ta? Ai vậy?” Tử Tình cũng có chút hồ đồ rồi, nơi nào có đạo lý quan tặng người cho dân.
“Năm trước bởi vì nguyên nhân bốn người kia, ta cũng không tới ngôi miếu đổ nát ngoài thành An châu nhặt người nữa, cả một mùa đông không có cách nào khác bố trí ổn thỏa, có người vì có chỗ ăn chỗ ngủ, không bị chết rét, cố ý đi ăn trộm, vào nhà tù, trong phòng giam nhiều người, cửa nha môn áp lực cũng lớn, Phó đại nhân nghe đại ca nói tới Khang trang của chúng ta, còn đang buồn bực năm nay ăn xin còn nhiều hơn cả mấy năm trước? Phó đại nhân thương lượng với ta, tặng mấy lão nhân còn vài phần sức lao động được cho chúng ta, có sáu người khoảng năm mươi tuổi, trong đó một người sáu mươi, còn có mười đến mười lăm tuổi là tám người, mười tuổi trở xuống là bốn, mặt khác còn có mười nữ oa, từ sáu tuổi đến mười hai tuổi không đều nhau. Tổng cộng ba mươi người.”
“Cái này cũng không đúng nha, không phải có người môi giới sao? Những người sao không tìm người môi giới bán, còn có thể được chút tiền bạc?” Tử Tình hỏi.
“Người môi giới chỉ cần đứa nhỏ sạch sẽ trong nhà trong sạch, tuổi tác lớn như vậy khẳng định không cần. Về phần đám nam oa nữ oa này, cũng hơn một nửa là cô nhi, lại không muốn bán vào nhà giàu, nữ cũng có khả năng bị bán vào mấy chỗ bẩn thỉu kia, cả đời có khi cũng không ra được. Bởi vậy, thà rằng lang thang trên đường, cũng không chịu đi làm nô làm tì. Nghe nói tình huống nhà chúng ta, cũng là nguyện ý tới, ta chỉ chọn ba mươi người, nhiều hơn, ta cũng nuôi không nổi. Người ta đều đưa đến trong thôn trang rồi, chờ sau này nhìn xem có ai thích hợp, chọn hai đứa tới hầu hạ ngươi.”
“Quy củ nên nói rõ ràng trước đi, phẩm tính không tốt cũng không thể giữ.”
“Việc này đều có Lâm An đi sắp xếp. Vừa lúc mấy ngày nay trồng cây, dọn nước bùn và cày ruộng đều phải cần sức người, người lớn tuổi, thì nuôi gia súc đi.”
“Ngươi vừa nói cái này. Ta cũng nhớ tới một việc, ngọn núi lớn nhất bên Khang trang kia cứ giữ nguyên đi, tương lai người trong trang qua đời, cũng có một chỗ đi. Có cơ hội dặn dò Lâm An, để cho bọn họ an tâm.”
“Các lão nhân ai cũng xem trọng nhất lúc qua đời được nhập thổ vi an, sợ sau khi chết trở thành cô hồn dã quỷ. Ngươi vừa nói cái này, cũng là nghĩ đến trước ta đi. Cái này, bọn họ cũng nên an tâm rồi. Theo ý ngươi, để lại một ngọn núi.”
Lâm Khang Bình tất nhiên không nghĩ tới, một câu này nhìn như quyết định đơn giản, ổn định bao nhiêu lòng người ở Khang trang, nhất là mấy người tuổi tác đã cao kia. Rối rít muốn lấy ra bản lãnh đặc biệt của mình để duy trì ích lợi của Khang trang, làm cho khang trang có thể tiếp tục hoạt động bình thường, để cho bọn họ không đến mức già mà không có chốn về.
Người hơn năm mươi tuổi, mặc dù không có nhất nghệ tinh (thành thạo một nghề), kinh nghiệm cuộc sống tóm lại là có đầy. Lâm Khang Bình như cũ là để cho bọn họ chọn việc mình quen thuộc nhất làm tiểu đốc công, mỗi người lại dẫn thêm vài đứa nhỏ, như vậy bận rộn lắm cũng không mắc sai lầm, được cái này mất cái khác.
Dương thị đã xác định mang thai rồi, Thẩm thị sai người đưa tin cho nhà mẹ đẻ nàng, vừa lúc hôm đó Lâm Khang Bình đi Khang trang rồi, Tử Tình lấy mấy con lươn to hai ngày trước Lâm An bắt được từ trong đầm lấy nước bùn đưa tới nhà mẹ đẻ, đã nuôi trong nhà hai ngày, nước bẩn cũng phun không sai biệt lắm.
Tử Tình vừa vào cửa nhà. Thì thấy trong nhà có hai người khách đến, là cha mẹ nhà mẹ đẻ của Trần thị nhớ ngoại tôn rồi, đi tới thăm một chút, thuận tiện tặng chút điểm tâm mới trong tiệm cơm mới làm ra, Tử Tình vừa thấy, cha mẹ Trần thị nhìn đã khác xưa rất nhiều. Quần áo là một mặt, quan trọng là cách nói năng, lăn lộn nhiều năm ở trong thành An Châu, tiếp xúc nhiều người hơn, cách nói chuyện cách làm việc tất nhiên tiến bộ hơn.
Lúc Tử Tình đi vào, nghe thấy phụ thân của Trần thị thẳng thắn nói: “Trong nhà có hôm nay, toàn bộ dựa vào thông gia, tới khi nào ta cũng nói mấy lời này, ta cũng nói với mấy nhi tử, không thể quên nguồn cội, lại mở một chi nhánh không phải là không thể được, nhưng là, không thể không có phần của đại tỷ hắn, bà thông gia, ngươi nói đúng là cái lẽ này hay không?”
Tăng Thụy Tường không ở nhà, Thẩm thị và phụ thân Trần thị cũng khó mà nói cái gì, Trần thị sẳng giọng: “Cha, những lời này mỗi lần đến ngươi đều nói, đứa nhỏ tướng công a bà là người hiểu chuyện, chưa từng hỏi đến những việc này, trong lòng tướng công cũng có tính toán, để mấy đệ đệ làm tốt là được, chi nhánh không bằng mỗi cái ra một phần bạc, theo như tỉ lệ chia hoa hồng.”
Đang nói, chuông cửa vang lên, Tử Lộc đi mở cửa, người đến là cha mẹ Dương thị, cũng là đến thăm nữ nhi mang thai.
Trần thị vừa thấy trong nhà có người tới, liền đưa cha mẹ nàng tới Lộc uyển, thuận tiện gọi Dương thị tới, mẫu thân Dương thị thấy Dương thị vịn Tiểu Chanh chậm rãi đi tới, vội nghênh đón, vành mắt đều đỏ, nói: “Nữ nhi ngoan, nương có thể nói rồi, ngươi hôm nay cũng coi như gả vào nhà có phúc rồi, đều có nha hoàn hầu hạ, hơn nương gấp trăm lần. Chờ muội tử ngươi lại tìm được nhà tốt, nương cũng có thể thở phà


