Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Snack's 1967

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9561)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

8211; Cậu nghĩ có thể sao ? Ba tôi làm gì ?


Hải Đăng quên mất , gia đình Diệu Anh giàu có như vậy , tiền để đâu cho hết . Lại thêm ba Diệu Anh là người góp vốn không nhỏ xây ngôi trường này , chỉ cần nói với hiệu trưởng vài câu tất nhiên Diệu Anh sẽ chẳng bị gì cả .


– Đúng nhỉ ! Con gái cưng gặp chuyện , có người ba nào không đứng ra bênh vực ?


– Con người như cậu , thật không tưởng !


Hải Đăng dứt khoát bỏ đi , ánh nhìn trước lúc quay lưng lạnh lùng như sắt như đá .


” Chẳng phải cậu từng bảo tôi nói gì cậu cũng sẽ tin sao ? ” – Diệu Anh ở phía sau ánh mắt đượm buồn nhìn theo bóng lưng đang xa dần .



– À … anh Hải Đăng đâu rồi chị ?


Lại là Hải Đăng ! Sao Diệu Anh càng muốn loại bỏ cái tên đó ra khỏi đầu mà ai cũng nhắc đến vậy ?


– Này em , chị không phải bảo mẫu của Đăng đâu , em có thể đi khắp trường tìm cậu ta . Nhưng , tuyệt đối không đến gặp chị để tìm cậu ta !!!


Nhìn thái độ của Diệu Anh Minh Trang cũng có chút sợ . Không nghĩ cô ta có thể phản ứng mạnh như vậy .


– Em xin lỗi , nhưng em cũng có chuyện muốn nói với chị .


– Có chuyện gì thì em nói đi ?


Minh Trang đến gần Diệu Anh hơn , nói nhỏ .


– Thật ra em rất thích anh Đăng , chị có thể nói tốt về em trước mặt anh ấy được không ? Em muốn có cuộc hẹn với anh ấy nhưng lần nào anh Đăng cũng từ chối .


Lại thế ! Phát bực lên mà !


– Em có thể thôi nói về Hải Đăng không ?


– Xin lỗi nhưng mà em năn nỉ chị đó ! Giúp em với , có chị giúp được em thôi .


Hải Đăng từ bên ngoài định vào lớp thì thấy Diệu Anh và Minh Trang đang nói chuyện . Liền chau mày khó hiểu , hai người đó làm gì có quen nhau ?


– Em đến đây làm gì , Minh Trang ?


Hải Đăng thái độ vẫn vậy , một mực lạnh lùng hỏi .


– À , em … em đến tìm chị Diệu Anh hỏi chút chuyện thôi .


– Anh nghĩ là em nên về lớp đi , vào tiết rồi .


Minh Trang gật đầu rồi quay sang Diệu Anh thành khẩn nhìn , ý nài nỉ thấy rõ . Diệu Anh thở dài gật đầu , đành làm ” bà mai ” vậy .


Từ ngày cãi nhau Hải Đăng xin cô đổi xuống bàn Quỳnh Giao ngồi , phải nói là Quỳnh Giao sướng điên người luôn ý !


Đang vẽ nguệch ngoạc trên giấy Diệu Anh bỗng sực nhớ ra , Hải Đăng và Quỳnh Giao đang là người yêu mà ! Vậy chẳng phải nếu Diệu Anh giúp Minh Trang thì cô là người phá vỡ hạnh phúc của người ta sao ? Mà người ta đó còn là bạn thân của Diệu Anh nữa .


Hôm sau Diệu Anh hẹn Minh Trang ra khuôn viên trường , nói rõ cho em hiểu .


– Chị không cần lo , em không phải là kẻ cướp bạn trai người khác !


– Nhưng …


Minh Trang kéo tay Diệu Anh nài nỉ , mong sao cô chịu giúp mình . Vừa lúc Hải Đăng đi ngang qua nhìn thấy , Minh Trang giả vờ ngã ra đất trong lúc hai người đang níu tay nhau qua lại . Mặt ngây thơ tội nghiệp .


– Chị … sao chị có thể làm như vậy ?


– Em …


– Em không làm được chuyện ghê gớm như vậy đâu . Chị đừng ép em !


– Em nói …


Hải Đăng bước đến đỡ Minh Trang , tức giận quát :


– Cậu đang làm cái gì thế ? Sao lại đẩy em ấy ?


– Anh Đăng … – Minh Trang giả vờ ngạc nhiên , tròn hai mắt .


– Tôi kh …


Diệu Anh định nói gì đó nhưng lại thôi .


Minh Trang tựa vào người Hải Đăng , được nước lấn tới ngày càng nép sát vào thân cậu , nhỏ giọng nói .


– Anh đừng nóng ! Em không sao .


– Diệu Anh làm gì em ?


– Chị ấy … chị ấy biết em thích anh , muốn em là người thứ ba chen ngang vào chuyện tình của anh và chị Quỳnh Giao …


Sắc mặt Hải Đăng đột nhiên tối sầm , âm u đến đáng sợ .


– A … anh Đăng , anh phải tin em ! Thật sự em không muốn làm như vậy đâu ! Em đang cố ngăn cản chị Diệu Anh thì bị đẩy ngã luôn … – Minh Trang vờ che mặt , sụt sùi kể lể .


Diệu Anh thật sự không ngờ đến , Minh Trang là học sinh cấp 3 sao ? Trình độ đủ để làm diễn viên rồi đấy !!!


– Được rồi , em vào phòng y tế nghỉ chút đi , có vết thương nào thì nhờ cô trực phòng băng lại . Lát anh sẽ đến gặp em .


Minh Trang trước khi ngoan ngoãn quay lưng đi còn khẽ nhếch môi cười Diệu Anh , thể hiện rõ sự đắc ý .


Hải Đăng từng bước đến gần Diệu Anh , nhìn thật kĩ từng biểu hiện của cô . Sắc mặt đó , vẫn chẳng thay đổi , vẫn vô cùng điềm nhiên . Đây là người con gái cậu yêu thương sao ? Đây là người con gái cậu ngày đêm nhớ nhung 11 năm qua sao ?


Bất chợt Hải Đăng bóp chặt cổ tay của Diệu Anh , gằn giọng .


– Bàn tay này à ? Chính bàn tay trắng trẻo này đã đẩy Minh Trang ?


– Bỏ ra ! Tôi đau .


– Đau ? Vậy lúc cậu đẩy em ấy cậu có nghĩ em ấy đau ?


– Tôi không có !


Thật không nghĩ ra đến nước này Diệu Anh còn chối , chính mắt cậu thấy , chính tai cậu nghe !


– Nói đi , Vũ Hoàng Diệu Anh ! Cái gương mặt ngây thơ hiền lành này chứa đựng những âm mưu bỉ ổi gì hả ?



Minh Trang thấy mình bị xem như không khí vậy . Liền suy nghĩ về một số điều không đúng .


Người ta đồn bảo Hải Đăng và Quỳnh Giao là người yêu mà ngoại trừ ngồi chung bàn thì thôi , chẳng còn biểu hiện gì của tình nhân cả ?


Còn đối với Diệu Anh , rõ là đặc biệt hơn ! Mặc dù gần đây quan hệ hai người không tốt , lại thêm Minh Trang vừa dựng vở kịch làm Hải Đăng hiểu lầm Diệu Anh nghiêm trọng . Vậy mà khi Diệu Anh gặp chuyện , thái độ của Hải Đăng thay đổi 360 độ luôn ý , quan tâm lo lắng hết mực . Rõ là không bình thường !


Minh Trang chợt nghĩ đến một người , liền rời khỏi phòng y tế , tìm cách gặp Quỳnh Giao .


~~~~~


Trời đã chạng vạng rồi mà Diệu Anh vẫn chưa dậy , cô ngủ 2-3 tiếng liền rồi . Sao vẫn còn chưa chịu mở mắt ? Hại Hải Đăng đau tim chết mất , cứ hết nắm tay sờ sờ lại run rẩy đưa tay lại gần mũi , ngờ nghệch thở phào khi cảm nhận được hơi thở vẫn còn đó . Trông cứ như một thằng bờm vậy !


Cứ nghĩ đến những việc mình đã làm lòng lại day dứt mãi không nguôi .


Tự hỏi sao lúc đó cậu có thể làm đau cô ? Sao lúc đó cậu bỏ đi ? Sao cậu không nghe cô giải thích ?


Tự trách bản thân cậu đúng là một thằng tồi tệ mà !!!


Diệu Anh cựa quậy mở mắt , mọi thứ ban đầu mờ ảo rồi lại rõ nét hơn . Thứ rõ nét nhất , chẳng phải phong cảnh xung quanh , mà là con người đang ngồi bên cô .


Cậu nhìn cô , ánh mắt sâu thăm thẳm đượm buồn . Giọng nói của cậu , ấm áp quan tâm .


– Dậy rồi à ? Mệt lắm không ?


– …


Diệu Anh nhìn chằm chằm Hải Đăng , tuyệt nhiên chẳng nói lời nào .


Hải Đăng cứ nghĩ cô còn giận , ân hận hối lỗi .


– Xin lỗi ! Là tôi sai , cậu muốn đánh muốn chửi gì cũng được .


– …


– Giận lắm à ? Sao không nói ?


– …


– Nói gì đi , tôi xin lỗi mà ![/p

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cô Gái Ðến Từ Hôm Qua – Nguyễn Nhật Ánh

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi

Chồng vẫn đày đọa tôi chuyện trinh tiết

Xem tử vi 11/03/2017 thứ Bảy ngày của 12 cung hoàng đạo

“Lấy chồng là hết quan hệ với bố mẹ đẻ, mày dám về đấy nữa tao chôn sống!”