Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 6998)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

h đi, chờ thêm vài ngày tiểu cô có rảnh lại đến thăm ngươi.”


Thu Ngọc nói xong, kéo Mộc Mộc, nửa dỗ nửa lừa mà dẫn đứa nhỏ đi, Thu Ngọc vừa đi, Chu thị cũng nói: “Nhà mẹ đẻ của ta còn có chuyện, vừa vặn dẫn Tử Toàn đi một chuyến, Tử Tình, đại nương không quấy rầy ngươi nữa, ngươi nghỉ ngơi đi, qua vài ngày đại nương lại đến thăm ngươi.” Nói xong cũng kéo Tử Toàn.


Lão gia tử thấy bọn họ đi rồi, trong lòng thật không thoải mái, tuy rằng hắn cũng rõ ràng, giờ phút này cả đống người tìm tới cửa đòi ăn là không đúng, nhưng Tử Tình cùng Lâm Khang Bình mở miệng đuổi người, lão gia tử lại cảm thấy Tử Tình cùng Lâm Khang Bình quá mức vô tình, dù sao cũng là trưởng bối, lại là trưởng bối ruột thịt, sao lại mở miệng nói thế được? Xem ra, cả nhà lão nhị đã thật sự thay đổi.


Lão gia tử suy nghĩ, cũng kéo Điền thị: “Chúng ta cũng đi thôi.”


“Còn chưa ăn cơm mà? Có đi cũng phải ăn cơm xong đã rồi mới đi.” Điền thị reo lên, căn bản là không hiểu tình hình thế nào.


“Ngươi ngu vừa vừa thôi cho người khác ngu với, muốn ăn thì tự ngươi ăn đi, từng ấy tuổi mà chẳng hiểu việc gì, trong mắt ngươi trừ bỏ có bọn nó thì còn có thể nghe người khác nói à, Thu Ngọc khuyên ngươi không hả? Ngươi không đi, ta đi một mình.” Lão gia tử mắng xong, quay người đi.


Điền thị đỏ mặt, lão gia tử rất ít nổi giận cùng nàng, huống chi là tại đây, trước mặt tiểu bối, nhưng Điền thị cũng có lúc thông minh, đó là giả vờ yếu ớt, giả dịu ngoan, cho nên vừa thấy lão gia tử nổi giận, Điền thị vội đứng lên, đi theo sau lão gia tử.


“Các ngươi bị sao vậy? Chưa ăn mà, chúng ta làm sao bây giờ?” Yến Nhân Đạt hỏi.


Lâm Khang Bình bĩu môi, Tiểu Lam đưa rổ lên, “Đi thong thả, không tiễn.” Yến Nhân Đạt nhận rổ, nhìn Lâm Khang Bình, nhìn Tăng Thụy Tường, nhìn Tử Phúc, ai cũng không mở miệng giữ hắn lại, đành phải xám xịt, Tử Tình nói: “Tiểu Lam, đem phần kia đưa cho bọn họ cầm luôn, để bọn họ đưa cho bà.”


Chờ bọn hắn đều đi rồi, Tử Hỉ vỗ tay cười nói: “Nên đi thì đều đi rồi, buổi tối chúng ta ăn cái gì thế?”


Tử Tình thấy Tăng Thụy Tường cũng không vui, liền nói: “Cha, không bằng dẫn bọn họ đến cách vách chơi bài đi, buổi tối cả nhà chúng ta cũng náo nhiệt, trong nhà cái gì cũng có, muốn ăn gì thì nói cho bọn Tiểu Thanh.”


Tăng Thụy Tường nghe xong, đứng dậy, Lâm Khang Bình sai Tiểu Thanh Tiểu Lam vào bếp giúp Vương bà tử.


Chương 213: Tính Toán Cuối Năm


Làm trong phòng chỉ còn lại Thẩm thị cùng Tử Tình, Tử Tình đem đầu đuôi chuyện hôm nay nói với Thẩm thị: “Không ngờ đại cô không phải đến tặng lễ, mà là đến đồi quà đáp lễ, muốn mượn bạc Lâm Khang Bình, há mồm ngậm miệng chính là một trăm hai trăm lượng bạc, cho rằng Lâm Khang Bình dễ nói chuyện à? Mới vài năm đã quên tay của Đại Mao? Lúc này thì được rồi, Khang Bình không thích nhìn bọn họ, trực tiếp đuổi ra ngoài, nên mà quan tâm chuyện này, thì thể nào ba ngày hai lượt tìm tới cửa đến, ta không lo mới lạ đấy? Tốt nhất là ông bà có thể suy nghĩ cẩn thận, ngươi nói lúc bà chúc thọ, đại cô làm ra bao nhiêu chuyện, sao mới nửa năm, bà đã quên?”


“Bà ngươi một lòng một dạ nghĩ về bọn họ. Bây giờ tốt hơn nhiều rồi, một năm chỉ gặp một hai lần, mấy năm trước đến lão phòng ở, một ngón tay cũng không thèm động, đều ta cùng đại nương ngươi hầu hạ, tính tình con của bọn họ còn mạnh mẽ, ăn cái gì cũng đều cướp trước, các ngươi chỉ có thể tha thiết chờ mong, cũng may đại ca ngươi biết chuyện, biết dẫn các ngươi tránh ra. Quên đi, đừng nói chuyện này nữa. May mà ngươi mạnh mẽ hơn nương nhiều, không cần hầu hạ nhà chồng. Ngươi xem, ba cô cô của ngươi đấy, ai dễ đối phó đâu? Hồi nhỏ không ăn không uống, ị đái gì ai chăm các ngươi đâu? Đại ca ngươi hồi nhỏ thật đúng là biết chuyện, thấy ta bận rộn, đều là hắn dẫn các ngươi đi chơi, sáng sớm ta bận thì hắn giúp các ngươi mặc quần áo, biết bọn họ đều ghét bỏ chúng ta nghèo, cũng không gặp bọn họ nhiều.”


“Ta còn nhớ rõ lúc Tử Hỉ mới trăng tròn, lần đó bà bảo Tử Hỉ ị thối, may mà có nhị cô giúp ta một phen. Sau này, bà chăm Mộc Mộc, tiểu cô thấy đứa nhỏ ị, đều là kêu bà đi dọn.”


“Mấy năm nay, cũng chỉ có nhị cô ngươi còn giúp ta vài lần, cho nên ta mới nhớ ơn nàng. Thấy chúng ta nhiều người, muốn để chúng ta ở riêng, lại còn muốn lấy số bạc mà cha ngươi liếm được. Chuyện tốt đều làm cho bọn họ tính kế hết. Ta cũng không cần. Tình nhi, quên đi, nể cha ngươi, ngày mai mời ông bà ngươi đến ăn một bữa. Qua tết cũng đừng để trong lòng ông bà không được tự nhiên.”


“Nương, ta biết, yên tâm đi. Nhưng ta không thể để bọn họ chiếm tiện nghi được, đại cô mượn bạc, tuyệt đối không cho.”


Mẹ con nhìn nhau cười, vừa vặn đứa nhỏ tỉnh dậy, đùa đứa nhỏ một hồi, Tiểu Thanh đến mời Thẩm thị đi qua ăn cơm.


Sau khi ăn xong, lúc đầu thì Tử Hỉ bọn họ còn muốn ở đây chơi thêm lát, nhưng Thẩm thị nói một câu: “Bà bọn họ đã náo loạn Tình nhi một buổi chiều, chúng ta sớm về thôi, để nàng nghỉ ngơi.”


Tử Hỉ mới không cam không nguyện đi theo Thẩm thị. Trước khi đi còn nói một câu: “Tỷ phu, hôm nay ngươi thật uy phong.” Đáng tiếc, nói xong đã bị Tử Phúc cốc đầu.


Lâm Khang Bình nhịn cười, tiến vào hỏi Tử Tình: “Đại cô bọn họ không phải đã về rồi à? Chỉ vì ăn miếng thịt dê mà quay trở lại?”


“Không phải là ngươi quên đưa quà đáp lễ cho bọn hắn, nên trở về một chuyến, sợ chúng ta không cho, kéo bà theo, thuận tiện để cả nhà ăn chực một bữa.”


“Không thể nào, sao có chuyện đến đòi quà? Ta thật đúng là mở mắt, không ngờ bọn họ chuyện gì cũng làm được.”


“Không thế á? Lúc đó ngươi không ở nhà, bà chèn ép ta, giống như ta làm bao nhiêu lỗi lầm ấy, ta cũng quyết định cự tuyệt bọn họ, nhưng còn chưa nghĩ ra cách nào, Tiểu Thanh Tiểu Lam hôm nay có biểu hiện không tệ, rất thông minh.”


“Xem ra về sau chúng ta phải cách xa bọn họ, không ngờ bọn họ da mặt còn dầy đến vậy, còn dai hơn đỉa. Được rồi, đừng nahwcs chuyện bọn họ nữa. Vừa rồi cha hỏi con đã đặt tên chưa, cha nói gọi nó là Duệ, Duệ nghĩa là thông minh có trí tuệ, ngươi thấy thế nào?”


“Duệ, Lâm Duệ, rất dễ nghe, con chúng ta có tên rồi.” Tử Tình hôn hôn đứa nhỏ. Mới vài ngày, khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ đã nẩy nở, làn da không nhăn nheo nữa, khuôn mặt giống Tử Tình hơn, chẳng qua là lông mày to và đậm hơn, ánh mắt đen nhìn Tử Tình, phảng phất có thể nhìn vào trái tim Tử Tình, Tử Tình cảm nhận được tình cảm mẫu tử (mẹ con) có bao nhiêu mềm mại.


Tử Tình còn ở cữ, nên Lâm Khang Bình tiếp nhận mọi việc lớn nhỏ trong nhà, cuối năm, gom tất cả sổ sách của một năm, tính toán thu chi, Chanh viên một năm nuôi gà, thu vào bốn năm trăm lượng, Khang trang năm nay đầu vào là bảy trăm lượng, hiện tại chỉ bán được đậu nành gần tám mươi lượng, trừ chi phí nhân công, chắc còn chưa được 50 lượng. Đất ho

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nàng dâu chỉ được ‘cái vỏ’

“Anh muốn ly hôn để sống với cô ta cũng được thôi, nhưng hãy tắt máy nghỉ việc ở nhà làm vợ thay em 1 tuần đi” và cái kết khó tin sau 1 tuần

Lén Lút Yêu Em

Tôi coi tình cảm vợ chồng đã chết rồi, vì mẹ vì chị tôi chấp nhận ngủ trong cái nhà kho đầy chuột bọ hôi hám

Giám đốc U50 giàu sụ ngậm phải trái đắng chỉ vì một phút ham hố cô trợ lý xinh đẹp, nóng bỏng