“Thật ra, ngươi là một đôi giày lông bị tro bụi bao phủ, lại là lông hồ ly nữa chứ, lúc mua sớm nhất, bụi mù mịt, cũng nhìn không ra chỗ nào tốt, nhưng là trải qua tay của ta, sau một phen sửa chữa đánh bóng, đôi giày lông này tất nhiên càng ngày càng sáng.” Tử Tình nghĩ đến so sánh của mình, thật sự là rất chuẩn xác, không khỏi nở nụ cười hiểu ý, mà Lâm Khang Bình nhìn khuân mặt Tử Tình tươi cười sáng lấp lánh, hôn thật sâu xuống đôi môi hồng đang hé mở.
Sau khi ăn cơm chiều, Tử Tình vịn Tiểu Thanh trở về nhà mẹ đẻ, Lâm Khang Bình vào thư phòng.
Tử Tình kéo Tử Vũ đi dạo cùng nàng trên con đường đá cuội trong vườn, Tử Vũ biết Tử Tình có lời muốn nói với nàng, hôm nay sau khi Hạ thái thái đến, câu hỏi của Thẩm thị, nàng tất nhiên đã biết có ý gì. Nhưng là, trong lòng Tử Vũ cũng là sợ hãi, nàng mới mười bốn tuổi, là người nhỏ nhất trong nhà, vừa nghĩ đến rời xa yêu thương của cha mẹ và ca ca tỷ tỷ, gả đến nhà người xa lạ, trong lòng nàng trăm lần không đồng ý. Cho nên, lần nói chuyện này của Tử Tình, nàng vẫn là bài xích.
“Vũ nhi, tỷ tỷ biết tâm tư của ngươi, ngươi cảm thấy mình còn nhỏ, không nghĩ tới lập gia đình sớm như vậy, không nghĩ tới đính hôn sớm như vậy, có phải hay không? Không bỏ được cha mẹ còn có chúng ta, có đúng hay không?”
“Tỷ, ngươi cũng biết rồi?” Tử Vũ ngẩng đầu nhìn Tử Tình, nàng thật không nghĩ tới, mình nghĩ cái gì, Tử Tình lại có thể nói một chút không sai.
“Tỷ, ngươi nếu đã biết, ngươi giúp ta khuyên nương một chút, có được hay không?” Tử Vũ lắc lắc cánh tay Tử Tình làm nũng.
“Vũ nhi, từ xưa nam lớn lấy vợ nữ lớn gả chồng, đạo lý này tỷ tỷ không nói, ngươi cũng rõ ràng, tỷ tỷ biết ngươi giờ không muốn gả, nhưng nương cũng chưa nói gả bây giờ mà? Tỷ tỷ nếu chưa thấy qua Hạ gia công tử, hôm nay tỷ tỷ cũng sẽ không thể tới khuyên ngươi, chậm một năm đính hôn cũng không có gì, dù sao ngươi cũng không biết, nói không chừng đến lúc đó sẽ có tốt hơn. Nhưng là, ngươi đã gặp qua Hạ gia công tử, cũng có vài lần duyên phận, tỷ tỷ liền hỏi ngươi một chút, ấn tượng của ngươi về hắn như thế nào?”
Tử Vũ nghe xong cúi đầu thật thấp, Tử Tình nếu không phải nhìn ra Hạ Cam Vĩnh có vài phần thật tình yêu thích Tử Vũ, cũng sẽ không tới khuyên Tử Vũ rồi, nếu Tử Vũ cũng có một chút ý tứ với Hạ Cam Vĩnh, phần nhân duyên này, Tử Tình vẫn là xem trọng, dù sao, lưỡng tình tương duyệt có tỷ lệ hạnh phúc vẫn lớn hơn một chút, Tử Tình nguyện ý cược một phen. Hơn nữa, Tử Tình cũng nhìn ra Hạ thái thái là thật lòng thích Vũ nhi.
“Vũ nhi, bỏ qua một bên gia thế, ngươi đã nói, ngươi có suy nghĩ gì với Hạ công tử? Ngươi xem, nếu hôm nay ngươi không nói rõ ràng với tỷ tỷ, tỷ tỷ nghĩ đến ngươi không đồng ý, quay đầu nói cho nương, nương giúp ngươi từ chối Hạ gia. Chậm nhất sang năm, nương vẫn là muốn chọn cho ngươi một mối hôn sự, khi đó, khẳng định không phải là Hạ công tử. Khẳng định là nam tử xa lạ ngươi chưa từng gặp mặt, gia bà cũng không phải là Hạ thái thái ngươi biết, ngươi cảm thấy cái nào ngươi có thể dễ tiếp nhận hơn?”
Tử Vũ cúi đầu đá một cục đá, lại buồn rầu đá thêm một cục, mới nói: “Tỷ, ta muốn tìm một người có thể giống như tỷ phu đối xử với ngươi, ngươi nói Hạ công tử có thể làm được sao?”
“Cái này tỷ tỷ có thể nói không được. Thế gian tình cảm có rất nhiều loại, chỗ nào có hình thức giống nhau? Có tương kính như tân (tôn trọng như khách), có cử án tề mi (vợ chồng tôn trọng nhau), có giúp nhau lúc hoạn nạn, cũng có ác ngôn tướng hướng (oan gia cãi nhau), có vì yêu sinh hận, cũng có vì hận sinh yêu, tướng mạo mỗi người đều không giống nhau, nơi nào có tình cảm giống nhau? Hơn nữa mỗi người ở thời kì khác nhau, suy nghĩ cũng không giống nhau.” Mỗi câu đó đều là lời nói thật, nếu Tử Tình không phải xuyên đến, trải qua tình yêu tan vỡ, hẳn là sẽ không lựa chọn gả cho một người có xuất thân là gã sai vặt Lâm Khang Bình đi?
“Ta cũng không biết nói như thế nào, Hạ công tử kia, ta thấy hắn nhìn lén ta vài lần, ta trừng hắn, hắn còn đỏ mặt, nhưng là rất thú vị, ta cũng không biết cái gì mới gọi là thích một người, ta cũng chưa từng trải qua, ta. . .” Lời Tử Vũ còn chưa nói xong, Lâm Khang Bình cầm một cái áo khoác lông tới đón Tử Tình.
Tử Vũ trở về suy nghĩ cả đêm, nghe Thẩm thị nói, vẫn là đồng ý cửa hôn sự này, động tác của Hạ gia cũng là rất nhanh, Thẩm thị còn chưa có truyền tin qua, đối phương đã phái người làm mối tới cửa rồi.
By Trạch Mỗ
Chương 290: Tiền Tài Ngoài Ý Muốn
Việc hôn nhân của Tử Vũ rất nhanh định xuống, Hạ thái thái kéo tay Tử Vũ cười toe tóet, Tăng gia tất nhiên không biết, Hạ gia không chỉ nhìn trúng tiềm lực của Tử Phúc, Hạ gia còn biết Tử Hỉ càng ưu tú hơn Tử Phúc, tương lai trúng tiến sĩ không phải đùa, một nhà ra hai tiến sĩ hai tú tài, Tử Vũ là nha đầu xuất thân nông thôn có cái gì mà quan trọng? Hơn nữa Hạ thái thái đến hai lần, biết được Tử Vũ không chỉ có biết chữ, còn có thể quản gia, càng vui mừng không thôi.
Vỗn là ở Hoa Liên Hạ thái thái liền liếc mắt một cái nhìn trúng Tử Vũ, dáng vẻ, tính tình cũng không tệ, còn có một ca ca làm quan. Hiện giờ, hiểu biết Tử Vũ hơn một chút, hiểu biết Tăng gia hơn một chút, Tăng gia không chỉ có những chỗ tốt này, còn có một cái nữa, nữ nhân Tăng gia có thể sinh dưỡng nhi tử, Thẩm thị, Tử Tình, còn có bà ngoại Tử Tình, đều là nam hài nhiều hơn nữ hài. Hạ gia, càng thêm vừa lòng đối với cửa hôn nhân này. Bởi vậy có chút khẩn cấp định xuống.
Hạ gia tặng lễ đính hôn cho Tử Vũ, không chỉ có nguyên bộ trang sức bằng vàng, còn có mười thất vật liệu may mặc bốn mùa loại tốt, ngân phiếu là sáu trăm lượng, còn nói hay lắm, tương lai tặng Tăng gia một trăm mẫu ruộng nước làm sính lễ.
Thẩm thị cười mà không đáp, một trăm mẫu ruộng nước Tăng gia cũng không để ở trong lòng, Tăng gia tặng đồ cưới cũng là một trăm mẫu ruộng lúa nước đó. Chẳng qua Thẩm thị thấy vậy cũng là yên tâm, nhìn ra Hạ gia là thật lòng mong cưới. Nghe theo đề nghị của Tử Tình, vẫn là mua một tiểu nha đầu cho Tử Vũ, chuẩn bị theo Tử Vũ gả vào Hạ gia.
Lại nói Lâm Khang Bình, vừa thu hạt cải dầu và đậu xanh đậu tằm vào kho, chuẩn bị cấy mạ, Phó đại nhân lại phái người đến mời Lâm Khang Bình tới một chuyến.
Thì ra là lần trước nhét người vào chỗ Lâm Khang Bình, Phó đại nhân có chút băn khoăn, cứ suy nghĩ mãi, cuối cùng tranh thủ một cơ hội cho Lâm Khang Bình, chính là về sau. Hàng năm quan nha cần gạo mà mì dầu ăn và rau xanh cần thiết, có thể mua một phần từ Khang trang. Cứ như vậy, khang trang cần sáng sớm mỗi ngày phái người đưa một xe rau xanh từ thôn trang, còn có thịt heo, cá, gà vịt ngỗng cùng các loại trứng gia cầm. Dầu ăn còn lại là cứ mười ngày đưa tới một lần, cứ như vậy, Khang trang làm ra sẽ không lo bán không được. Hơn nữa, vẫn là thích hợp hơn so với bán cho người môi giới.
“Cái này không tệ lắm, xem


