Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Pair of Vintage Old School Fru

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 6838)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

#8221; Tiếp Thu Ngọc liền nói ra chuyện Chu thị chỉ lo vui vẻ một mình, không quan tâm tới hai vị lão nhân, đáng giận nhất là lại đề phòng Điền thị như đề phòng trộm cướp, khóa hết đồ lại.


“Ta suy nghĩ đại ca ngươi nhanh mà đưa đại cha ngươi đi, hoặc hoàn toàn hết hi vọng cũng được, chuyển A công bà ngươi về học đường, cũng có thể qua vài ngày thư thái.”


Tử Tình nghe xong hỏi: “Tiểu cô, a công bà đã quản không được đại cha, đại nương cũng không quản bọn họ, tội gì còn muốn giữ gìn thể diện của đại cha, bà tại sao cho tới bây giờ đều không giữ gìn mặt mũi cha ta?”


Tử Tình đối với chuyện Điền thị gặp phải không có hứng thú, đó là nàng tự tìm, ra ngoài ở còn hơn. Tử Tình cảm thấy hứng thú là, Điền thị vì sao có thể vì đại nhi tử đến trình độ ủy khúc cầu toàn, đối với tiểu nhi tử một chút cũng không được, động một chút đã nói Tăng Thụy Tường bất hiếu, vậy Tăng Thụy Khánh tính là cái gì? Tử Tình trực giác mình sắp đến gần đáp án.


“Nói thật ra, ta cũng không biết, ta đã hỏi qua bà ngươi, còn mắng ta một chút, ta chỉ biết là cùng đại cô ngươi có liên quan, cùng bà nội ta có liên quan, việc khác thật đúng là chưa từng nghe nói qua.” Thu Ngọc nhíu mày nói.


Tử Tình nghĩ, xem ra Thu Ngọc đúng là không biết, Tử Tình có vài phần rất thất vọng.


Lúc cuối tháng, Tử Phúc gởi thư, nói là tìm vị đồng liêu, hỏi thăm chuyện của Tăng Thụy Khánh, nghe thấy Tăng Thụy Khánh mấy năm nay liên thủ cùng cấp trên hắn, thu đến mấy trăm lượng bạc hối lộ, cấp trên của hắn cũng bị dính líu tới việc này, bị đuổi về nhà, chuyện Tăng Thụy Khánh quay lại là không có khả năng.


Tử Phúc thậm chí còn đem vài nét bút lớn ghi lại phần đút lót, nói Tăng Thụy Khánh đã có bản án, vẫn là cấp trên hắn có hậu trường cứng rắn, mới không bị tịch thu tài sản cũng miễn tai ương lao ngục, người như vậy đi nơi nào người ta cũng sẽ không thể chọn dùng, dù sao ai dùng người cũng đều phải đến phủ nha An Châu điều tra trước một phen.


Thẩm thị cũng xem qua thư Tử Phúc gửi, cười nói: “Lúc này thì hoàn toàn hết hy vọng rồi, ngoan ngoãn ở nhà trồng trọt mà sống qua ngày, cha nó, chạy nhanh đưa thư của Phúc nhi cho hắn đi, bớt cho đại tẩu suốt ngày tới cửa hỏi, ta nhìn cũng phiền.”


Tăng Thụy Tường nghĩ một chút, nói: “Sớm đi chấm dứt cũng tốt, đại ca còn có thể quyết tâm trồng trọt, phụng dưỡng cha mẹ vài năm cho tốt.” Nói xong quả thực cầm phong thư đi.


Chương 264: Lại Bị Đuổi


Edit: Trạch Mỗ


Tăng Thụy Khánh đã biết kết quả này, tất nhiên là thất vọng, nhất định nói mình oan uổng, hắn chẳng qua là một nhân viên nhỏ, khẳng định phải nghe cấp trên, chính là tiền bạc cũng do người ta vơ vét, hắn đến chút canh cũng chưa được uống: “Lão nhị, ngươi cũng biết, mấy năm nay ta nghèo thế nào? Nếu thật sự có chỗ tiền bạc đó, ta so đo với ngươi chút tiền phụng dưỡng cha mẹ làm gì.”


Tăng Thụy Tường không muốn đối mặt với Tăng Thụy Khánh khuân mặt quen thuộc đã từng khiến hắn vô cùng kính trọng, từ khi biết chuyện trước kia, thấy thế nào cũng cảm thấy dối trá, liền nói: “Đại ca, Tử Phúc nhà ta đã ghi lại chuyện này rồi, ngươi nói với ta mấy cái này cũng vô dụng thôi, ta về nhà đây, việc này, Tử Phúc nói là không làm được.”


“Ai nha, vậy phải làm sao bây giờ chứ? Một nhà già trẻ lớn bé làm sao mà qua đây?” Chu thị nghe xong giậm chân hô.


“Được rồi, bao nhiêu chuyện, ta đã nói bọn họ không đáng tin cậy, ngươi nhất định không nghe, cũng không nhìn xem, mấy năm nay, nhà hắn nghiêm chỉnh giúp đỡ ai chứ? Chẳng lẽ chỉ có chút ấy mà cũng có thể đói bụng sao?” Điền thị nói.


“Lão nhân gia ngươi nói cái gì vậy? Ngươi cũng là không lo, dù sao có tôn tử tôn nữ hiếu kính, chúng ta dựa vào ai đây?” Chu thị nói xong liền ô ô khóc lên.


“Khóc cái gì mà khóc, nhà Xuân Ngọc kia có hai mẫu không phải cũng nuôi lớn nhiều đứa nhỏ như vậy, ngươi mới có mình Tử Toàn thế này, cũng không phải không có một chút của cải.” Điền thị liếc mắt trừng Chu thị một cái.


Tăng Thụy Tường thấy vậy xoay người bước đi.


“Lão nhị, ngươi quay lại đã, lại thương lượng một chút.” Đáng tiếc, bước chân của Tăng Thụy Tường càng đi càng nhanh.


Lúc Tăng Thụy Tường vào nhà, Tử Tình cũng đúng lúc ở đó, nhìn thần sắc của Tăng Thụy Tường, khẳng định không có lời hay, Tử Tình cũng không định hỏi, chỉ cần Tăng Thụy Khánh chịu phụng dưỡng lão nhân, bên này Tăng Thụy Tường cũng không nguyện nhiều chuyện.


“Chỉ sợ không qua được bao lâu, cha mẹ có thể chuyển về học đường rồi, bọn họ cũng không còn cái gì cố kị nữa.” Tăng Thụy Tường chủ động nói.


“Chuyển hay không chuyển cũng không quan hệ nhiều với ta, dù sao ta chỉ làm việc mình nên làm.” Thẩm thị nói.


Tử Tình nghĩ một chút, cũng không nói ra lời của Thu Ngọc ngày đó, miễn cho Tăng Thụy Tường biết rồi trong lòng càng buồn phiền. Cùng nói chuyện tào lao, vừa định rẽ đến Lộc uyển thăm Trần thị, đi được hai bước, thấy thợ qua lại. Nghĩ đến một nhà Tử Lộc ngại mấy ngày nay vừa loạn vừa ầm ĩ, chuyển đến trong thành An Châu ở vài ngày, liền xoay người về nhà.


Tử Tình về nhà, Lâm Khang Bình đang ngâm hạt giống, thấy Tử Tình trở về, hỏi: “Cha trở về đã nói cái gì?”


“Có thể nói cái gì? Đại cha khẳng định không vừa lòng, xem ra là bị chọc tức rồi. Ta phát hiện đại cha ta rất giống bà, một trăm chuyện theo bọn họ, một việc không đáp lại tốt, sẽ không vừa lòng, xem ra, đều là lỗi của chúng ta, ngay từ đầu đã sai lầm rồi, ngươi còn nhớ rõ câu nói của Hồng Tú nhà Tam Mao không? Người không tốt với ta. Ta chỉ có thể không tốt trả hắn gấp trăm lần, chúng ta tại sao không làm được đây?”


“Quên đi, người cùng người không giống nhau. Đừng tức giận nữa. Mấy ngày nay đại khái cũng có kết quả, ít nhất chúng ta đã thoát khỏi một nhà đại cô ngươi, một nhà đại cha ngươi cũng không xa nữa, ngươi liền tin tưởng ta đi. Nhưng mà, theo hiểu biết của ta với đại cha đại nương ngươi, khẳng định muốn đẩy A công bà ngươi ra ngoài.”


“Cho dù đẩy ra, ta cũng nhận, không phải là là chuyện một năm một lượng bạc sao? Ta móc ra, dù sao lễ năm mới vẫn phải ra, còn không bằng để tiếng tốt cho cha ta.”


“Đúng rồi. Không nói cái này, đã quên nói cho ngươi, trong trang bốn đốc công đều bố trí xong rồi. Hai người ta mang đến từ trong miếu, một người chăm sóc lúa mạch, một người chăm sóc cây ăn quả, cũng đã phân công phạm vi. Lúa mạch non của chúng ta đã lớn kịp, nhìn không kém bao nhiêu sao so với bên nhà cha, xem ra, đất hoang này trải qua ba năm cải tạo cũng không kém bao nhiêu, nhìn xem hôm nay đầm cỏ lau chuyển thành ruộng nước rồi, nếu không phải là trong thôn trang ít người, ta còn mua khối đất hoang bên kia núi nữa.”


“Chỗ nào còn có đất hoang, ta làm sao lại không biết?” Tử Tình ít đi ra ngoài đến đáng thương, địa hình xung quanh rất không quen thuộc, hồi còn thì

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Tình Zồng Full Online

Sắp đến mùng 8/3, tôi lại thấy sợ trước áp lực phải tặng quà bạn gái

Nhìn lại mình đi! Mày cũng có còn zin đâu mà đòi!

Tớ không tin là cậu đã quên

Vợ vượt giới hạn với rất nhiều người có quyền, chức