Tình viên năm nay có quả đào, dưa hấu, củ sen, cá, vịt, ngan, tổng cộng không đến hai trăm lượng tiền thu vào, đủ cả nhà sống. Lúa mùa địa tô thu vào, để lại một ít ở nhà ăn, bán một trăm năm mươi lượng bạc. Lâm Khang Bình hai lần ra ngoài buôn bán kiếm được hai ngàn năm trăm lượng bạc, Tử Tình bán áo len cùng áo lông ba trăm lượng, còn có tiền Lâm Khang Bình cứu người xa lạ được hai ngàn lượng, năm nay nhà Tử Tình lời được năm ngàn lượng bạc. Cộng tất cả thì tài sản của hai người đã có vạn lượng bạc. Đây mới là năm đầu tiên thành thân, đã được một vạn lượng, chưa để đất đai, Tử Tình cười híp mắt.
Lâm Khang Bình bưng hộp nhỏ tới, nhìn Tử Tình cười tủm tỉm đếm ngân phiếu, trong lòng vô cùng thỏa mãn, nhớ được Tử Tình nói câu ngủ đến khi nào muốn tỉnh thì tỉnh, kiếm tiền đếm tới nỗi tay bị chuột rút: “Không biết Tình nhi đếm mỏi tay chưa? Rút gân chưa? Xem ra vi phu còn phải nỗ lực nhiều hơn.”
“Ngươi làm sao mà biết những lời này?” Tử Tình buông ngân phiếu, nhìn chằm chằm Lâm Khang Bình.
“Không phải ngươi đã nói à? Quên lần đầu tiên chúng ta gặp mặt à, giấc mộng của ngươi là mua một vùng đất rộng lớn, một đống cửa hàng, hàng năm thu tiền thuê, ngủ, đếm bạc, ta đều nhớ hết.” Lâm Khang Bình ôm Tử Tình.
Tử Tình nghe xong, nhẹ nhàng thở ra, lại hơi có chút thất vọng, còn tưởng rằng hắn cùng xuyên không đến. “Nói đến điều này, ngày nào đó ngươi đi An Châu xem có cửa hàng cùng ruộng nước mà ai bán không nhé? Nếu không có thì đi Xương châu thành mua vài cửa hàng cũng được. Bạc để trong nhà đúng là lãng phí, chúng ta có năm ngàn lượng bạc để dự trữ là đủ để ngươi ra ngoài buôn bán rồi. Còn nữa, tốt nhất là mua một nha đầu biết may vá, hạ nhân trong nhà càng ngày càng nhiều, một năm bốn mùa quần áo cần một người chuyên gia quản lý. Phòng bếp cũng nên có thêm một người, Vương bà bà tuổi tác lớn, trong nhà nhiều người, một mình bà ấy làm không kịp.”
“Ta đã nghĩ mua thêm hai nha hoàn rồi, trong nhà có đứa nhỏ, ngươi sao thể trông nom hết việc được? Nhà lớn như, tốt nhất là mua một hai bà tử làm việc nặng.”
“Đúng rồi, nhìn thấy An Châu thành có ăn xin, người nào thành thật, tốt nhất là đến từ nông thôn, trong nhà gặp biến cố, không bằng thu giữ vài người, để ở Khang trang, cho bọn hắn tìm đường sống, chúng ta cũng có người trông giữ đất đai, cũng coi như tích đức cho Duệ nhi.”
Lâm Khang Bình đáp ứng, hai vợ chồng nói ít chuyện, Tử Tình ôm đứa nhỏ bú sữa, Lâm Khang Bình ở một bên chuẩn bị tã để đứa nhỏ dùng buổi tối.
Ngày kế, Lâm Khang Bình nhận tờ giấy mà Tử Tình viết những thứ cần mua, đi An Châu thành mua đồ, thuận tiện tìm người môi giới, mẹ mìn dẫn bảy tám người về để Tử Tình chọn, Tử Tình chọn hai người mồ côi, coi như là người sạch sẽ lưu loát. Một đứa mười tuổi, biết làm may vá thong thường, Tử Tình để nàng chuyên thêu thùa may vá, lấy tên là Tiểu Hồng; một người chín tuổi, đi theo Vương bà tử làm chút việc vặt vãnh, trưởng thành thì nhận nhà bếp, lấy tên Tiểu Tử, tổng cộng hết hai mươi lượng bạc.
Lần này Lâm Khang Bình cũng không có tìm được người ăn mày nào trẻ, nhưng mang về hai lão nhân tuổi tác tương đối lớn, ban ngày ăn xin, buổi tối ở ngôi miếu đổ nát, không có người nhà.
“Người thì ta đã đưa đến Khang trang, đi theo lão Chu bọn họ cho heo ăn, trước mắt cũng không có việc gì khác, cải dầu đã mọc, nhưng Tam thúc nói dùng phân tưới lên là tốt rồi, cũng không cần vất vả quản lý, chờ đầu xuân sang năm trồng ít ngô. Ta thấy không bằng đầu xuân lại xây mấy phòng, lỡ tìm được người.” Lâm Khang Bình hỏi.
“Được, không bằng xây phòng ở dọc theo chân núi đi, dù sao núi này ta cũng không làm được gì, tương lai có nhiều người thì làm nhà cửa xung quanh vùng đất, không cần xây tường viện. Ngươi nói xem, chúng ta nên làm gì?”
“Không cần vội, ngươi cứ bồi bổ thân mình đi, mấy chuyện này không cần ngươi quan tâm, chờ Khang trang xây nhà xong, ta tìm được người, sẽ tìm vài người đàn ông biết trồng hoa mầu.” Lâm Khang Bình ôm Tử Tình.
Kế tiếp, bắt đầu vội vàng chuyện tặng quà tết, có nhà mẹ đẻ của Tử Tình, còn có lão gia tử, trừ mấy đồ, thì Lâm Khang Bình vẫn cho bọn họ 1 lượng làm tiền tiêu vặt, “Ta lôi kéo đại ca nhị ca cùng đi, người đông thế mạnh, vừa thấy chúng ta chính quà tết tới, có cá có thịt có quả vỏ cứng ít nước có điểm tâm có vải dệt, vài ngườ hàng xong còn khen chúng ta hiếu thuận, bà càng bất công, ta lại càng muốn làm bà ta nói không ra lời.”
Về phần bà ngoại Hà thị của Tử Tình cùng hai cậu thì Tử Phúc bọn họ không tặng, đưa qua đưa lại cũng mệt, Lâm Khang Bình cũng không chuẩn bị. Tử Tình chỉ làm cho Hà thị một bộ đồ mới bằng lụa, thêu chữ Phúc Thọ, Lâm Khang Bình bỏ thêm 5 lượng bạc tiền tiêu vặt, tự mình đưa đi.
Lâm Khang Bình đưa xong lễ tết, chỉ huy mọi người quét dọn vệ sinh các nơi, Tiểu Lam phụ trách phát đồ mới của bọn hạ nhân, sửa sang kho, chỉnh sửa các căn phòng, vội vàng túi bụi.
Hai mươi tám tháng chạp, Vương Tài Vương Hỉ gấp gáp trở về, một năm nay, với chủ ý của Tử Tình, cho bọn họ mấy phần của cửa hàng, hai người nỗ lực một năm, trừ bán đồ hàng ngoại, còn bán ít hoa quả khô của vùng núi, năm nay cửa hàng thu vào năm trăm lượng, hai người bọn họ được chia nỗi người hai mươi lăm lượng bạc, cũng vui vẻ ra mặt .
Chương 214: Tết Âm Lịch Đầu Tiên
Nhân dịp tết âm lịch đầu tiên sau khi Tử Tình thành thân ở Tình viên, lại là lần đầu tiên sinh con trai, Tử Tình nghĩ rằng làm cái tết vui vẻ một chút, nhưng Lâm Khang Bình lại không để nàng ra ngoài, ngày ba mươi, dán câu đối, treo đèn lồng, Tử Tình lại nghĩ đến những hình mà đại nương của Lâm Khang Bình cắt, vội để Tiểu Lam lấy đi dán, hương vị tết nồng đậm.
“Nãi nãi, tranh này cắt thật đẹp, nhà mình vui vẻ không ít, nơi nơi đều là màu đỏ, người không biết còn tưởng rằng đây là tân phòng (phòng trang trí để đám cưới) ấy chứ.” Tiểu Thanh cười nói.
“Ngươi biết cái gì, nhà mình có thêm tiểu thiếu gia, nãi nãi cùng gia lại như keo như sơn, nói tân phòng cũng không đủ.” Tiểu Lam cười nói.
“Hai người các ngươi không đi làm việc, lại có thời gian rỗi lấy chuyện chủ tử mà nghiến rang hả, gan lớn nhỉ, còn không nhanh thu dọn phòng, dẫn Tiểu Hồng Tiểu Tử theo, đừng gây chuyện gì đấy.” Tử Tình nói xong, bỗng nghĩ tới cái gì, nhìn chằm chằm Tiểu Lam.
Tiểu Lam chống đỡ không được, hỏi: “Nãi nãi làm gì vậy? Lát nữa ta sẽ dẫn hai nàng đến đây mà.”
Tử Tình hỏi: “Đừng ngắt lời đi, học ở đâu ra từ mới vậy hả, còn như keo như sơn, ngươi là một tiểu cô nương mà biết cái gì mà như keo như sơn? Không xấu hổ à.”
Tiểu Lam đỏ thẫm mặt, dậm chân một cá

