Lâm An nghe xong, chuẩn bị đi, Tử Tình cũng muốn theo, vội hỏi: “Hôm nay nơi đó có người làm việc không?”
“Vẫn có, nãi nãi muốn đi thì nên chờ gia trở về hẵng đi. Bằng không, chúng ta sẽ bị mắng.” Lâm An trả lời, nói xong lập tức muốn đi.
“Đợi chút, ta chưa hỏi xong mà, con này tầm bao nhiêu năm?” Tử Tình chỉ b aba trên đất.
“Nghe nói là nhiều năm, đưa cho nãi nãi nếm thử trước, ngày hôm qua khi những người khác đi về cả rồi thì Lai Phúc mới vụng trộm câu lên.”
Tử Tình thấy Lâm An đi rồi, dùng khúc gỗ đẩy nó vào thùng, đổ thêm chút nước, bưng về nhà mẹ đẻ, Hà thị tuổi tác lớn, Thẩm thị lại bận bịu nên mệt mỏi, dùng b aba để tẩm bổ vậy.
Thẩm thị thấy con b aba lớn như vậy, tự nhiêm muốn hỏi mua từ chỗ nào, Tử TÌnh nói, Thẩm thị cười: “Ngươi đúng là may mắn, mua vũng bùn không có người muốn, còn có thể có thứ tốt này. Nhưng phải trông chừng cho cẩn thận đấy, đừng vì chuyện mấy con b aba mà có thiệt hại về mạng người, không đáng giá, đến lúc đó, người ta còn tới cửa làm phiền ngươi.”
“Con cũng có ý này, cho nên hiện tại Lâm An đi sai bọn họ đình công, ta tính toán để Bảo Phúc biểu ca cùng Lâm Phúc giúp ta bán con b aba, đỡ có người nghĩ cách xằng bậy. Nói là nói như vậy, ta cũng không biết có được bao nhiêu con nữa. Đúng rồi, nương, lúa duẩn nhà của ta cũng có thể bán, tiệc rượu của tiểu tam có muốn dùng thứ này làm không?”
“Cũng được, đã vậy thì bắt thêm mấy con cá lớn ở nhà ngươi nữa.” Thẩm thị nói.
“Được, lúc về sẽ bảo người đưa tới cho nương.” Tử Tình trả lời.
Đang nói, Trần thị đến, “Nhị tẩu, người thấy cái thai này khác với những lần trước à?”
“Ừ, thật sự là khác, bây giờ ta rất thích ăn cay, khẳng định là nữ oa, hơn nữa, nó đụng cũng khác, trước kia, cảm giác như có chân nhỏ đá ta, hiện tại giống như cùng mông cọ cọ, nương nói làm phần là nữ oa.” Trần thị nhắc tới điều này liền vui vẻ, nàng sinh hai đứa con trai, cũng là ngóng trông có nữ oa. Hơn nữa một năm nay, mỗi ngày Tử Lộc ở bên người nàng, tiệm cơm chia hoa hồng cũng càng ngày càng nhiều, cuộc sống thật sự là hài lòng hành phúc.
“Thật tốt, nếu năm nay đại tẩu có thể sinh con trai như nguyện thì càng hoàn mỹ rồi.” Tử Tình còn nhớ rõ lúc Lưu thị sinh nữ nhi thứ hai, không ít lần khóc thầm.
“Đại ca ngươi nói, đến Trung thu sẽ đưa đại tẩu về đây, một là tham gia của hôn lễ tiểu tam, hai là về chuẩn bị sinh, sau tết mới đi Hoa Liên.” Thẩm thị nói.
Tử Tình lại cùng mọi người nói chuyện, mới trở về nhà.
Lâm Khang Bình về nhà vào tối mười hai tháng tám, ngày kế, chờ Lâm Khang Bình nghỉ mệt xong, Tử Tình liền lôi kéo hắn muốn đi xem đầm thế nào rồi.
Hai người vẫn theo cửa lớn của khang trang đi vào, vì an toàn, khang trang chỉ mở một cổng lớn, tốp năm tốp ba tiểu hài tử đang bẻ ngô, thấy Tử Tình cùng Lâm Khang Bình, chào hỏi xong, lại tiếp tục làm việc.
Đầm lầy có Lâm An tự mình xem xét, Tử Tình lần đầu tiên gặp được nam nhân nhà Bảo Phượng, một thân áo bố ngắn, tóc cũng dùng một mảnh vải bao bố lại, làm cho người ta cảm giác nhỏ gầy nhưng có khả năng làm việc. Bên cạnh một mảnh đầm lấy, có trải tấm ván gỗ, hắn cùng lão Triệu đang ngồi trên tấm ván gỗ lấy nước, bùn dưới chân, mặt khác còn có hai đốc công. Bọn họ bắt đầu thu dọn mảnh hoang ở hai bên.
Lâm An thấy Lâm Khang Bình nhìn lướt qua những người làm việc, liền giải thích nói lão Chu dẫn người đi thu hoạch lúa duẩn, nói là hôm nay phải thu xong, trời tối mới đưa đến người môi giới.
Chương 277: Tử Thọ Thành Thân
Tử Tình nhìn nửa ngày, cũng không thấy được nửa cái chân con ba ba chứ đừng nói là một con ba ba, Lâm An thấy vẻ mặt Tử Tình: “Chủ tử, Lai Phúc đại ca đã bắt hơn hai mươi con, bây giờ thì nhìn không thấy được đâu, có khi lấy bùn sẽ múc được một cái hai cái, nhưng số con b aba bắt được nhiều hơn là do Lai Phúc đại ca bắt từ trong nước ra, phải đợi vét bùn gần xong mới biết được có bao nhiêu con ba ba.”
“Ta đã nói không có gì xem đâu, ngươi nghĩ ba ba tụm lại một chỗ để ngươi xem à?” Lâm Khang Bình cười trêu ghẹo Tử Tình một câu.
Hai người tìm Thẩm Bảo Phúc, Thẩm Bảo Phúc vừa nghe chuyện hắn sẽ đi bán con ba ba, nhảy dựng lên, nói: “Muội muội, muội muội tốt à, ca ca vừa mới trở về, dầu gì cũng phải nghỉ vài ngày, ngươi cũng biết đấy, ca ca ngồi không yên một chỗ được. để Lâm Phúc đi cũng được rồi, người bình thường không bắt nạt được hắn.”
“Biểu ca, ngươi xem rồi làm đi, ta vẫn cảm thấy ngươi thích hợp nhất, ngươi dẫn Lâm Phúc cùng đi, dù ngươi có đi một mình thì ta vẫn không yên tâm. Bị người ta lừa, ngươi còn giúp người đếm bạc. Ngươi có đi hay không? Tiểu cậu đã nói, nếu ngươi không nghe lời, thì sẽ đuổi ngươi về Lâm sơn. Tiểu cậu bọn họ sẽ đến đây vào hai ngày nữa, đừng nói ta không nhắc nhở ngươi trước.” Tử Tình biết tính tình của Thẩm Bảo Phúc, nói chuyện luôn luôn tùy ý.
“Muội tử chỉ nhờ ngươi mỗi chuyện này, nếu ngươi không đi, ta cũng không chịu đâu đấy, đừng chờ ta làm thịt nướng cho ngươi ăn. Nếu không có muội tử đưa bạc, thịt từ đâu đến?” Dư thị từ bếp ló đầu nói, nàng đang dùng sắt nung đỏ để hơ thịt, mỗi lần Thẩm Bảo Phúc trở về đều thèm thịt nướng.
“Được rồi, ta đi, chịu không nổi nữ nhân các ngươi, bạc kia cũng không phải là của muội muội cho, là ta cực khổ kiếm được từ chỗ muội phu mà.” Thẩm Bảo Phúc vuốt đầu, thật ra, hắn là một người tâm tư đơn giản, dễ sai dễ bảo.
Lâm Phúc trở về nói mang đi bán hơn hai mươi con ba ba, bán rất nhanh, tết Trung thu đang thiếu đồ tươi mà.
Trung thu qua đi, hai ngày sau là đến mười tám tháng tám. Tử Tình dậy thật sớm, lại phân phó Lâm An Lâm Phúc giữ cửa, không muốn cho một nhà Xuân Ngọc vào cửa, nghe ý của Thẩm thị thì Tăng Thụy Tường đã cùng lão gia tử đề cập qua việc này, hiện tại liền xem Xuân Ngọc có biết điều hay không thôi.
Tăng Thụy Khánh rõ ràng tỏ vẻ qua hắn sẽ không đến, Tăng Thụy Tường từng dẫn Tử Thọ tới cửa mời, mặc kệ thế nào, nên làm cũng làm, như vậy, người ngoài biết cũng không nói gì Tăng Thụy Tường.
Hơn mười giờ. Tử Thọ đã xuất phát đến từ đường cúng bái, thân thích bằng hữu trong nhà cũng đến gần đầy đủ, Tử Hỉ đứng ở cổng đón khách, rất xa đã thấy vợ chồng Xuân Ngọc dẫn Nhị Mao, Ngũ Mao cùng hoa quế đến, cả nhà Đại Mao và Tam Mao thì không thấy.
Tử Hỉ dẫn Lâm An Lâm Phúc nghênh đón, nói: “Đại cô, cha ta mẹ ta bảo, nhà của ta không chào đón các ngươi. Đại cô vẫn trở về đi. Đừng để xảy ra chuyện gì khiến mọi người mất mặt.”
“Tử Hỉ, ta là đại cô ruột của ngươi đấy, một nhà chúng ta tới cửa ăn tiệc rượu của cháu. Bị ngăn ở ngoài cửa, hôm nay nhiều người như vậy, nói thẳng ra cho mọi người xem xét, ta muốn nhìn thử, là ai mất mặt?” Xuân Ngọc chỉ thẳng vào mặt Tử Hỉ.
Lâm An tiến lên: “Cô phu nhân, gia của

