Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 6837)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

ứng chính là hơn nửa ngày, không biết nghĩ đến cái gì.


Ngày hôm đó, Tử Phúc cùng mấy người Khang Bình từ trong thành An Châu trở về, vừa lúc thấy lão gia tử một mình đứng trong gió xa xa, lòng rất chua sót, suy nghĩ một chút vẫn là giả bộ như không phát hiện, trực tiếp từ thôn sau kia rẽ về.


Sau khi về nhà, Tử Phúc cùng Tăng Thụy Tường nói đến việc này: “Cha, không bằng, ta đón A công đến ở vài ngày đi, a công cùng bà vẫn là có chút không giống nhau, nhìn rất đáng thương.” Tử Phúc khác với mấy người Tử Lộc, khi còn nhỏ, vẫn chiếm được vài phần yêu mến của lão gia tử, dù sao cũng là tôn tử đầu tiên.


Tăng Thụy Tường thở dài nói: “A công ngươi cũng không thành vấn đề, nhưng là ta lo lắng đón bọn họ đến, bà ngươi muốn gây sự, ta đối với bà ấy…” Tăng Thụy Tường chưa nói tiếp, nhớ tới tình cảnh ngày đó, đến nay trong lòng vẫn không thể giải thoát, cũng thật sự nghĩ mãi mà không hiểu.


“Vậy cha xem như vậy được không, con bây giờ đi mời A công đến, về sau, ông ấy tự muốn ra ngoài, con mời đến, ở nhà chúng ta một lúc, hoặc là ở lại ăn bữa cơm, sẽ không đi mời đại cha gia.” Tử Phúc nói.


Tăng Thụy Tường gật đầu, Tử Phúc đi ra ngoài không đến một lúc, quả thực dẫn lão gia tử cùng vào, lão gia tử thấy không khí vui chơi trong nhà, thở dài nói: “Đây mới là cuộc sống.”


“Cha, ở lại ăn cơm đi, có cần nói một tiếng với đại ca bên kia không?” Tăng Thụy Tường hỏi.


“Không cần, đi còn tìm phải không thoải mái, ta ăn xong một lúc rồi đi, bên kia bây giờ cũng là không có người quản việc nhà, đại ca ngươi suốt ngày không nói một câu, đại tẩu ngươi chỉ biết bận rộn đánh bạc, Tử Toàn cũng là suốt ngày không thấy ở nhà, không biết lêu lổng cùng ai, ta cũng đã nhìn ra, đứa nhỏ này không phải là khối nguyên liệu tốt.” Lão gia tử nói.


Lời này Tăng Thụy Tường cũng là tán thành, không riêng Tử Toàn, đứa nhỏ nhà Tử Bình kia cũng là giống nhau , căn bản không có uốn nắn gì, nhưng lời này, hắn không thể nói thẳng, bằng không, với tính tình Chu thị, còn không nhảy cẫng lên mà mắng chửi người, người ta bây giờ cũng là một lòng một dạ muốn đưa Tử Toàn lên huyện học, Tăng Thụy Tường biết tính tình hồ đồ của Chu thị, cũng lười quản những việc đâu đâu này.


Lão gia tử biết nhi tử băn khoăn, cũng không có nhiều lời, cả đời này của hắn cũng sắp chấm dứt, hai nhi tử khó khăn lắm mới bình an vô sự được vài năm, đại nữ nhi đã như vậy rồi, thế nào cũng không hi vọng mấy đứa còn lại sẽ gây thêm rắc rồi. Cho nên, lão gia tử cũng không khuyên Tăng Thụy Tường chiếu cố một nhà kia nữa, con cháu đều có phúc của con cháu, đạo lý này hắn hiểu ra thì đã quá muộn rồi.


Từ ngày này về sau, mỗi ngày sau khi lão gia tử ăn điểm tâm, đều sẽ tự đi lại, hoặc đi theo mấy người Tử Phúc chơi bài một hồi, hoặc cùng cả nhà nói giỡn uống trà, ở lại ăn bữa cơm, nụ cười trên mặt cũng là càng ngày càng nhiều, tinh thần cũng tốt lên rất nhiều.


Đáng tiếc, được bảy tám ngày, bị Điền thị phát hiện, cùng lão gia tử náo loạn một hồi, ý tứ là muốn cùng lão gia tử đến nhà Tăng Thụy Tường ăn cơm, buổi tối về ở nhà Tăng Thụy Khánh, lão gia tử không đồng ý, dứt khoát mình cũng không đến nữa.


Thẩm thị chuẩn bị đồ cho Tử Phúc đã tốt rồi, ngày Tử Phúc ra khỏi cửa cũng đã đến, hết mười lăm tháng giêng sẽ đến nhận chức, phải giao nhận, ý Tử Phúc là muốn đón Thẩm thị đến ở cùng vài ngày, Thẩm thị từ chối, nói chờ Tử Phúc thu xếp ổn thỏa, thì sẽ tới thăm hắn.


Buổi tối mười lăm, cả nhà ngồi cùng nhau, lần này Tử Phúc không phải đi xa, tâm tình của mọi người tất nhiên là khoan khoái, nói giỡn pha trò, khác với quá khứ.


“Đại ca, ngươi cũng nên để chút râu đi, bằng không, ngươi như vậy đi ra ngoài, người ta còn tưởng rằng ngươi là trẻ trâu, ai có thể tin phục?” Tử Tình nghĩ đến kiếp trước xem trên tivi diễn cổ trang, trái ngược một chút với Tử Phúc trước mắt, nhìn không ra quan u. Tuổi mụ hai mươi bốn tuổi bí thư huyện ủy, không biết xã hội hiện đại có hay không?


Lời nói của Tử Tình làm cả nhà cười vang.


“Tỷ, thật sự là ngốc, ngươi cho là làm quan là xem râu dài ngắn bao nhiêu à?” Tử Hỉ khó khăn lắm mới bắt được một lần sai của Tử Tình, vội bật cười đắc ý.


“Tiểu Tứ thối, có bản lĩnh ngươi liền làm thất phẩm sớm hơn đại ca đi, đại ca năm nay hai mươi tư tuổi, có bản lĩnh ngươi trước hai mươi tuổi làm thất phẩm, ta liền phục ngươi.” Tử Tình vỗ vai Tử Hỉ nói.


“Tỷ, ta nói có thể được, cược chút gì? Ta năm nay mười sáu tuổi, mười tám tuổi vượt qua thi hương, mười chín tuổi thi hội, không tới, ta phải tiến vào tam giáp mới có thể làm quan trước hai mươi tuổi, tỷ ta sai lầm rồi, không cược. Cái này quá khó khăn, ta chậm trễ một năm, muốn ở Cò Trắng thư viện đọc sách bốn năm, không cược.” Tử Hỉ tính toán, vội nhận thua


Chương 263: Tử Phúc Gửi Thư


“Vậy cứ như thế, cược tiểu Tứ một lần là qua được thi hội, cái này chu toàn đi. Cả nhà chúng ta đều là nhân chứng, chẳng qua nói xong, tiền đặt cược là cái gì? Ta nghe nói thấy có người có phần.” Lưu thị cười nói.


“Ta coi như đã nhìn ra, có người chính là ngại xem náo nhiệt chưa đã ghiền, còn muốn thêu dệt chuyện, tỷ, ta không nghe đại tẩu, hai ta là quan hệ gì, có thể để cho bọn họ khích bác?” Tử Hỉ cười hì hì lắc lắc cánh tay Tử Tình lấy lòng Tử Tình.


Cả nhà cười vang, Tăng Thụy Tường đột nhiên hỏi nói: “Phúc nhi, con đồng ý chuyện của Đại cha, đến tột cùng định làm sao bây giờ?”


“Cha, cái đó con tự có an bày, đến lúc đó sẽ gửi cho cha một phong thư, cha cũng biết làm như thế nào.” Tử Phúc nói.


Tăng Thụy Tường nghe xong cũng không đề cập tới việc này, nhưng đột nhiên Tử Phúc hỏi, “Đúng rồi, cha, nương, năm nay tiểu Tam muốn thành thân sao? Lúc này không cần chờ đến tháng chạp, con phải đến cuối năm mới có thể trở về.”


“Tiểu Tam cũng đến Tết Trung thu mới có vài ngày nghỉ, tiểu Tứ còn phải xin phép, tháng chạp con lại không trở lại, việc này còn chưa định tốt.” Tăng Thụy Tường nói.


“Không được lúc thu hoạch vụ thu thì xin nghỉ vài ngày, xem Phúc nhi sắp xếp thời gian ra sao đi.” Thẩm thị nói.


Mọi người ngồi đến giờ Tý bắn pháo hoa nổ lùm bùm rồi mới giải tán, Thư Duệ cùng Thư Ngạn đã được Tiểu Thanh Tiểu Lam mang về ngủ từ lâu, Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình, từ cửa ngách về nhà. Tử Tình tâm huyết dâng trào, nhất định muốn lên hương đình ngắm trăng. Hai người vừa đi vừa nhớ lại tình cảnh thả đèn hoa đăng ở trong thành An Châu năm ngoái, còn có một năm kia đi dạo hoa đăng ở kinh thành, ba năm trôi qua, Tử Tình đã là mẫu thân của hai hài tử.


“Khang Bình, có từng nghe một câu nói hay không, năm tháng như con dao, con dao chém mất tuổi người? Ngươi xem, mới ba năm, ta đã là nương của hai hài tử, muốn không già cũng không được?” Tử Tình xoa gò má mượt mà của mình nói.


“Lại nói bậy gì vậy? Ngươi không già chút n

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
“Em tha cho họ được không Nắng? Xin em ! Xin em đấy !”

Em sáng suốt khi chia tay anh

Nếu Em Chết Tôi Sẽ Phá Tan Gia Đình Em

Xem tử vi ngày 17/03/2017 Thứ Sáu của 12 cung hoàng đạo

Cây thuốc phiện thiên đường