Tử Tình phân tích xong tình cảm của Điền thị đối ới ba nữ nhi, nghĩ đến cảnh đối xử với nhà mình, lại nghĩ đến nhà Khang Bình, Tử Tình chỉ cần cho một cái vòng ngọc, không quý giá gì, nhưng người ta đã thấy đủ.
Chờ Điền thị đi vào thư phòng, Thẩm thị hỏi: “Tình nhi, tìm đại phu sao rồi? Thấy Khang Bình cười mãi, chắc là có em bé rồi chứ gì. Ta biết Khang Bình không để ngươi chiu mệt mõi gì, ta chỉ dặn một câu, ba tháng đầu phải cẩn thận hơn. Nương sinh nhiều con, ăn muối còn nhiều hơn gạo (ý là: kinh nghiệm nhiều), cứ nghe lời nương đi.”
“Dạ, đúng rồi, ta lại mua một mảnh hoang, chờ trời tạnh, ta sẽ thuê người dọn chỗ đấy. Chắc sẽ tìm tiểu dượng giúp ta, vừa vặn ta cũng đáp ứng tiểu cô rồi.” Tử Tình nói.
“Ngươi mua khi nào?” Vài cái thanh âm đồng thời lên, là phụ thân cộng thêm lão gia tử cùng Điền thị.
“Ai lại mua ?” Đang nói, cả nhà Thu Ngọc cũng vào được.
“Tiểu cô, tỷ ta lại mua một mảnh hoang, đang nói chờ trời tạnh sẽ mời dượng giúp nàng làm việc thì các ngươi tới, đúng là có Thuận Phong Nhĩ (tai thính) mà.” Tử Vũ vừa nói cả nhà đều nở nụ cười.
Lúc này, Lưu thị đến, kêu cơm đã dọn xong, Tử Tình cười nói: “Xem ra một nhà tiểu cô không chỉ có Thuận Phong Nhĩ, còn có Thiên lý nhãn (mắt tinh).” Mọi người cười vang.
Một bàn có ba phụ nữ mang thai mà một sản phụ, không ngờ đều có sức ăn, lại thích ăn lươn, Tử Tình chưa gắp được mấy miếng thì hết lươn, Thu Ngọc luôn luôn nói làm quá ít, bảo Lâm Khang Bình đi bắt thêm, Khang Bình không nhúc nhích.
Sau khi ăn xong, lão gia tử cùng Tăng Thụy Tường thương lượng chuyện tế tổ làm tiệc rượu, Thu Ngọc hỏi Tử Tình: “Tử Tình, nghe nói ngươi mới về đã bị bệnh, cả đoạn thời gian dài không thấy được ngươi, ngươi mang về thứ tốt gì ở kinh thành về?”
Tử Tình mới nhớ tới lễ vật tặng cho bọn hắn, nên bảo Lâm Khang Bình về nhà lấy, đồ đạc thì Tử Tình đã sớm chia trước, đặt ở đầu giường, gần lò sưởi, đều là đồ Tử Tình mua ở hội chùa, mặc dù không đáng giá nhiều tiền, nhưng được Tử Tình cẩn thận lựa chọn, coi như tinh xảo.
Lâm Khang Bình đem đồ đến, Tử Tình cho Điền thị chọn hai món đồ trang sức, nói: “Bà, tuy rằng ta không thể giúp ngươi làm hầu bao hay gì khác, nhưng những thứ này cũng là một phần tâm ý của ta.”
“Được, ta biết trong lòng ngươi có bà, bà biết ngươi là đứa nhỏ tốt, dĩ vãng là do bà hồ đồ, ngươi đừng so đo với bà.” Điền thị nói lại làm Tử Tình nghe được một phần thật tâm, trong lòng Tử Tình có chút không thoải mái.
Thu Ngọc luôn luôn thích cái đẹp, chọn năm sáu món mới dừng tay. Tử Tình đem số còn thừa cất đi, đặt ở chỗ Thẩm thị, nói là chờ Chu thị cùng Hạ Ngọc, Tử Bình đến thì lại chia.
Lâm Khang Bình và Tử Tình trở về nhà, Tử Tình đột nhiên hỏi Lâm Khang Bình dịnh khi nào thì đi, Lâm Khang Bình nói: “Tình nhi, ta thật sự không muốn đi, để ngươi mang thai ở nhà một mình, ta có chút lo lắng, mà ta đã hẹn với Đại Vệ rồi, Vương Tài còn chờ ta ở Cảnh Đức trấn. Năm nay lá trà khó mua, mỗi ngày trời đều mưa thì sao mua trà được?”
“Không sao, ngươi cứ đi đi, không được thì ta trở về nhà mẹ đẻ ở, đại tẩu cũng ở nhà mà, ban ngày để bọn Tiểu Thanh đi đến giúp đỡ làm việc. Bình ca, ngươi yên tâm mà đi, trừ nhà mẹ đẻ, ta sẽ không đi đâu nữa. Ta sẽ chăm sóc chính mình, ở nhà chờ ngươi trở về.”
“Tình nhi, chúng ta đã có con, ngươi có thể đổi cách xưng hô với ta không, ngươi có nhiều ca ca rồi, ta không cần làm ca ca của ngươi, ngươi gọi ta là lão công, được không? Lão bà.” Nói xong Lâm Khang Bình ôm Tử Tình, cắn nhẹ, làn da Tử Tình mềm mịn, còn có hương sữa, hắn thật sự thích nhấm nháp hương vị này.
“Được, lão công có mệnh, không dám không nghe theo, lão công, xin hỏi lão công khi nào sẽ xuất phát?” Tử Tình nghe xong vui vẻ cười, hỏi.
Vợ chồng đùa giỡn nửa ngày, mới nói chính sự, Lâm Khang Bình định từ nay trở đi sẽ vào núi, mua ít đồ về, rồi sẽ đi. Tử Tình nói không mua được lá trà thì mua nhiều đồ sứ hoặc tơ lụa cũng được.
“Đúng rồi, Tình nhi, sao ngươi lại thuê tiểu dượng làm việc?” Lâm Khang Bình đột nhiên hỏi.
“Không có gì, đều là một ít chuyện bên ngoài, cũng chỉ giúp kiểm tra công cáng hoặc mua ít đồ thôi, trong lòng ta đều biết.”
Lâm Khang Bình mới đi chưa được hai ngày, Tử Phúc đã trở lại, quỳ gối trước mặt Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, Thẩm thị ôm Tử Phúc khóc lên, nhiều năm vất vả, cuối cùng cũng có hồi báo, đây là giấc mộng của tất cả người đọc sách, trong lòng Tăng Thụy Tường cũng đủ vị, nếu trong nhà không khó khăn, không có cơ hội thi thử, mình đã bốn mươi, cũng may con trai không chịu thua kém, thay hắn hoàn thành giấc mộng, không uổng cuộc đời này.
Chương 192: Tình Viên Có Khách Đến Chơi (1)
Tử Tình đứng ở một bên, nhìn Tử Phúc, vui sướng không thôi, cũng cảm khái một trận. Mới vài năm, tiểu nam hài ngày xưa bề ngoài khiêm tốn, nội tâm quật cường, một lòng muốn trở nên nổi bật, thay đổi vận mệnh cả nhà rốt cục trở thành một gốc đại thụ, một gốc đại thụ có thể cho người dựa vào.
“Nghĩ cái gì vậy? Tình nhi, đại ca trở về sao không vui hả? Hay thành thân rồi, có người thương rồi không cần đại ca nữa? Đại ca sẽ rất đau lòng đấy.” Tử Phúc xoa xoa tóc Tử Tình, Tử Tình cảm giác ngày xưa đã trở lại.
“Nương xem kìa, đại ca chỉ biết khi dễ ta, nói cái gì chứ? Ta không ghét bỏ hắn có đại tẩu thì quên muội muội ta, hắn lại còn trả đũa?” Tử Tình sờ sờ tóc mình, trừng mắt nhìn Tử Phúc.
Tử Phúc lên sẽ nắm véo mặt nàng, Tử Tình tránh, Thẩm thị vội nói: “Phúc nhi đừng quậy muội muội, bây giờ nàng không phải chỉ có một người đâu.”
Tử Phúc nghe xong sửng sốt, bỗng nhiên tiến lên ôm lấy Tử Tình, nói: “Mới có vài năm, tiểu nha đầu mới ngày nào còn chạy theo sau ta khi ta được nghỉ học giờ đã sắp làm nương, Tình nhi nhà của ta thật sự đã trưởng thành, đại ca cám ơn ngươi, cám ơn ngươi vì đã làm tất cả. Trong lòng Đại ca rất rõ, nếu không có ngươi, chúng ta sẽ không có ngày hôm nay. Con đường của Đại ca cũng không thuận lợi thế này.”
Lời nói này làm mọi người ê ẩm, Lưu thị cùng Trần thị cũng không rõ ràng chuyện trước kia, cho nên cảm xúc không sâu sắc, nhưng đều biết trượng phu của mình rất yêu thương vị muội muội này.
“Đại ca, ta chẳng làm gì cả, chỉ trùng hợp mà thôi, chủ yếu là đại ca, người mới cố gắng rất rất nhiều, không phải ngươi hỏi ta vừa rồi nghĩ gì sao? Ta đang nghĩ, đại ca thật sự trưởng thành, thành một gốc đại thụ. Một gốc đại thụ có thể che chở cho cả nhà.”
Tử Tìn

