“Đại ca, ngươi mệt lớn rồi nhá, ta cùng tiểu muội thích hợp nhất, ta chỉ cần bỏ ra một trăm lượng, còn có thừa ba trăm lượng, tiểu muội một văn cũng không bỏ, đại ca phải chi hẳn năm trăm lượng nha, hơn nữa, ít nhất là 100 lượng, ha ha, ha ha.” Tử Hỉ vui vẻ cười.
Lâm Khang Bình ngồi bên cạnh Tử Tình, trộm nắm tay Tử Tình, Tử Hỉ thì gục mặt sau ghế Tử Tình, ngửa người cười to nên không chú ý, ngã về phía sau, trực tiếp ngã sấp xuống sàn, may mà Lâm Khang Bình phản ứng nhanh, kéo một phen, nên mới không bị u đầu, khắp phòng đều cười rộ lên, Tử Phúc cố tình thêm một câu: “Tiểu tứ, đại ca cho ngươi bạc, bây giờ quỳ lại đi, chứ cẩn thận tương lai quỳ đầu gối xanh tím cả.”
mọi người cười vang không dứt bên tai, Thẩm thị đều cười ra nước mắt, Tử Tình thì không cần nói, xoa bụng kêu đau.
Chương 165: Ân Nhân Cứu Mạng Hay Dẫn Sói Vào Nhà
Mười lăm tháng chạp, một nhà Thẩm Kiến Nhân đến trước, ba người con trai và một con gái của Thẩm Kiến Nhân đều đã thành thân, đáng tiếc lần này Thẩm Văn Ngọc không đến, Tử Tình đã vài năm không gặp nàng. Thẩm thị an bày bọn họ ở hai phòng phía tây, Tử Lộc, Tử Thọ Tử Hỉ cùng Lâm Khang Bình ở tại tây ốc, Tử Tình Tử Vũ cùng với Hà thị chuyển về đông ốc.
Hà thị tuổi già, có thể đoàn tụ cùng con trai út của mình, tất nhiên là vui sướng dị thường. Thẩm thị thì không cần phải nói, từ nhỏ, tiểu ca này thương nàng nhất, cho đến khi lập gia đình, biết tình trạng nàng quẫn bách, không ít lần trợ cấp nàng, ở riêng, biết nàng khó khăn, liền cho 5 lượng bạc, phải biết rằng 5 lượng bạc lúc đó đủ cả nhà bọn họ sống một năm. Tuy rằng mấy năm nay Thẩm thị luôn luôn tìm cơ hội hồi báo phần ơn này, nhưng đều kém giờ khắc này, cả nhà đoàn tụ mang đến sung sướng cùng hạnh phúc.
Ngày kế, sáng sớm, mọi người dậy đã bận rộn, ăn xong điểm tâm, Tăng Thụy Tường vẫn dẫn Tử Lộc bọn họ đi từ đường, nhiều nữ quyến đến, chen chúc trong phòng, trong viện, cũng may bên ngoài có vài vị đường thúc cùng đường đệ, bên trong có đại tẩu Lưu thị cùng vài nàng dâu Thẩm gia giúp Thẩm thị thu xếp, Tử Tình chỉ ngồi trong phòng pha trà. Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc đến, cũng hỗ trợ rót trà.
Chỉ chốc lát sau, Tử Bình mang theo đứa nhỏ xuất hiện, nghe Thẩm thị nói, thay một bộ đồ mới bẳng vải bông tím in hoa, quần bông màu đen, tóc cũng chải chuốt cẩn thận, búi thành vòng tròn, dùng trâm gỗ như cũ, ngũ quan thoạt nhìn có vài phần giống Thu Ngọc, nhưng không tinh xảo bằng Thu Ngọc, ánh mắt u ám, không có sự phấn chấn của tuổi hai mươi, trên người đứa nhỏ cũng thay một bộ đồ mới.
Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc thấy, vội đón, Hạ Ngọc kéo Tử Bình, hỏi mấy năm nay thế nào, cũng thổn thức không thôi, “Được rồi. Trở về thì tốt rồi, hiện thời cha mẹ ngươi cũng về nhà, về sau cuộc sống sẽ từ từ khá lên, nào có chuyện con gái không được cha mẹ tiếp thu, nữ nhân mà không có nhà mẹ đẻ để dựa vào, thì giống người không chân, bị người ta bắt nạt tùy ý. Mấy năm nay nếu không có tiểu cha cùng thím của người thì ta có thể có hôm nay à? Cha ngươi tình tính tuy mạnh mẽ, nhưng ngươi vẫn là con ruột của hắn, nên ngươi cứ cầu xin, hắn sẽ mềm lòng thôi.”
Thu Ngọc đánh giá Tử Bình, hỏi: “Tử Bình, gần đây sống không tệ nhỉ? Bộ quần áo này mới, hình như không phải là vải lần trước thím ngươi đưa cho ngươi, loại vải bông này cũng không rẻ, 18 văn một thước? Lão công ngươi có tới không?”
“Đây là lúc ta trở về gặp nương, thím lại cho, bây giờ ta làm gì có tiền để mua mấy thứ này.” Tử Bình giật nhẹ quần áo trên người nói.
“Thím ngươi đối xử với ngươi thật tốt, gặp một lần cho một bộ quần áo, nhiều năm như vậy cũng chưa làm cho ta một bộ đồ mới nào, không biết ta làm gì mà nàng không thích nữa?” Thu Ngọc nói.
Tử Bình nhìn thoáng qua Thu Ngọc, nói: “Tiểu cô, ngươi còn cần thím giúp ngươi à, ngươi cũng không kém thím, ngươi xem, quần áo ngươi mặc, vẫn là bằng lụa, ta làm gì so được với ngươi? Ta thấy ngươi còn trẻ hơn ta, còn ta, ngươi chưa già mà tâm đã già, không biết khi nào mới hết khổ?” Tử Bình nói xong, vành mắt lại đỏ.
Ba người đang nói, Tử Phúc bọn họ đã trở lại, Tử Phúc thấy Tử Bình tất nhiên là cao hứng, mấy ngày nay cũng nghe không ít chuyện của nàng, có chút đau lòng, hồi nhỏ hai người bọn họ vẫn là có vài phần tình cảm tỷ đệ, thường xuyên cùng nhau làm việc.
Tử Phúc nói với Tử Bình: “Tỷ, đợi khi nào rãnh thì ta sẽ đến nhà thăm ngươi.”
Tử Bình nghe xong, vành mắt đỏ lên, nức nở nói: “Vậy thì tốt.” Lại đẩy con nói: “Huy huy, gọi đại cữu, đây là người nương từng nói với ngươi, đại cữu sắp làm quan lớn, về sau, còn phải nhờ đại cữu giúp ngươi đấy.”
Tử Phúc nghe xong nhíu mày, nhưng nhanh thần sắc như thường, lúc này, lão gia tử cùng Tăng Thụy Khánh, cả nhà Xuân Ngọc vào cửa, Tử Bình bước lên phía trước chào hỏi, Tăng Thụy Khánh không thèm nhìn nàng, Tử Bình đứng ở kia, vành mắt lại đỏ.
Xuân Ngọc thấy Tử Bình cũng có chút ngoài ý muốn, vội hỏi: “Không phải Tử Bình sao? Chậc chậc, đã bốn năm năm không gặp, đại cô còn không nhớ ngươi lắm, con ngươi đều lớn như vậy còn chưa gặp ông ngoại bà ngoại nhỉ, cha ngươi cho ngươi về nhà rồi hả? Trên người có quần áo mới, xem ra nam nhân nhà ngươi đối xử với ngươi không tệ.”
Tử Bình còn chưa nói, lão gia tử trừng mắt Xuân Ngọc: “Câm miệng, ăn giòi gì hả? Hôm nay nếu ngươi lại làm ra chuyện gì nhiễu loạn, về sau, ngươi đừng vào cổng nhà nhị ca ngươi nữa. Thành thật tìm một chỗ mà ngồi, quan tâm cả nhà ngươi, nhất là cái mồm thối nam nhân nhà ngươi, ít uống rượu đi.”
Xuân Ngọc nghe xong chỉ đành câm miệng, quả thực tìm Yến Nhân Đạt nói gì đó.
Lão gia tử lại nói với Tăng Thụy Khánh: “Năm năm đi qua, còn có cái gì không bỏ xuống được, ngươi cũng nói sợ tương lai Tử Toàn không có chỗ dựa vào, ngươi tổng cộng chỉ có hai đứa nhỏ, còn muốn gì nữa? Ngươi không gặp con rể, không quan tâm hắn, ta không có ý kiến, nhưng Tử Bình là con cháu nhà mình, Huy Huy là cháu ngoại nhà mình, ngươi nghe ta đi, từ hôm nay quên chuyện cũ. Nhất là hôm nay, người ngoài nhìn đấy.”
Tăng Thụy Khánh không cam không nguyện gật gật đầu, Tử Bình thấy vội ôm Huy Huy lên, bảo đứa nhỏ kêu Tăng Thụy Khánh ông ngoại, đứa nhỏ vẫn có chút sợ người lạ, đầu chôn trước ngực Tử Bình, hờn dỗi kêu một tiếng “Ông ngoại”, Tăng Thụy Khánh cũng không thể đen mặt trách cứ, không cam không nguyện lên tiếng, Tử Bình vui vẻ mà khóc, vội kêu một tiếng: “Cha.” Chu thị xa xa thấy được, cũng rơi lệ, sai Tử Toàn dẫn Huy Huy đi chơi.
Trần thôn tương đối gần, buổi chiều khi đồ cưới vào cửa, các khách nhân vây quanh bình phẩm từ đầu đến chân, thật ra không khác Lưu thị là mấy, từ lúc tháng tám Thẩm thị đ

