Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Snack's 1967

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9166)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

ậu đúng là điếc mà !


Diệu Anh tự do ngồi xuống ghế , liếc mắt toé lửa nhìn tên bên cạnh .


Hải Đăng chồm người qua nhét miếng sandwich ăn dở vào miệng Diệu Anh , cười như không có gì xảy ra .


Miệng thì nhai nhồm nhoàm đấy , mà vẫn cứ nói .


– Cậu ăn rồi lại cho tôi , ăn chung à ? Ghê thế !


– Ghê cái gì ? Chỉ là miếng bánh thôi mà .


Hải Đăng lấy miếng sandwich tiếp theo , lại nhét vào miệng Diệu Anh . Nhìn cứ như ba đút con ăn vậy .


– Ngon không ?


– Ngon !


Diệu Anh ngồi không cũng được thức ăn dâng tận miệng , không thích mới lạ . Cứ gật đầu lia lịa .


– Thích không ?


– Thích chứ .


– Vậy sau này mỗi sáng tôi sẽ dậy sớm làm điểm tâm , dâng tận miệng cho cậu ăn luôn .


Lời Hải Đăng vừa nói , là bộc bạch tâm tư của cậu . Tiếc rằng Diệu Anh mãi xem ti vi , chẳng nghe gì .


Ức quá Hải Đăng nhét nguyên lát bánh bự vào miệng Diệu Anh hại cô suýt nghẹn .


~~~~~


Hải Đăng đủng đỉnh hai tay đặt trong túi quần đi trên hành lang đến nơi Diệu Anh đang học . Bài thi vừa rồi mặc dù đề dài tốn thời gian nhưng cũng không khó lắm . Vừa thi xong Hải Đăng đã nghĩ đến việc chạy đến khoe khoang với Diệu Anh . Nghĩ là làm , Hải Đăng đứng bên cạnh cửa sổ nhìn vào trong , ánh mắt đảo một vòng tìm bóng dáng quen thuộc .


Hơ , con này hay ! Người ta tới đây học nó tới đây nói chuyện với trai à ?


Người khác thì tập trung làm bài , Diệu Anh lại tụm ba tụm bảy với mấy thằng con trai đó mà nói chuyện , cười vui phải biết ?


Ước muốn của Hải Đăng bây giờ là có thể vào đó lôi con nhỏ đáng ghét ra khỏi cái đám con trai đó , chửi một trận cho chừa cái tội hám trai !!!



– Vũ Hoàng Diệu Anh !!!


Diệu Anh lúc này còn ý cuối nữa là xong bài , nghe cô gọi cả họ lẫn tên thì giật mình , liền ngẩng mặt lên trả lời :


– Dạ sao ạ ?


– Sao em lại có thể giở trò gian lận như vậy được ?


– E … em sao ?


– Chứ còn ai vào đây nữa .


Diệu Anh chưa kịp nói gì thì Hải Đăng đã đứng dậy cắt ngang :


– Chắc có gì nhầm lẫn thưa cô ! Hai chúng em ngồi gần nên em biết , Diệu Anh không hề sử dụng tài liệu .


– Việc này có ai làm chứng ? Ngộ nhỡ hai em cùng bàn bao che cho nhau thì làm sao ?


Lúc Hải Đăng định tiếp tục cãi lại , thì Diệu Anh đã ngăn lại .


– Là em , thưa cô . Em xin lỗi .


Cả lớp lại được phen ngạc nhiên . Nhưng có lẽ người kinh ngạc nhất là Hải Đăng . Chẳng lẽ người như Diệu Anh lại làm thế sao ?


Diệu Anh không phải là kiểu người nhận giúp như vậy , công tư phân minh , việc ai nấy lo . Nhưng khổ nỗi , đối phương lại là Quỳnh Giao , bạn thân của cô . Diệu Anh luôn có một nhược điểm lớn nhất , luôn mềm yếu , rộng lượng với người thân thiết của mình . Cái giây phút cô khẽ liếc mắt về phía sau , nhìn thấy Quỳnh Giao cúi gằm mặt xuống bàn . Cô đã biết , người đó là Quỳnh Giao . Chỉ khẽ mỉm cười , cô nhận lỗi về mình .


Diệu Anh theo cô lên phòng giáo viên , trong lòng biết rõ hình phạt lần này chắc hẳn không nhỏ bé gì !


Hải Đăng ở lại thu bài lòng nóng như lửa đốt . Đến lúc cầm bài Quỳnh Giao trên tay , cậu liền nảy ra một suy nghĩ . Nhưng chắc không đâu , không lý nào Quỳnh Giao lại có thể làm trò đó với bạn thân của mình .


Nghĩ vậy cậu nhanh chóng thu bài rồi đem nhanh đến phòng giáo viên .


– Diệu Anh , em đã quy phạm quy chế thi . Cô xét theo đúng nội quy , hạnh kiểm của em hạ xuống yếu !


Tiếng cô Liên vọng ra ngoài cửa .


Nghe câu nói đó , có hai người chết sững , người trong phòng , kẻ bên ngoài , đều chung một suy nghĩ .


“Hạnh kiểm yếu làm sao Diệu Anh có thể thi chuyên được ? ”


Chưa kịp nghĩ nhiều , Hải Đăng đẩy cửa bước vào . Lúc này Diệu Anh vẫn không biết , đầu óc cô trống rỗng , trước mắt như tối đen .


Cô Liên thấy Hải Đăng chỉ phẩy tay ý để bài lên bàn rồi ra ngoài .


Nhưng không , Hải Đăng vẫn ở lại đó .


– Thưa cô , em có chuyện muốn nói .


– Được , em nói đi .


– Diệu Anh là vi phạm lần đầu , mong cô rộng lượng bỏ qua , giơ cao đánh khẽ .


– Nếu em nói về việc đó thì hãy về lớp chuẩn bị tiết tiếp theo đi , đừng phí thời gian !


Quả nhiên là vậy , cô Liên không phải dễ thuyết phục .


– Cô dạy lớp bấy lâu chắc cũng biết , Diệu Anh là một học sinh ngoan thế nào . Huống hồ gần đây cậu ấy còn phải chuyên tâm ôn thi chuyên . Bài sử kiểm tra lại rất dài , thêm khó nhớ . Chắc Diệu Anh quên chỗ nào đó , trót dại lần đầu . Mong cô bỏ qua !


Cô Liên mặc dù có chút dao động trước những lí lẽ của Hải Đăng nhưng vẫn giữ nguyên ý kiến , chưa thay đổi .


– Nếu cô không tin , có thể dò bài Diệu Anh . Em chắc chắn những điều mình vừa nói là đúng sự thật .


Hải Đăng không phải là người có thể tự do nói bừa . Trước lúc vào tiết , hai người đã dò bài lẫn nhau . Diệu Anh thuộc bài như ăn cháo . Nếu giờ cô có dò lại cũng vậy .


Ngẫm nghĩ một hồi , cô Liên quay sang nói với Diệu Anh .


– Được rồi , Diệu Anh , cô bỏ qua cho em lần này . Tuy nhiên , bài kiểm tra này của em là 0 điểm !


Diệu Anh lúc này như từ địa ngục mới trở về , vội cám ơn cô , lễ phép chào cô về lớp .


– Cám ơn cậu nhé !


Diệu Anh trên đường về lớp lí nhí nói với người bên cạnh .


– Cậu nói gì thế ? Nói be bé trong mồm thế ai nghe ?


– Tôi nói cám ơn cậu !


– Gì ? Tôi vẫn chưa nghe ! Ây da , có phải tai tôi có vấn đề rồi không ?


Rõ ràng là cố tình mà , tên Hải Đăng này nhất định lợi dụng cơ hội để chọc Diệu Anh . Nhưng thôi , người ta vừa cứu cô , phải bỏ qua , nhường nhịn .


– Cám ơn cậu , rất nhiều ! Được chưa ?


– Cậu nào ? Cậu đang nói ai thế ?


– Haizzz … Cám ơn cậu , Trịnh Vũ Hải Đăng !


– Ừ . Nhưng nói xem , không phải cậu làm đúng chứ ?


Diệu Anh không nghĩ Hải Đăng sẽ hỏi thẳng như vậy , bỗng chột dạ .


– Là … tôi làm .


– Tại sao ?


– Cậu cần gì biết lý do ?


– Sao không hỏi tôi ?


– Tôi không cần sự giúp đỡ từ cậu .


Nãy giờ Hải Đăng cứ nhìn chằm chằm Diệu Anh . Vì lẽ gì cô trả lời mà mắt chẳng dám nhìn vào cậu ?


– Đây là lớp trưởng gương mẫu của chúng ta sao ? – Hải Đăng nhếch môi khinh bỉ , chế giễu .


– …


– Tôi cứ nghĩ cậu là học sinh ngoan , hóa ra không phải vậy !


– …


– Xem ra tôi hiểu sai về cậu rồi .


– Cậu hiểu tôi lắm sao ?


Diệu Anh ngó sang Hải Đăng , cười như không mà hỏi .


– Phải .


– Ừ , vậy cậu hiểu đúng rồi đấy ! Tôi là loại người có thể làm tất cả vì điểm .


Nhìn thái độ Diệu Anh bình thản như không , Hải Đăng nổi nóng ép cô vào tường , tay bóp mạnh cằm .


– Kể cả có bị tước quyền thi học sinh giỏi ?


&#

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Hợp đồng… sinh… baby

Ngày mưa tôi lại thấy chông chênh

Mẹ yêu

Mộng dục

Yêu 10 năm, bạn gái hỏi vay 5 triệu nhưng cuối tháng hết tiền không cho vay được nào ngờ