Thẩm thị vội vàng thưởng cho tiểu hài tử đưa thân, Tử Phúc cùng Lưu thị giúp đỡ, mỗi người mười tiền đồng, nữ quyến cũng ra ngoài xem náo nhiệt, Tử Tình ở trong phòng ôm tiểu chất nữ (cháu gái) Vĩnh Liên, Thẩm thị cùng Lâm Khang Bình không cho nàng ra ngoài, nói đã mười lăm tuổi, là đại cô nương. Bỗng nhiên Lâm Khang Bình tiến vào xem nàng, nói mấy câu, thấy không có ai, cấp tốc hôn Tử Tình hai cái, không đợi Tử Tình tức giận đã bỏ chạy ra ngoài.
Nữ quyến ăn tiệc đều ở tại sân sau, nam khách ở bên ngoài. Chỉ chốc lát, tân nương đã được dìu đến, muốn chuẩn bị bái đường. Lâm Khang Bình chuẩn bị một cái chậu than ở ngoài cổng. Nói là muốn Tử Lộc ôm tân nương nhảy qua chậu than, về sau mới có thể hạnh phúc, mười cháu trai nhà tam bà bà luôn luôn đi theo Tử Lộc, đương nhiên ồn ào, còn có chung quanh một vòng thân thích nhìn ngó. Tử Lộc mặt đỏ, hỏi đây là phong tục gì.
Lâm Khang Bình cười nói: “Nhị ca, ngươi đừng hỏi nhiều, dù sao ngươi bế nhị tẩu đi qua, cuộc sống sau này sẽ náo nhiệt hơn, chẳng lẽ ngươi ôm không nổi? Cần mọi người giúp không?”
Tử Lộc vừa nghe, xắn tay áo, ôm tân nương một hơi đến phòng. Mọi người cười ha ha, vỗ tay ào ào.
Bái đường, tân nương tử bị đưa đến Lộc viện, mọi người cũng vây quanh, chờ xem tân nương tử nhấc khăn voan. Tử Bình lại ở một bên ảm đạm rơi lệ, chắc là nhớ tới mình ngay cả một hôn lễ cũng không có, uổng công làm nữ nhân.
Tử Tình vội kéo nàng lại, tìm đứa nhỏ một vòng, không gặp. Nói: “Bình tỷ, ngươi nhanh đến trong vườn tìm Huy Huy đi, mấy đứa Ngũ Mao chắc cùng đứa nhỏ trong thôn nã pháo, rất nguy hiểm.”
Tử Bình nghe vậy, vội gạt lệ đi ra ngoài, Thẩm thị khen ngợi nhìn Tử Tình một cái, rồi đi, Thu Ngọc nói: “Bên ngoài nữ khách thấy Tử Bình, đang hỏi đông hỏi tây, đã nhiều năm không gặp, đột nhiên dẫn theo một đứa con lớn về nhà, nói thế nào đây? Mặt mũi của ta hỏng cả rồi, thật sự là nghiệp chướng.”
Tử Tình vừa thấy Thẩm thị không ở bên cạnh, kéo Thu Ngọc đến một bên, Thu Ngọc thấy Tử Tình, cười nói: “Lén lút làm cái gì? Hai mắt ngươi tỏa sáng, có chuyện gì tốt?”
“Tiểu cô, ngày ấy ngươi nói Tăng gia ba thế hệ, một thế hệ xảy ra một việc giống Bình tỷ, có chuyện gì à? Ta hỏi nương, nương ta không kể, còn mắng ta một chút, tiểu cô, ngươi nói với ta, được không?”
“Trời ạ, ngươi là một đại cô nương mà hỏi cái này làm gì, cẩn thận bà cùng nương ngươi biết lại mắng ngươi. Ta không dám nói cùng ngươi.” Thu Ngọc nói xong sẽ rời đi.
“Tiểu cô, ngươi nghĩ kĩ chưa, hôm nay nếu ngươi không nói, hầu bao nhà ngươi ta không mua nữa, công việc của tiểu dượng ta cũng sẽ tìm người khác thay thế, ngươi cũng đừng nói ta sao không nói cho ngươi trước.” Tử Tình uy hiếp, thật sự là trong lòng rất tò mò.
“Ngươi đúng là quỷ lém lỉnh mà, ta kể, nhưng không được nói với ai đâu đấy, bằng không, bà ngươi biết còn không mắng chết ta luôn ấy.” Thu Ngọc cắn răng trừng mắt Tử Tình, lắc lắc đầu.
Nguyên lai, nhị bác chồng của Tử Tình là vì coi trọng một người bán hang ở chợ phiên, người nọ tới cửa xin miếng nước, bộ dạng cũng rất được, quần áo trên người rách tung toé, thường xuyên qua lại, không biết thế nào mà nhị bác chồng đồng tình, nhìn trúng hắn, mặc kệ trong nhà người này còn có thê tử bệnh nặng, muốn gả đến, cũng may người thê tử ấy sống không lâu, nhị bác chồng được thành toàn, đáng tiếc, đại cô nương hoa cúc lại làm mẹ kế người ta.
“Về phần đại cô ngươi, bởi vì cha ngươi mới quen biết, vì thế, không biết cha ngươi bị ông bà ngươi oán trách bao nhiêu năm, đấy cũng là lí do vì sao Đại Mao gây ra chuyện, cha ngươi không đoạn giao với đại cô ngươi. Năm đó cha ngươi đọc sách ở an châu thành, có một ngày đột nhiên đau bụng, trên đường đi y quán thì té xỉu, còn ói ra không ít máu, vừa khéo đại dượng ngươi dẫn lão bà trước của hắn đi khám bệnh, thấy cha ngươi nằm trên đất, nên cõng cha ngươi đi y quán, cha ngươi tỉnh dậy, nhờ đại dượng ngươi truyền tin về nhà. Lúc đó ông bà ngươi coi hắn là ân nhân cứu mạng của cha ngươi, nên mời hắn ăn cơm, sau này, hắn đến bên này làm việc gì cũng tới nhà chơi, đại cô ngươi không biết nhìn kiểu gì, đại dượng ngươi lúc đó đã thành thân ba năm, đối phương không có đứa nhỏ, nên thoải mái cùng cách, nhưng lúc này, ông bà ngươi chết sống không đồng ý, nhưng đại cô ngươi nguyện tìm cái chết để được gả, không biết nhìn trúng đại dượng ngươi chỗ nào? Còn lớn hơn đại cô ngươi sáu bảy tuổi.”
“Nói dễ nghe thì tình nhân trong mắt như Tây Thi, nói không xuôi tai thì vương bát nhìn đậu xanh càng xem càng thuận mắt (Mắt rùa trông giống hạt đậu xanh, chỉ việc gặp được người hợp ý, xứng đôi vừa lứa.).” Tử Tình nói, Tử Tình nhớ tới bộ dạng của Yến Nhân Đạt, vóc người bình thường, mắt hai mí to đùng, sống mũi cao, xương gò má xông ra, cằm đầy, mồm rộng, môi mỏng, Tử Tình thật sự không biết đại cô ái mộ chỗ nào.
“Cũng bởi vì thế, mà ông bà oán hận cha ngươi nửa đời người, nếu không vì hắn, làm sao đại cô ngươi có thể quen đại dượng ngươi? Nếu không gả cho đại dượng ngươi thì cuộc sống sao kham khổ như thế? Bằng không, ngươi cha làm sao có thể vô duyên vô cớ nuôi mấy đứa Đại Mao nhiều năm như vậy?” Thu Ngọc thở dài.
Giờ khắc này, Tử Tình rốt cục hiểu vì sao Tăng Thụy Tường toàn chịu nhiều nỗi khổ, mỗi khi nhìn Tử Tình, ánh mắt cũng tràn ngập mâu thuẫn cùng áy náy, Tử Tình luôn luôn nghĩ bởi vì hắn yếu đuối, ai ngờ bên trong lại có một bí mật lớn như vậy? Nhưng nhiều năm rồi, nợ này đã trả hết. Con đường này là do đại cô đi, có lẽ là đại dượng nhìn trúng tiềm lực của phụ thân, có ý định đào hố, đại cô còn ngốc nghếch nhảy vào.
“Khó trách, bà ta luôn buộc cha ta chiếu khán cả nhà đại cô, khó trách đại cô bọn họ mỗi lần tới cửa muốn ì đó đêu nói như đúng rồi, khó trách, hễ ông bà muốn gì là cha ta hầu như đều đáp ứng, nhưng ông quá không phân rõ phải trái, tuy rằng là vì cha ta, bọn họ mới nhận thức, mà cha ta cũng không ép đại cô lập gia đình, còn chia rẽ gia đình của người khác mà? Con đường này là do đại cô chọn, chẳng lẽ lúc đó trong nhà không biết gì sao? Ông bà ta nhìn không biết à? Bọn họ luôn luôn giữ đại cô, cha ta ở bên ngoài đọc sách có thể biết gì?” Tử Tình nói, bị Thu Ngọc đánh cho một cái.
“Trời ạ, ông bà mà ngươi dám nói vậy à, lời này đừng nói ra ngoài, bị ông bà ngươi biết thì khổ, chuyện năm đó đã nói hết rồi, về sau, việc này đừng ai nhắc lại nữa, dù sao việc xấu trong nhà không thể phơi cho người ngoài biết.” Thu Ngọc dặn dò.
“Việc này còn có thể giấu giếm được à? Đại cô bọn họ làm chuyện gì không cần nói cho ai, thì người ta cũng lien tưởng được mà. Nếu không, việc hôn nhân của Quế Anh có th


