Lâm Khang Bình thấy Tử Tình nhiều tâm sự, dứt khoát ôm Tử Tình ép buộc hơn nửa đêm, thẳng đến Tử Tình mệt đến nỗi nặng nề mà ngủ, không còn sức lực nghĩ chuyện khác.
Không nói đến một đêm của Tử Tình cùng Lâm Khang Bình, nói về bọn Lâm An Lâm Phúc, gọi Thẩm Bảo Phúc cùng Thẩm Tân Phúc lại, vụng trộm thương nghị, Thẩm Bảo Phúc nghe xong Lâm An nói, tức giận vỗ cái bàn, mắng: “Mẹ nó, ai ăn gan báo, cư nhiên dám ở dưới mí mắt ta giở trò, không muốn sống nữa chăng? Ngươi yên tâm, không cần tìm người khác, một mình ta có thể thu thập mấy kẻ hại dân hại nước này, bằng không, ta đường đường là Thẩm Bảo Phúc – Thẩm nhị gia, nói ra thì ta còn lăn lộn thế nào ở giang hồ?”
“Thẩm nhị gia là ta, ta đến trước, ngươi đổi danh hiệu khác đi, đừng làm hại thanh danh của ta bị hao tổn.” Thẩm tân phúc đạp Thẩm Bảo Phúc một cước, khách sáo một phen.
“Vậy thì ta đổi, Bảo nhị gia, xem Bảo nhị gia ta đêm nay đánh bọn nó thế nào?” Thẩm Bảo Phúc nắm bàn tay chặt lại.
Đáng tiếc, lời này Tử Tình không nghe thấy, bằng không, khẳng định muốn cười một trận. Thẩm Bảo Phúc, xếp hàng thứ hai, Bảo nhị gia đô con thô tục không chịu nổi cùng với Bảo nhị gia ngày đêm ca gió ngợi trăng thật đúng là không liên quan gì với nhau (ở đây ý chỉ một nhân vật trong truyện ỷ thiên đồ long kí).
Thẩm Bảo Phúc vốn là người tập võ, là một nửa người giang hồ, đối với loại chuyện này tự nhiên nhiệt tình hơn so với việc bảo hắn đi bán con ba ba, tức thời tìm chỗ tốt núp vào.
Lâm An Lâm Phúc trốn ở vạt mè vừng ngoài trang, cuối tháng chín, ban đêm vẫn tương đối mát, khó chịu nhất là có muỗi, cắn một phát là nổi mẫn đỏ, ngứa ngáy khó chịu.
“Mấy tên trộm đáng chết, ta mà bắt được thì phải lột da hắn, hại ta chịu khổ thế này.” Lâm An cùng Lâm Phúc oán giận.
Chỗ Thẩm Bảo Phúc tự nhiên cũng không tốt bao nhiêu, cũng nghiến răng nghiến lợi, hối hận không đem Thẩm Tân Phúc tha đến cùng chịu nạn.
Thẳng đến khi trăng treo đầu ngõ, Lâm An Lâm Phúc đang mắng N lần, mới nghe được tiếng xe trâu từ rất xa, xem ra kẻ hại dân hại nước này rất tham, đêm nay không chỉ muốn trộm con ba ba, còn muốn trộm thứ khác.
Lâm An Lâm Phúc không nhúc nhích, Thẩm Bảo Phúc bên kia thấy bốn bóng dáng đi ra, cũng không nhúc nhích, bốn bóng dáng này đi kho lương thực trước, một người chuyển một túi ra đến cổng, sau đó, hai người đi tới bên bờ nước, hai người lại vào kho lương thực, Thẩm Bảo Phúc đi theo bọn họ đến cổng, đóng cổng lại, bắt lấy bọn chúng.
Lâm An đem nhảy lên xe trâu thì thấy thấy cư nhiên là Nhị Mao và Ngũ Mao, Lâm An căm tức, đá hai người thật mạnh.
Bên kia Thẩm Bảo Phúc trực tiếp đem tay của bốn người bắt chéo lại, cởi mấy đôi tất thối của bọn họ nhét vào miệng họ, sau đó đem sáu người này trực tiếp nhốt vào chuồng, cho làm bạn với heo.
Trời còn chưa sáng rõ, Lâm An đã chạy tới chanh viên, nhưng mà, Lâm Khang Bình đang ôm Tử Tình ngủ say, chút việc nhỏ ấy Lâm Khang Bình vẫn tín nhiệm bọn Lâm An có thể làm tốt.
Lâm An đợi đến khi trời sáng, Lí tẩu kéo hắn đi ăn điểm tâm, mặt trời đã ló lên, Lâm Khang Bình mới chậm rãi tỉnh lại, nhớ tới việc này, mặc quần áo ra ngoài hỏi, biết được kẻ hại dân hại nước cư nhiên là bọn Nhị Mao, nghĩ nghĩ, nói: “Phái người đi đón vợ chồng đại cô phu nhân, còn có ông bà, vợ chồng tiểu cô phu nhân, nãi nãi tỉnh thì ta sẽ qua đó.”
Lâm Khang Bình cũng không sốt ruột, vừa rửa mặt vừa cân nhắc, chờ Tử Tình tỉnh lại, rửa mặt chải đầu tốt, Lâm Khang Bình mới tinh tế đem sự tình nói cho nàng biết.
“Đúng là chả biết nói gì với hắn, ở trong tù năm năm, ra ngoài vẫn không biết hối cải. Chắc là ngày ấy Tử Thọ thành thân mà thù hận, muốn tới trả thù chúng ta, ngươi muốn xử lí bọn họ thế nào?” Tử Tình hỏi.
Chương 279: Xử Lí
“Ta đã phái người đi mời đại cô tiểu cô, còn có a công bọn họ nữa, cha ta cũng gọi, hôm nay làm một lần cho triệt để luôn.” Lâm Khang Bình nói.
Lâm Khang Bình đưa Tử Tình về nhà mẹ đẻ trước, đem mọi chuyện nói ra, Thẩm thị tức giận muốn mắng chửi người, Tăng Thụy Tường đi học đường, chắc lúc này cũng đã biết.
Tử Tình vốn định đi theo xem, Lâm Khang Bình không cho, bốn người mới tới này tuổi tác không nhỏ, hơn nữa là kẻ trộm cắp, Lâm Khang Bình không thể nắm chắc mọi việc, nếu lỡ để Tử Tình xảy ra chuyện gì, hắn không chịu nỗi.
Tử Tình về tới tình viên, Lâm Khang Bình đi học đường tìm Tăng Thụy Tường, lão gia tử bọn họ biết, đang cầu tình với Tăng Thụy Tường, Lâm Khang Bình dùng xe ngựa mời mọi người đến khang trang, vợ chồng Thu Ngọc đã đến, đang đứng trước mặt Nhị Mao mà mắng chửi, không bao lâu sau, vợ chồng Xuân Ngọc cũng đi lại, là Lâm An dùng xe ngựa đón.
Lâm Khang Bình thấy tất cả mọi người đều đến đông đủ, gọi luôn người trong khang trang, đem bốn tên nội tặc kéo lên, lúc đó, Thẩm Bảo Phúc đã ‘tẩn’ cho một trận, bốn người đau chết đi sống lại mấy canh giờ, ngay cả nói cũng khó mà nói ra được.
Lâm Khang Bình chờ vài vị trưởng bối ngồi ổn định, Lâm An cũng chuyển cái ghế đến cho Lâm Khang Bình ngồi xuống.
“Nói đi, kể mọi chuyện đã xảy ra.” Lâm An bảo.
“Lâm quản sự, chúng ta bị quỷ mê hồn, bị người khác mê hoặc, làm ra những chuyện heo chó không bằng, cầu gia xem xét vì chúng ta mới vi phạm lần đầu, tuổi trẻ không hiểu chuyện, bỏ qua cho chúng ta lần này đi.” Bốn người nói xong liền dập đầu thùng thùng đối với Lâm Khang Bình.
“Thật đúng là heo chó không bằng, gia nhân hậu thu giữ các ngươi, ăn, mặc, ở, chỗ nào chả hơn hộ nông dân hả? Các ngươi đúng là lấy oán trả ơn. Thôn trang của chúng ta không thể có những kẻ thế này.” Phía dưới có người nói. Mọi người ào ào đồng ý..
Lâm An giơ tay, ý bảo mọi người im lặng.
“Các ngươi mới đến trang lí hơn một tháng, làm sao lấy được chìa khóa nhà kho? Quen biết Nhị Mao thế này?” Lâm Khang Bình hỏi mấy người này.
“Chìa khóa kho thì chúng ta trộm của Lâm quản sự lúc Lâm quản sự đang lấy bùn rồi mang đi đánh chìa khác, quen Nhị Mao lúc đánh chìa khóa. Gia, xin gia tha cho chúng ta, về sau chúng ta không dám nữa, chúng ta nguyện ý ở lại, làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình của gia.” Kẻ tên là Thuận tử đáp, mấy người vừa trải qua một phen đau đớn, biết sợ hãi.
“Phải không? Đều là lời nói thật à? Đừng nghĩ ta dễ bị lừa, nếu không có người muốn nói thật thì, Lâm An, đánh một người năm mươi đại bản, đánh xong hỏi lại. Nếu không nói thật nữa thì đánh tiếp.” Lâm Khang Bình nói.
Bốn người nghe xong, vội dập đầu, nói: “Gia, xin gia khai ân, gia, ta nói, ta nói.” Trong đó có một người tuổi nhỏ hơn sợ tới mức tiểu ra quần, năm mươi đại bản chỉ sợ ra mạng người.
Thì ra mấy người này là những tên côn đồ ở an châu, Nhị Mao từ trong tù ra. Cũng là không có việc gì làm, đành phải theo nghề cũ, nhưng lúc này cẩ

