Mọi người cười vang, Tử Hỉ có chút không nhịn được, dù sao có Lưu thị cùng Trần thị, Tử Tình thấy vậy vội nói: “Nương, phụ thân ở nhà làm gì? Không bằng hôm nay các ngươi liền ở đây ăn cơm đi.”
Đang nói, nha hoàn của Trần thị ôm Vĩnh Tùng đến tìm Trần thị, đứa nhỏ đói bụng, bọn Tử Phúc đều cáo từ .
Tử Tình mỗi ngày trừ ăn uống, chuyện làm nhiều nhất là ngủ, mỗi đêm đứa nhỏ tỉnh ba bốn lên, Tử Tình phải dậy ôm đứa nhỏ, cho bú sữa, đổi tã, cũng may ban ngày lúc đứa nhỏ ngủ, Tử Tình cũng có thể ngủ bù. Lâm Khang Bình thương nàng, tự mình học cách đổi tã và rửa mông linh tinh cho đứa nhỏ. Ngày này, Tử Tình lại ngủ bù, Lâm Khang Bình trông đứa nhỏ, Lâm An đi lại nói đại cô của Tử Tình đến.
Lâm Khang Bình phân phó Tiểu Lam ôm đứa nhỏ, mình thì dẫn theo Tiểu Thanh đến phòng gặp khách, Yến Nhân Đạt Xuân Ngọc Tam Mao, Tứ Mao Ngũ Mao và Hoa Quế đều đến, Lâm Khang Bình nhìn rổ trên đất, cũng là hai mươi cái trứng gà, một miếng thịt nhỏ. Vốn định đuổi đối phương ra ngoài, nhưng nhớ tới lời Thẩm thị nói, coi như tích đức vì đứa nhỏ, biết đối phương còn chưa ăn cơm, liền phân phó Vương bà tử chuẩn bị một bàn cơm đãi.
“Cháu rể thật có phúc, gia nghiệp lớn như vậy, Tử Tình lại sinh con trai đầu lòng, phải ăn mừng thật lớn, làm tiệc rượu vài ngày. Tử Tình từ nhỏ đã thông minh, cô nàng xem nàng lớn lên, không sai được. Trong số những đứa nhỏg, cô ngươi thương yêu nhất cũng là Tử Tình. Vừa nghe nàng sinh đứa nhỏ, vội vàng bỏ việc nhà đến thăm.” Yến Nhân Đạt nói xong lại nói với Xuân Ngọc: “Ngươi ở nhà không phải là nói nhớ chất nữ, còn không đi thăm đi à?”
“Dượng khách sao rồi, Khang Bình cảm ơn thay Tử Tình. Nhưng Tử Tình vài ngày nay không ngủ ngon, bây giờ đang ngủ bù.” Lâm Khang Bình nói.
“Khang Bình à, ngươi cũng biết, mấy năm nay, bởi vì đại biểu ca của ngươi cùng Quế Anh, chúng ta cũng rất xin lỗi Tử Tình, nhưng dù sao việc này đã qua nhiều năm, hai người các ngươi lại càng ngày càng giàu có, cũng đã có con rồi, chuyện quá khứ, các ngươi đại nhân đại lượng bỏ qua đi, được không?” Yến Nhân Đạt nói.
“Đúng vậy, cháu rể à, lần trước Quế Anh thành thân, chúng ta đến truyền tin, các ngươi cũng không uống ly rượu mừng, chúng ta cũng không giận ngươi, lần này, nghe nói Tử Tình sinh con trai, ta làm cô nên vội vàng đến đây, chuyện trước kia đừng nhắc lại nữa, Quế Anh cũng đã cưới chậm trễ nhiều năm, chúng ta cũng không trách ai.” Xuân Ngọc nói.
“Bây giờ khó khăn lắm biểu đệ của ngươi mới tìm được nghề nghiệp, muốn hợp tác cùng đại tỷ phu của ngươi mở cái tiệm cơm, cửa hàng cũng tìm được rồi, nhưng không có bạc. Bà ngươi đã cùng Tử Tình nói qua, Tử Tình cũng chưa nói không đồng ý. Ngươi xem có thể giúp đỡ thì giúp đỡ, chất nữ đã sinh con trai, tốt xấu gì cũng nên nể mặt Tình nhi, nhà ngươi giàu có, cho một chút là được, cũng không cần nhiều, một trăm hai trăm lượng bạc là đủ, chờ tương lai bọn hắn kiếm được bạc, nhất định sẽ trả lại cho ngươi.” Yến Nhân Đạt nói.
Lâm Khang Bình là người ra sao, vừa nghe là biết không lấy được cái đinh gì ở chỗ Tử Tình, xoay người tính kế lên người hắn, thật không hiểu nên chê cười bọn họ ngu si đầu độn hay nên cười nói bọn họ tham lam, người thường nhìn vào là biết, thế mà vẫn mở miệng được?
“Nghe đại dượng nói kìa, ta chỉ có chút sản nghiệp nhỏ bé. Bây giờ đã cuối năm, ta còn có cả đống chuyện phải làm, tiền tiêu vặt hàng tháng của bọn hạ nhân phải trả, tiền thưởng một năm cũng phải đưa, còn quà tặng tết nữa. Đồ ăn đến rồi, dượng cô dùng từ từ. Vừa rồi dượng cũng nói, cuối năm trong nhà bận rộn, ta sẽ không giữ các ngươi ở lại.” Lâm Khang Bình nói xong bước đi, để Tiểu Thanh ở lại hầu hạ.
Yến Nhân Đạt cùng Thu Ngọc nghe xong, tức giận mặt đỏ bừng, không ngờ Lâm Khang Bình lại cự tuyệt bọn họ rõ ràng như thế, một chút mặt mũi cũng không cho, định nhấc chân bước đi, nhưng nhìn đến đồ ăn đầy bàn, bọn nhỏ đã chảy đầy nước miếng, sớm cầm đũa xông về phía trước, làm đi được sao?
Một bàn đồ ăn đầy tràn đã sạch bách, Yến Nhân Đạt ợ no nê, lau miệng đầy mỡ, Ngũ Mao lúc này đã mười một tuổi, nói: “Thực đã nghiền, so với cơm tết của chúng ta còn ngon hơn. Một bàn này còn đáng giá hơn quà ta tặng.”
“Đúng vậy, nếu không phụ thân dẫn bọn ngươi tới làm cái gì? Không phải vì ăn cho đủ à?”
“Ngươi xem, nha hoàn kia ăn mạc còn hơn chúng ta, đã nói nương đưa ta đến đây làm nha hoàn hai năm, nương lại không đưa.” Hoa Quế oán giận.
“Ta không muốn đưa à? Là người ta không muốn, tốt lắm, chúng ta đi nhà bà ngoại ngươi trước đi. Cơm chiều ăn ở nhà bà ngoại xong rồi về.” Xuân Ngọc nói.
Tiểu Thanh tiễn nhà Xuân Ngọc, lại về Ấm Hương uyển báo cáo cùng Tử Tình, Lâm Khang Bình đang bế Tử Tình đút canh cho nàng, Tử Tình xoay xoay vặn vặn, nói: “Trên người ta rất thối, mấy ngày không được tắm rửa, ngươi cách ta xa một chút đi, nếu không sẽ ghét bỏ ta.”
“Nói bậy, ta thấy rất thơm, chỉ cần là ngươi, mặc kệ mùi gì ta đều thích ngửi.” Nói xong lại hôn một cái.
Tiểu Thanh ở bên ngoài nghe được, mặt đều đỏ, xoay người rời đi.
“Đúng rồi, vừa rồi đại cô bọn họ đến, ta nghe lời nương, tích đức cho con trai, không đuổi bọn họ ra ngoài, để lại một bàn cơm, nhưng đại cô đại dượng cũng quá buồn cười, cư nhiên há mồm mượn bạc, còn bảo là một hai trăm lượng, nói chuyện ngu ngốc, ta cũng lười nói với bọn họ. Ta sai Lâm An Lâm Phúc, lần sau bọn họ lại đến thì nói chúng ta không có ở nhà. Ta chán nhìn mặt bọn họ.”
“Da mặt thật dầy, hừ, cũng không nghĩ lúc Quế Anh thành thân, bọn họ đến truyền tin, chúng ta không những không đi mà một văn tiền cũng không cho. Bà cùng đại nương há mồm ta còn chưa đồng ý cho mượn bạc, bọn họ còn dám mở miệng với ngươi, thật sự là ngu xuẩn. Thấy ta sinh con, sẽ không so đo bọn họ à? Quên đi, đừng nói với bọn họ, cứ đoạn giao cho nhanh, dù sao chuyện nhà bọn họ chúng ta đều không tham gia.” Tử Tình nói.
“Cũng đúng, ta đã nghĩ như vậy, không tìm bọn họ làm phiền là được lắm rồi, xem ra, bọn họ mấy ngày gần đây sống thoải mái quá.” Lâm Khang Bình cúi đầu nói.
Chương 212: Khang Bình Đuổi Người
“Tiểu nha đầu lừa đảo, ngươi biết cái gì hả? Một con gà nào mà không bán 10 văn, ngươi lại dám nói một trăm văn, ngươi giựt tiền à?” Xuân Ngọc reo lên.
“Đại cô của nãi nãi à, gà sống thì 1 con mười văn, nhưng chúng ta bưng gà sống lên à? Không phải đã thịt đã nhổ lông đã nướng ư? Phải biết rằng Vương bà bà của chúng ta cũng không phải là một đầu bếp hạng thường, ngươi có biết nãi nãi một tháng cho Vương bà bà bao nhiêu tiền công không? Đến ăn một bữa, ta còn chưa lấy thêm tiền ấy chứ?” Tiểu Thanh đếm trên đầu ngón tay.
Xuân Ngọc chỉ vào Tiểu Thanh: “Ngươi, ngươi. . .”
Chu thị cười nói: “Đại muội muội à, ăn thì đã ăn rồi, năm trăm văn tiền cũng k

