Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9565)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

tự động đỏ ửng lên , ngại ngại ngùng ngùng .


– Ngại cái gì ? Đứa nào mà chả yêu , sớm hay muộn thôi . Thế mày yêu chưa ?


– Thì … cũng có ạ .


– Đấy , bà biết ngay mà . Yêu quá nên còn nhớ bà già này mà về thăm đâu .


– Ấy bà đừng nghĩ vậy tội cháu chứ ! Là do học nhiều quá bận mà , chớ phải yêu đương mà cháu không nhớ đến bà đâu .


– Thế thằng đó là người thế nào ?


– Cao ráo , đẹp trai lại học giỏi nữa . Tuyệt vời lắm ! Bà mà gặp là mê liền cho xem .


– Hoàn hảo vậy mà đến lượt mày à ? Khéo xem nó đã yêu con nào chưa đấy chứ ?


Bỗng chốc tâm trạng Quỳnh Giao tụt dốc hẳn , cô biết Hải Đăng có yêu kẻ khác mà , kẻ đó cũng chẳng phải ai xa lạ lắm , nhất là đối với Quỳnh Giao mà nói .


– Mày còn nhớ thằng Lúa với con Quế dưới quê không ?


– Nhớ , mà sao ạ ?


– Thằng Lúa nó mê con Lan bạn thân con Quế mày ạ . Con Quế biết đâm ra nó ghét con Lan dữ lắm , ngược lại vẫn cứ say thằng Lúa như điếu đổ . Mà khổ , con Lan biết gì đâu , tự nhiên lại bị con Quế cạch mặt , hai đứa thân lắm mà giờ như người không quen , tình bạn đổ vỡ cũng vì một thằng con trai .


Quỳnh Giao nghe bà kể lại nghĩ đến mình , tự nhiên lại cảm thấy giống . Nhưng mà cũng đành chịu thôi , người yêu quan trọng hơn bạn thân mà nhỉ ? Ai cũng cảm thấy thế mà đúng không ?


– Bà à , cháu hỏi nhé . Giữa tình bạn và tình yêu cái gì quan trọng hơn ạ ?


– Tùy tình bạn và tình yêu của mỗi người như thế nào , có ai giống nhau đâu .


– Thế ví dụ chuyện thằng Lúa con Quế đi bà .


– Bà thấy tình bạn của con Quế với Lan quan trọng hơn hết , tụi nó thân nhau từ nhỏ đến lớn . Lại vì yêu một đứa con trai mà chia rẽ …


Bà nói vậy thế là bà nghĩ khác Quỳnh Giao à ? Bà đúng hay cô đúng ?


Mà mấy chuyện này phức tạp lắm , chắc chẳng ai đúng ai sai gì đâu nhỉ ? Mỗi người có suy nghĩ , quan niệm riêng mà .


~~~~~


Đang ăn ngon lành ở ngoài cửa lại có tiếng chuông . Diệu Anh định đứng dậy mở cửa giúp nhưng Hải Đăng bảo để mình mở nên thôi .


Vừa mở cửa ra đập vào mắt là cái gương mặt quen không tả nổi . Tuần nào cũng nói chuyện bằng webcam với nhau mà sao không quen được .


– Vũ Đăng !


Kẻ trước mặt bổ nhào đến Hải Đăng , khiến cậu té bịch xuống đất luôn , cái mông yêu quý lại một phen ê ẩm đau đớn .


– Haizzz … về sao không báo ?


– Người ta muốn cho cậu bất ngờ mà .


Trong mắt Diệu Anh người lạ đó là một tên con trai , gương mặt baby phết ra . Cái hành động chẳng thể ngờ được là tên đó hôn chụt lên má Hải Đăng . What the hell ? Hai tên con trai hôn nhau á ? Vậy mà cái tên Hải Đăng đó vẫn chẳng có phản ứng gì , cứ tưởng phải nhảy dựng lên rồi chứ !


Tên con trai đó bây giờ mới để ý đến Diệu Anh , nhíu mày quay sang hỏi Hải Đăng .


– Cậu từ bao giờ lại quan tâm đến con gái thế ?


– Sao ?


– Để con gái ở nhà mình , còn thoải mái thế à ?


– Bình thường thôi .


– Không lẽ cậu đã quên con bé đó rồi ?


– Không quên !


– Thế sao … – Không để cậu bạn nói hết , Hải Đăng đã ngắt lời mất .


– Đừng nghĩ vớ vẩn . Con bé cậu nói là nhỏ đó đấy , Vũ Hoàng Diệu Anh !



– Sang nhà Hải Đăng .


Nghe vậy thôi Quỳnh Giao đã khó chịu rồi , lập tức nhăn mặt .


– Làm gì ?


– Nó mượn tập tao , sang đòi lại .


Thì ra là vậy , Quỳnh Giao thầm thở phào , ” ừ ” một tiếng rồi lên phòng .


Quỳnh Giao nằm yên trên giường , thân thể lười nhác chẳng muốn vận động , trên người vẫn là bộ đồ đi ngoài đường chưa thay . Nhớ về chuyện bà kể , lại nghĩ đến việc mình sắp làm .


Bà nói , bạn quan trọng hơn . Cô lại thấy , người yêu quan trọng hơn .


Quỳnh Giao nên làm thế nào ? Làm ra sao mới là đúng ?


Suy nghĩ của mỗi người khác nhau , có lẽ cô và bà cũng vậy .


Nghĩ một hồi Quỳnh Giao quyết định làm theo suy nghĩ của mình . Từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ cãi lời bà , bà dạy gì bảo chi cũng nghe theo . Duy chỉ có lần này , Quỳnh Giao đành làm trái lời bà dạy , đi theo người mình yêu .


Quỳnh Giao sang phòng nhờ Diệu Anh ra ngoài mua giúp mình một ít đồ , viện lí do cô cả ngày ở ngoài đường , thật sự bây giờ rất mệt . Diệu Anh rảnh rỗi cũng chẳng hỏi gì nhiều , gật đầu thay quần áo ra khỏi nhà .


Quỳnh Giao ở nhà nhấc điện thoại gọi điện , bất giác khóe mắt ươn ướt … ” Xin lỗi , bạn thân . ”


~~~~~


Diệu Anh từ trong siêu thị đi ra , nhanh chóng trở về nhà . Trời cũng khuya rồi nên cô chọn con đường tắt để về nhà nhanh nhất . Nhưng lại không ngờ , con đường này chẳng hề có ánh điện nào , một bóng người qua lại cũng không , vắng vẻ đến đáng sợ .


Diệu Anh cố gắng đi thật nhanh , cô rất sợ không khí xung quanh như thế này . Chợt nghe thấy ở phía sau có tiếng người đi theo , Diệu Anh sợ hãi chẳng dám quay đầu lại , cứ cắm đầu cắm cổ nhắm phía trước mà chạy .


Đột nhiên Diệu Anh tông sầm vào một người nào đó , mũi bị va chạm ê ẩm từng đợt , mùi hôi của người trước mặt xộc vào mũi khiến Diệu Anh chịu không nổi , bao lâu rồi người này chưa tắm vậy ?


Vừa ngẩng mặt lên nhìn đối phương đã hoảng sợ đến mức lùi lại phía sau mấy bước . Gương mặt đó , đáng sợ quá , trên trán , trên má của người đó có mấy vết sẹo dài , gương mặt đen như than nham hiểm đến ghê người .


Diệu Anh hoảng sợ định quay đầu bỏ chạy thì phía sau đã có một người nữa . Người này cũng chẳng kém người kia , ánh mắt toát lên sự thèm thuồng như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy .


Lời vừa nói ra thô tục y như vẻ bề ngoài .


– Em gái , tình một đêm không ?


Thì ra là lũ yêu râu xanh , Diệu Anh chưa từng nghe nói con đường này xuất hiện những thể loại người như thế .


Bàn tay kẻ đằng sau đặt lên cổ Diệu Anh , vuốt ve khiến cô nổi cả da gà mà hất ra .


– Thật là ghê tởm ! Mau tránh xa tôi ra !!!


Một đứa con gái làm sao có thể địch nổi hai tên đàn ông bặm trợn như vậy . Bọn họ đã nhanh chóng bắt lấy hai tay của Diệu Anh .


Một trong hai tên phẩy tay nói .


– Đường vắng vẻ , tao nhường mày trước vậy .


– Được được , hưởng xong tao sẽ đãi mày một chầu .


Nói rồi tên đó kề miệng đến bên tai Diệu Anh .


– Chắc em chưa thử cảm giác sung sướng lên mây lần nào ? Anh đây hôm nay sẽ giúp em .


Diệu Anh nghe xong bủn rủn cả tay chân , mồ hôi túa ra đầy người , mặt mày cũng trắng bệch . Cô đang gặp chuyện gì vậy , có phải chỉ là ác mộng thôi không ?


Diệu Anh càng cố gắng trấn tĩnh bản thân không phải là thật thì môi của tên biến thái đã kề đến cổ cô . Cái cảm giác ớn lạnh truyền đến thần kinh làm Diệu Anh muốn buồn nôn . Cô thật sự , thật sự hi vọng sẽ có người đến giúp mình ngay bây giờ .


” Hải Đăng , làm ơn , hãy đến cứu tôi , xin cậu ! ”


Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Vợ Yêu Voz Full Online

Yêu 2 tháng, tôi đã bị anh cướp mất đời con gái

Truyện Ê Hổ Cái Em Là Của Anh

“Tao kiểm tra rồi, giờ mày ăn lại của thừa của bao thằng” chàng trai bình thản đáp: “Nhưng tao thấy cô ấy…

Chính Là Nó