Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 6839)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

ào, thật sự.” Lâm Khang Bình cúi đầu vỗ về chơi đùa mặt mày Tử Tình.


Dưới ánh trăng Tử Tình còn có một loại phiêu dật mỹ cảm khác với ban ngày, một thân trang phục màu đỏ, tựa như một đóa hoa hồng ngượng ngùng, lẳng lặng nở rộ.


“Thực cái gì thực, ta bây giờ béo hơn. Béo hơn hai năm trước ít nhất hai mươi cân, mỗi lần sinh đứa nhỏ xong, đều không ngừng cho ta ăn cái này cái kia, vừa cai sữa cho Duệ nhi.Khó khăn lắm mới gầy bớt một ít, không đến hai tháng, lại mang thai Ngạn Nhi.” Tử Tình lại vuốt vòng eo ít nhất hai thước trở lên của mình không thích ứng lại cảm thán.(khoảng hơn 67 phân)


“Béo một chút cũng tốt, ngươi thành cái dạng gì ta đều thích.” Lâm Khang Bình vuốt thắt lưng Tử Tình, ôm vào trong ngực mình.


“Khang Bình, ta khiêu vũ cho ngươi xem được không?” Tử Tình ngẩng đầu thấy Lâm Khang Bình si ngốc nhìn nàng, bây giờ trong chính nhà mình. Tử Tình muốn hoạt động một chút, dù sao đã trễ thế này, cũng không có người thứ ba.


“Không được, muốn nhảy ta trở về phòng mà nhảy trên tấm thảm.” Lâm Khang Bình nói xong ôm lấy Tử Tình, Tử Tình nhớ tới vừa thành thân cũng vậy, ở trên thảm hưng phấn mà xoay quanh, xoay xoay xoay xoay liền xoay tới trên kháng, mặt đỏ lên. Liền không lên tiếng. Lâm Khang Bình nghĩ là, vạn nhất hạ nhân trong nhà chạy ra, thấy được truyền ra ngoài sẽ không tốt lắm.


Ngày tiếp theo. Tử Tình vẫn là tỉnh lại trong nụ hôn của Lâm Khang Bình, vội vội vàng rửa mặt thay quần áo, khi chạy tới nhà mẹ đẻ, Tử Hỉ cười nói: “Đại tỷ, đại ca còn chờ ngươi, ngươi biết rõ hôm nay đại ca phải đi, còn không đến sớm một chút.”


Tử Tình nghe xong mặt đỏ lên, không biết làm sao giải thích, cắn răng dùng sức nhéo Khang Bình vài cái, cười hắc hắc nói: “Thì không phải đã đến sao? Cũng không trễ. Đại ca biết ta thích ngủ nướng đấy, đúng không, đại ca?”


Tử Phúc đi tới, ôm lấy vai Tử Tình nói: “Tình nhi nếu nhớ ca ca, thì đi qua thăm đại ca, dù sao một ngày là có thể đến.”


“Được. Đại ca phải bảo trọng, đây là Tình nhi đưa cho đại ca.” Tử Phúc mở ra thì thấy, lại có thể là ngân phiếu năm trăm lượng, nghi hoặc nhìn về phía Tử Tình.


“Đại ca, làm thanh quan cho tốt, nhất định phải tạo phúc cho dân chúng Hoa Liên, tương lai mới có thể đi xa hơn.”


Tử Phúc ôm lấy Tử Tình, đối với muội muội này, đã không phải là đơn giản hai chữ “cảm tạ” nữa rồi.


Lúc này, lão gia tử cùng Điền thị còn có một nhà Tăng Thụy Khánh, cùng với một nhà Thu Ngọc đều tới rồi. Điền thị nhìn thấy Tăng Thụy Tường còn có chút ngượng ngùng, ngày đó, chất vấn của Tăng Thụy Tường vẫn chắn ngang trong lòng hai người, đều có khúc mắc. Điền thị tận lực không nhìn Tăng Thụy Tường, nhưng kéo tay Tử Phúc, nặng nề gọi mấy câu đại tôn tử.


Chu thị sợ bị bỏ sót phía sau, cũng đẩy tiến lên, lôi kéo Tử Phúc nói: “Đại chất, chuyện của đại cha ngươi, ngươi nên để ở trong lòng, một nhà lớn nhỏ này, chỉ có thể trong vao ngươi thôi.”


“Ta nhớ kỹ rồi, đại nương.” Tử Phúc nói xong tỉnh bơ rút tay áo mình ra, đi đến trước mặt lão gia tử, nói một câu: “A công, người cũng bảo trọng.”


Tử Phúc trong sự kỳ vọng tha thiết của mọi người, lên xe ngựa nhà mình, Lâm Phúc đưa bọn họ đi, thay bọn họ kéo một xe hành lý, thuận tiện đi Xương Châu thu tiền thuê cửa hàng. Vương Tài Vương Hỉ cùng mấy người A Thổ cũng cùng đi hôm nay, còn có thể làm bạn một đoạn đường, bởi vậy, vây quanh một đống người trước cửa.


Tử Phúc vừa đi, Tử Thọ cùng Tử Hỉ cũng lần lượt rời đi, hàm ý tết cũng kết thúc. Một năm mới bắt đầu bằng mùa xuân, người Khang Trang bắt đầu công việc lu bù lên, lúa mạch non muốn xanh tươi phải bón thúc, hơn tám mươi mẫu ruộng nước phải lật ra ủ phân trước. Thẩm thị cũng gấp gáp đắp phòng cho Tử Thọ, muốn làm xong Thọ Uyển trước mùa mưa dầm, qua mùa mưa dầm là có thể làm gia cụ.


Tử Tình còn đi xem riêng hơn tám mươi mẫu hoa hồng, tươi tốt hơn nhiều so với trong trí nhớ của Tử Tình, hoa nhỏ lá nhỏ, mặc dù không như mảng lớn hoa cải dầu rung động đánh sâu vào thị giác của người ta, nhưng Tử Tình lại cảm thấy loại này đẹp, càng giống như con gái cưng trong nhà, đẹp mắt, thoải mái.


Tử Tình còn kéo riêng Thẩm thị cùng Tăng Thụy Tường tới nhìn, Tăng Thụy Tường nói: “Người bình thường gia trong nhà cũng có một hai mẫu, ai cũng không cam lòng để cho đất nhàn rỗi, chỉ đành phải không ngừng đổi loại, chỉ nghe qua chủ đất tốt sẽ dưỡng thành nhàn rỗi, chứ chưa thấy trồng một mảng lớn hoa hồng để tăng độ phì cho đất.”


“Đúng vậy, ta lớn như vậy, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, ngươi nói, nhìn hoa đẹp như vậy lấy ra khỏi ruộng màu mỡ, có phải đáng tiếc hay không?” Thẩm thị cũng hỏi.


Tử Vũ còn tự chạy xuống ruộng, ở trên bờ ruộng hái một chút hoa hồng, cầm trong tay thưởng thức, nói: “Tỷ, đừng cày ruộng, cứ để nó lớn đi, nhìn thật đẹp.”


“Đẹp mắt có thể làm cơm ăn à? Thật sự là một đứa trẻ.” Thẩm thị chọc Tử Vũ một chút.


Sau khi về nhà, Tử Tình nhớ tới một việc, cùng Lâm Khang Bình thương lượng nói: “chuyện của Khang Trang bây giờ có chút hỗn tạp, một mình Lâm An cũng đủ bận rộn, không bằng lấy bốn người lớn tuổi làm đốc công, một người quản hơn hai trăm mẫu đất hoang, một người quản ruộng nước, còn có, chờ cây giống hoa quế xuất ra , phái một người chuyên quản cây hoa, còn có một người chờ gặt lúa mạch thì quản xưởng, hỏi Lâm An một chút ai am hiểu cái gì, tự mình nhận công việc đúng ý, về sau, một mảnh kia có việc, cứ để Lâm An tìm đốc công, bằng không, Lâm An cũng cố không nổi.”


“Mấy lời này cũng phải, năm đầu ta cũng nghĩ đến, chẳng qua là nhiều việc quá, cứ bỏ xuống trước, chờ năm sau sửa sang lại, ai ngờ lại để cho ngươi giành nói trước, xem ra, chúng ta tâm ý vẫn là tương thông .” Lâm Khang Bình ôm Tử Tình cười nói.


“Ruộng nước này cũng có, gà vịt cũng tự nuôi, đất trồng rau cũng khai hoang ra, không bằng các phái một chuyên gia trông coi, tận lực để cuộc sống hàng ngày của Khang Trang có thể tự cấp tự túc. Như vậy, chúng ta tiêu xài mới có thể bớt đi một khoản lớn, cũng có thể nuôi càng nhiều người.” Tử Tình lại bổ sung vài câu.


Vợ chồng hai người đang nói việc nhà, Tử Tình nhớ tới hỏi Lâm Khang Bình: “chuyện của đại cha ta ca ta đến cùng định thế nào?”


Lâm Khang Bình muốn nói một chút, Thu Ngọc tới cửa, vành mắt hồng hồng, nói: “Ta cũng là trong lòng có phiền muộn, nói với ngươi mấy câu, vốn định đi tìm nương ngươi, nương ngươi bận rộn làm phòng ở cho Tử Thọ, ta cũng sẽ không đi làm cho người ta chán ghét.”


Tử Tình tự mình rót cho Thu Ngọc ly trà, “Chuyện của đại cha ngươi, không biết Tử Phúc khi nào thì mới có thể có tin tức?” Thu Ngọc hỏi.


Tử Tình cười nói: “Cái này ta cũng không biết? Tiểu cô sao lại quan tâm tới chuyện này thế?”


“Còn không phải là vì a công bà ngưoi.&

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Món quà từ tương lai

Facebook gái xinh Nghệ An: Suýt Đẹp Gái

Đọc truyện Một Ký Ức Đẹp Full trên điện thoại

Truyện Cuộc Trả Thù Của Một Thằng Điên Tình

Đừng Tưởng Yêu Trai Nghèo Có Chí Là An Tâm, Thứ Nhận Về Dễ Chỉ Là “cảm Ơn” Và “xin Lỗi”