Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 7066)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

kinh thành, làm ta cảm nhận càng sâu sắc, Tình nhi của ta ưu tú như vậy, ngay cả công tử quý tộc đều coi trọng ngươi, ta chỉ là một kẻ bình thường, lại từng làm nô tài. Lâm Khang Bình ta có đức hạnh gì mà có thể có được ngươi.”


“Đồ ngốc, hắn là hắn, ta là ta, ta không biết người khác muốn gì, nhưng ta biết ta muốn gì.” Tử Tình nói xong ôm lấy Lâm Khang Bình.


Lâm Khang Bình tiện thể hôn một cái một mạnh, nói: “Ngươi cố ý chọc giận ta à, biết ta không thể làm gì ngươi đúng không? Chờ đứa nhỏ sinh ra, xem ta có thể tha ngươi không nhé. Không nói chuyện này nữa, hôm nay ta thật sự rất vui, Tình nhi vẫn là Tình nhi của ta. Chúng ta hôm nay nói cho nhạc phụ cùng nương đi, để bọn họ cũng vui mừng, thuận tiện nhờ nương làm ít đồ ngon cho ngươi ăn, nếu không, ta cầm lươn theo để nương làm, ngươi chắc chắn là thích ăn.”


“Đúng rồi, ta luôn luôn muốn hỏi vì sao ngươi không gọi cha và nương, mà gọi là nhạc phụ cùng nương, ngươi không sợ cha ta nghe xong sẽ mất hứng à?”


“Nhạc mẫu thoạt nhìn rất thân thiết, hiền hoà, giống như nương của ta vậy, nhạc phụ có chút nghiêm túc, ta không dám gọi hắn là cha, sợ hắn trách mắng.”


Tử Tình biết Thẩm thị càng xem Lâm Khang Bình lại càng vừa lòng, thường xuyên khen không dứt miệng, nên Tăng Thụy Tường cũng đắc ý vài phần, bởi vì Lâm Khang Bình là người hắn chọn túng.


Lâm Khang Bình dẫn Tử Tình đang định ra ngoài, Tử Vũ đã kích động chạy vào.


Chương 191: Tử Phúc Trúng Cử


Tử Vũ vào cửa, đã hô: “Đại tỷ, đại ca túng cử, trong nhà có người tới đưa tin mừng. Nương bảo ta đến báo cho các ngươi để các ngươi nhanh đến.”


Tử Tình nghe xong sẽ chạy ra ngoài, Lâm Khang Bình kéo Tử Tình lại, nói: “Vừa rồi đại phu nói thế nào hả?”


Thấy Tử Vũ tò mò nhìn bọn họ, Lâm Khang Bình hỏi Tử Vũ: “Quan sai báo tin đã đi chưa?”


“Chưa đâu, cha mẹ đang mời bọn họ uống trà.”


“Vậy ngươi về trước đi, ta cùng tỷ tỷ người lát nữa sẽ qua, chúng ta còn muốn thu xếp ít đồ.” Lâm Khang Bình nói xong phái Tử Vũ đi trước, Tử Vũ bước một bước lại quay đầu nhìn Tử Tình, vừa nhìn vừa lắc đầu.


Tử Tình không hiểu “Không phải chỉ là binh lính, hai quan sai đến truyền tin thôi mà cũng nghĩ tới chuyện kia à.”


“Tình nhi, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất (ý là không sợ gì, chỉ sợ lỡ như), ai biết hắn là người nào, muốn làm cái gì, với lại, nếu ta mất ngươi thì ta làm sao giờ.”


Hai người nói chuyện chừng nửa canh giờ, mới đến Tăng gia, lúc này, quan sai đã đi, lão gia tử cùng Điền thị đều đến, tất cả đều vui sướng, Tử Tình hỏi rõ, Tử Phúc đứng hàng thứ 12 trong cuộc thi, thực tập ba năm ở Hàn Lâm viện rồi sẽ nhận chức chức quan, nhưng chỉ có ba tháng được nghỉ, nói cách khác, Tử Phúc sẽ lập tức về nhà.


Lão gia tử muốn làm tiệc rượu, mời toàn thôn đến ăn, Thẩm thị nghe xong tất nhiên là không ý kiến, nói: “Đúng vậy, đây là vinh quang, bao nhiêu người cầu còn không được. Chờ Phúc nhi về nhà, lại chọn một ngày lành, làm một lần thật lớn.”


Chờ lão gia tử cùng Tăng Thụy Tường đi thư phòng nói chuyện, Điền thị nói: “Tử Tình, tháng năm bà sẽ làm đại thọ sáu mươi, tiểu cô ngươi được chia làm sáu mươi hầu bao, ngươi làm giúp đi. Tiểu cô người lại mang thai ba tháng, không thể chạm vào kim.”


Lâm Khang Bình nghe xong vừa muốn nói chuyện, Thẩm thị vội nói: “Nương, Tử Tình mới bệnh nặng xong, hầu bao này chắc chắn làm không được. Với lại Thu Ngọc chỉ mang thai mà thôi, đâu phải ở cữ, vài cái hầu bao có thể tốn mấy công? Còn nữa, Thu Ngọc hàng năm đều làm rất nhiều hầu bao cho Khang Bình mang đi, từ Trung thu năm ngoái đến giờ, trong tay chắn chắc là có không ít hàng?”


“Đúng vậy, bà à, tiểu cô còn nói vài ngày nữa sẽ đưa tới cho ta.” Khang Bình bổ sung thêm.


“Nhưng đồ đó nàng làm rất carn thận, mất nhiều công phu, còn phải dựa vào cái đó để bán lấy bạc. Tử Tình bị gì chứ, không phải chỉ bị cảm lạnh à? Đã hơn hai tháng còn chưa chuyển biến tốt ư?” Điền thị vừa nghe Tử Tình không làm, trong lòng mất hứng.


“Nương, Tình nhi thêu thùa còn cẩn thận hơn tiểu cô của nàng rất nhiều, nếu Thu Ngọc không bỏ hầu bao được, thì để Xuân Ngọc làm, còn có Quế Anh nữa, không phải đều rảnh à?” Thẩm thị trả lời, giọng hơi to. Trong lòng mất hứng, con mình thì coi là bảo bối, con người khác coi là cỏ à? Tuy rằng không phải con người khác, nhưng Tử Tình vẫn là cháu ruột của bà ta mà.


“Hoa quế còn nhỏ, sẽ làm gì chứ?” Điền thị thấy Thẩm thị không cung kính như thường, trong lòng cũng tức giận.


“Nghe bà nói kìa, lúc bà ngoại ta chúc thọ, hầu bao đều do ta làm, khi đó ta mới bảy tuổi, bây giờ Hoa Quế đã mười ba mười bốn tuổi, có thể giúp đại cô làm rồi. Đúng rồi, nương, năm nay bà ngoại đại thọ bảy mươi, chúng ta để Tử Vũ làm tất cả hầu bao thưởng cho bà ngoại đi, bên chỗ bà ngoại nhiều người, Tử Vũ có thể làm được rồi.” Tử Tình cố ý nói. Vốn cảm thấy một năm nay Điền thị coi như đã hiểu chuyện, cho rằng ăn chút khổ thì biết hối cải, hôm nay rút gân à, hay cho rằng Tử Phúc có việc vui nên mọi người không so đo với bà?


“Chuyện đứng đắn thì ngươi bảo ngươi mệt, lại có sức lực quan tâm chuyện rỗi rảnh.” Điền thị nói.


“Đây chỉ là nói thôi, không cần ta tự tay làm. Bà ngoại ta chỉ có một người con gái là nương của ta, phải lên kế hoạch trước, đỡ đến lúc đó lại luống cuống, giống như ta có ba cô cô cũng phân chia công việc mà làm đấy thôi?”


“Đúng vậy, bà à, Tình nhi bây giờ là lão bà của ta, bệnh nặng còn chưa khỏi hắn, ta cũng để nàng mỗi ngày phí công phí sức làm mấy đồ đó.” Lâm Khang Bình nói.


Điền thị nghe xong tức giận đến nỗi nói không ra lời, có thế này mới nhớ tới cả nhà lão nhị đã khác xưa, không ai đem bà để vào mắt, trước kia đã vậy, bằng không cũng sẽ không đem bọn họ đẩy ra, một năm không thèm quan tâm. Còn tưởng rằng Tử Tình thành thân xong, Khang Bình đã tặng bọn họ 1 lượng bạc, sẽ coi bọn họ làm trưởng bối mà hiếu kính. Lão nhân nói rất đúng, bà không thể quá nóng vội, phải dỗ dành nhiều, một khi bọn họ cao hứng, cho ít đồ cũng đủ bà sống thoải mái một lúc.


Điền thị nghĩ thông suốt điểm này, nói: “Cũng đúng, bây giờ Tử Tình đã gả cho người khác, là bà lo nghĩ không chu đáo. Ta tìm ông nội ngươi để xem bọn hắn thương lượng cái gì?”


Thật ra, Tử Tình chủ yếu là phản cảm Điền thị luôn luôn đối xử với nhà Tử Tình không có chút yêu thương nào, biết rõ một nhà Xuân Ngọc làm chuyện quá đáng thế nào với Tử Tình, thế mà chuyện gì cũng giúp đỡ bọn họ tính kế, ngay cả một bữa cơm cũng không buông tha, Tử Tình thật sự không có chút hảo cảm nào với họ. Nhưng Tử Tình cũng hiểu rõ, Điền thị thật tâm yêu thương Xuân Ngọc, chắc lúc đó hai người con trai không ở bên cạnh, Xuân Ngọc luôn luôn cùng bà tranh đấu với bà cố, ở cùng bà

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Người dành trọn cả yêu thương…

Bí mật mảnh ghép tình yêu

Chúng Tôi Đã Thay Đổi Như Thế Đấy

Truyện Về Cô Bé Đứng Đường Mà Tôi Quen Voz Full

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko????