Chu thị có chút mất tự nhiên, giải thích là nói nhưng không rõ lắm. Thẩm thị cũng không để ý, liền nói hoàn cảnh tử Tử Bình ra.
Chu thị nghe xong thở dài: “Đúng là quỷ đoản mệnh, thực không nghe lời, năm đó như bị bỏ bùa, lại sống khổ như vậy, thật sự là con không có cha mẹ thì không ai quan tâm. Thôi, bây giờ ta sẽ khuyên nhủ đại ca ngươi, nhìn xem có thể nhận đứa nhỏ hay không, cháu ta chắc năm nay đã bốn năm tuổi, đáng thương cháu ngoại của ta, ta còn chưa thấy một lần.” Nói xong Chu thị lại khóc.
Tử Tình nhíu mày, sao nước mắt đại nương như hệ thống cung cấp nước uống, muốn chảy thì chảy, lại đây lừa gạt nương nàng đồng tình, cái gì mà không người quan tâm, chẳng lẽ nhà mình cho mấy thứ kia cho chó ăn à?
“Nếu ngươi muốn gặp, ngày mai ta sẽ nhờ người bảo nàng, đã năm năm, trong lòng đại ca cũng nên buông xuống, đứa nhỏ Tử Bình này mấy năm nay rất cực khổ, chỉ sợ đã sớm hối hận năm đó không nghe lời của các ngươi, nhưng giờ hối hận cũng đã muộn, nói việc này cũng vô dụng, quan trọng là về sau có thể sống tốt hơn.”
“Cũng được, ngày mai bảo nàng đến chỗ ngươi trước, ta vụng trộm gặp một cái, đêm nay xem thái độ của cha nàng, nếu tốt thì ta sẽ mang nàng về nhà, còn không thì chỉ có thể chờ lúc Tử Lộc thành thân, nể mặt nhà ngươi có chuyện vui, hắn không thể tranh cãi ầm ĩ, có thể cứu vãn đường sống không?”
Thẩm thị nghe xong chỉ có thể đáp ứng, chờ Tăng Thụy Tường bọn họ trở về, Chu thị vừa đi, Thẩm thị bảo Tử Thọ đi phố truyền tin.
Buổi sáng ngày kế, sắp mười hai giờ rồi, Tử Bình mới mang đứa nhỏ đi lại, mặc quần áo vẫn thật cũ nát, Thẩm thị bảo Tử Thọ đi mời Chu thị, bên này lại vội vội tìm một ít quần áo cũ của Tử Hỉ hồi nhỏ, Tử Bình có dáng người cao và to lớn Tử Tình cùng Thẩm thị, nên Thẩm thị tìm không thấy quần áo nào hợp, liền cắt hai miếng vải bông cho Tử Bình mang về làm hai bộ quần áo, thứ nhất là mặc vào lúc Tử Lộc, thứ hai mừng năm mới phải về nhà mẹ đẻ.
“Nếu cha mẹ ngươi gặp ngươi như vậy, không biết khổ sở thế nào, hài tử à, nghe thím, về làm bộ đồ mới, cha của Huy Huy thì tạm thời không cần dẫn đến, dù sao cũng phải xem cha ngươi thế nào đã, trước tha thứ cho ngươi cùng đứa nhỏ, sau thì tha thứ hắn.” Tử bình nghe xong chỉ biết khóc, đang khóc thì Chu thị mang theo Tử Toàn đến.
Chu thị vừa vào phòng đã nghe thấy tiếng Tử Bình khóc, nghiêng ngả chạy đến chỗ Tử Bình, đánh mất cái, “Ai bảo ngươi không nghe lời, ngươi cái đứa nhỏ chết bầm, đồ quỷ đoản mệnh, ngươi xem ngươi sống thế nào hả, ta cực khổ nuôi ngươi lớn để cùng hắn chịu khổ, làm trâu làm ngựa cho hắn, ngươi mà nghe lời mẹ, đem đứa nhỏ sẩy đi thì hôm nay sao phải khó xử?”
Tử Bình ôm Chu thị chỉ biết khóc kêu “Nương “, Tử Tình thấy trong lòng ê ẩm, Thẩm thị bảo con mình ra ngoài, để hai mẹ con họ nói chuyện. Thẩm thị tự đi phòng bếp chuẩn bị cơm canh.
“Nương, Bình tỷ cũng thật là, không phải đã cho nàng vải dệt sao? không biết mặc bộ đồ mới à? Có ý gì? Đại nương nhìn còn tưởng rằng chúng ta cho tới bây giờ cũng không quan tâm nàng đấy.” Tử Tình hỏi.
Thẩm thị nghe xong cũng thở dài một hơi, nói: “Vừa rồi ta cũng muốn hỏi nàng vài câu, quên đi, ta không nói nữa, người đang làm, trời đang nhìn, ông trời thấy mình thành tâm là được.”
“Còn việc ngày đó nữa, rõ ràng đại nương biết Bình tỷ tình huống gì, cố tình còn muốn hỏi lại một lần, không phải là không biết, không muốn cảm kích sao? Ta xem về sau chuyện Bình tỷ chúng ta cũng không cần quan tâm, không phải đại nương nói, con không cha không mẹ rất đáng thương, chẳng lẽ chúng ta đều thường nàng không không, thế mấy đồ tặng cho họ làm gì.” Tử Tình than thở.
Tử Thọ cùng Tử Hỉ đều tỏ vẻ đồng ý, Thẩm thị trầm mặc không nói.
Ngày ấy, Chu thị cuối cùng vẫn không dám dẫn Tử Bình về nhà, chắc Tăng Thụy Khánh vẫn chưa tha thứ, Tử Bình đành phải nước mắt rưng rưng mà dẫn đứa nhỏ đi. Thẩm thị trừ chuyện cho vải dệt, còn chuẩn bị một dống lớn gạo, thịt heo, trứng gà, Chu thị thấy tất nhiên là cảm tạ.
Tử Tình, Tử Thọ, Tử Hỉ không cao hứng, Thẩm thị nói: “Các ngươi yên tâm, đây là lần cuối cùng để cho đại nương ngươi xem, về sau, nàng có cha mẹ của mình, ta cũng muốn nhìn, cha mẹ nàng có thể cho được gì?”
Tử Tình dặn dò một câu: “Nương, ngươi phải nhớ lời hôm nay ngươi nói, đừng quên.”
Đông chí đi qua không mấy ngày, Chu chưởng quầy dẫn người đến mua cam cùng chút quýt, năm nay cam thu vào được một ngàn lượng, một quả giá vẫn 6 văn. Trong nhà hoạn kê cũng bán, có năm sáu trăm con, cũng gần năm mươi lượng bạc, Tử Tình cũng bán sáu bảy trăm con ở chanh viên, hơn nữa mấy tháng này có trứng gà, nên cũng được tầm một trăm lượng bạc.
Tử Tình tất nhiên là vui mừng không thôi, đây chính là bạc của mình mà.
Chương 164: Huynh Muội Tâm Sự
Mùng năm tháng chạp, Tử Lộc xin phép về nhà, Tử Thọ Tử Hỉ cũng như thế, bởi vì ngày này muốn đưa sính lễ đến nhà gái, trong nhà nhiều việc vặt vãnh. Lão gia tử cùng Điền thị, Chu thị, Thu Ngọc bọn họ đều chủ động đến hỗ trợ, sính lễ giống lúc Tử Phúc thành thân, cũng là hai mươi hai nâng ( 22 hòm, hoặc 22 món đồ cưới), Chu thị là lần đầu tiên thấy, lần trước Tử Phúc thành thân nàng không có mặt, cho nên nhìn thấy từng này nâng rất là kinh ngạc, chắc nàng không ngờ chỉ vài năm mà Thẩm thị có nhiều của cải như vậy. Ở nông thôn thành thân, chỉ tầm 2 hoặc 3 nâng, còn không có đồ nào chính thức cả, chỉ đưa cho có lệ, tổng cộng cũng không tốn mấy lượng bạc, làm gì có đồ trang sức cùng vải lụa.
“Đệ muội, ngươi thật đúng là có phúc khí, bọn nhỏ đều lớn, một đám đều có tiền đồ, bây giờ cuộc sống lại khấm khá, đã dành được nhiều của cải. Còn ta thì không biết tương lại con ta thành thân thế nào nữa? Chắc phải làm phiền bốn ca ca của hắn giúp đỡ.” Chu thị kéo Tử Toàn nói.
Thu Ngọc nghe xong bĩu môi, nói: “Đại tẩu rốt cục nhớ tới còn có các cháu nhỉ, năm năm không thấy bóng người, ta cho rằng đại ca đại tẩu chuẩn bị đóng cửa không nhận người thân chứ.”
Lão gia tử nghe xong quát bảo ngưng lại.”Ít đánh rắm đi, ngày đại hỉ mà nói cái gì vậy hả? Ai mà lắm mồm nữa thì cút về cho ta.”
Thu Ngọc cùng Chu thị im miệng, đưa sính lễ ra cửa, Thẩm thị mời mọi người ở lại ăn cơm, Chu thị tự lại cảm khái một phen, nhưng Thẩm thị không có nói gì.
Buổi tối, Tử Tình lôi kéo Tử Lộc vào thư phòng nói chuyện phiếm, Tử Tình hỏi: “Nhị ca, ngươi sẽ thành thân, ngươi nói cho muội muội biết, có phải ngươi vì muội muội nên mới đáp ứng thành thân vội vã như vậy không? Nói lý lẽ thì với điều kiện của ngươi, muội muội cảm thấy ngươi phải tìm được người tốt, câu hỏi này ta đã nghĩ lâu rồi, muốn hỏi lại không dám hỏi, nhị ca, ngươi thấy ủy khuất không? Nghe nói nhà nhị tẩu rất nghèo, cũng không biết chữ, tính tình còn

