Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Snack's 1967

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9178)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

11; Tao về nhé ! – Quỳnh Giao vẫy tay tạm biệt Diệu Anh rồi mở cửa đi về .


Biết là Diệu Anh thất vọng đấy , nhưng đành chịu vậy , Hải Đăng khoác vai cười cợt .


– Ra ngoài không ? Tôi đưa cậu đi dạo .


– Cậu nghĩ tôi còn mặt mũi ra ngoài à ?


– Chẳng nhẽ cứ ru rú trong nhà mãi ? Thay đồ đi , tôi đưa cậu ra ngoài .


Thích ra khỏi nhà lắm , mà Diệu Anh cứ ngại ý . Hải Đăng lại cứ hối thúc , thôi đành chịu tí xấu hổ mà được vui vẻ vậy .


Hải Đăng dẫn đi đủ nơi , Diệu Anh muốn ăn gì cũng đều có cả . Sướng như tiên ý !


– Thích không ?


– Thích lắm !


Diệu Anh gật đầu lia lịa , cười tươi . Hải Đăng được thể véo má , nói nhỏ .


– Sau này mỗi lần cậu buồn bực , cứ nói với tôi . Bất cứ đâu tôi cũng sẽ đưa cậu đi !



Ném điện thoại lên giường , Diệu Anh tìm quần áo , thuận tay mò túi áo xem có để quên gì không . Lại cảm giác thấy vật gì nhỏ nhỏ , tò mò lấy ra xem thì là một ngôi sao . Hình như đây là một trong những ngôi sao của Hải Đăng thì phải ? Sao lại ở trong túi áo của Diệu Anh nhỉ ???


Chẳng hiểu linh tính mách bảo sao Diệu Anh lại mở ngôi sao đó ra . Bên trong có mấy dòng chữ được viết cẩn thận .


” Chắc là cậu khỏe hẳn rồi nhỉ ? Ngày mai nếu có thể hãy đi học , tôi rất muốn thấy cậu ở lớp đấy , Diệu Anh ! – Your light . ”


Your light ? Lại là từ này ? ” Ánh sáng của tôi ” ? Nó có ý nghĩa gì nhỉ ? Nhớ không lầm đây không phải lần đầu Hải Đăng kí tên bằng cụm từ này khi nhắn nhủ gì đó cho Diệu Anh .


Mà thôi kệ đi , chắc tên dở hơi đó rảnh rỗi quá không viết tên thật bày đặt vẽ vời thôi . Bây giờ phải ngủ thôi , sáng mai còn phải đi học nữa .


~~~~~


Sáng sớm ra mẹ Diệu Anh định lên phòng đánh thức con gái dậy . Chẳng nghĩ Diệu Anh đã dậy từ sớm , lúc bà mở cửa vào Diệu Anh đã buộc tóc xong xuôi cả .


– Con dậy sớm thế à ?


Nghe mẹ nói Diệu Anh có chút ngạc nhiên , thường ngày cô vẫn dậy thế mà nhỉ ?


– Bình thường vẫn thế mẹ ạ , con dậy giấc này quen rồi .


– Ừ , vậy xuống ăn sáng đi con .


– Vâng .


Diệu Anh cầm cặp đi theo mẹ , cặp của cô bây giờ nhẹ lắm luôn , có mấy cuốn sách thôi chứ có cuốn vở nào đâu . Nhắc mới nhớ , tên Hải Đăng đó đến chưa nhỉ ?


Y như rằng vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện liền , còn đang ở trong phòng khách nói chuyện với ba Diệu Anh nữa chứ .


– Con dậy rồi à ? – Vũ Minh Nhật , ba của Diệu Anh vừa thấy cô đã hỏi .


– Vâng , ba và Hải Đăng đang nói chuyện gì thế ?


– À , cũng chẳng có gì lớn lắm đâu .


Buổi sáng thật sự mà nói thì Diệu Anh rất lười ăn , tuy mẹ đã nấu sẵn đầy món ngon nhưng cô vẫn lấy miếng sandwich lạc có sẵn trong tủ lạnh ra ăn . Cảm thấy nếu tiếp tục ở đây lâu thế nào cũng bị đấng phụ mẫu hàn huyên tâm sự cả ngày chưa hết . Diệu Anh liền kéo Hải Đăng đi mất .


– Tụi con đi học đây , tạm biệt ba mẹ .


Hàng ngày Diệu Anh vẫn đi con đường này đến trường , nhanh lắm mà . Sao hôm nay tự dưng đi chậm thế ?


Suốt cả dọc đường cả hai chẳng hề nói chuyện . Thỉnh thoảng liếc sang thì tên Hải Đăng đó hình như đang nghe nhạc , có để ý gì đến Diệu Anh đâu .


Tự dưng thấy cứ thấy bực bực , khó chịu trong người sao ý ? Diệu Anh bước nhanh hơn , quyết định đi trước luôn . Mà ai đó bên cạnh nào có cho phép , nhanh chóng bắt lấy cánh tay Diệu Anh , bỏ tai nghe ra , lãnh đạm mà hỏi .


– Đi đâu ?


Hơ , tên này hôm nay bị dở à ? Còn dùng cái ngữ khí đó để nói chuyện với Diệu Anh nữa chứ !


– Tất nhiên là đến trường rồi , còn hỏi à ?


Bất chợt Hải Đăng kéo mạnh tay Diệu Anh ra phía sau , hành động quá nhanh khiến Diệu Anh chẳng kịp phản ứng gì cả , mặt đập ngay vào ngực của Hải Đăng rõ là đau luôn !


Diệu Anh hai tay đập mạnh mấy cái liền vào lưng Hải Đăng mà xem ra cậu ta chẳng hề hấn gì , vẫn thản nhiên ôm cô như chẳng có gì xảy ra .


Hình như đã là thói quen rồi thì phải , Hải Đăng cứ thuận tay là xoa đầu Diệu Anh , cứ như dỗ dành đứa trẻ lên ba .


– G … gì vậy ?


Diệu Anh lắp ba lắp bắp hỏi , khoảng cách gần như vậy , cô thật sự cảm nhận được hơi thở đối phương có đôi chút nặng nề .


Cổ họng Hải Đăng nghẹn lại , trầm giọng .


– Lúc nhỏ cậu từng bị tai nạn à ?


Hửm ? Chuyện này chỉ có người trong nhà và Quỳnh Giao biết thôi mà , sao đến Hải Đăng cũng biết ?


– Ừ . Sao cậu biết ?


– Việc làm sao tôi biết có quan trọng lắm không ?


– Có chứ , đó là bí mật của tôi mà !


– Ba cậu kể tôi nghe .


Trời đất ! Ba cô thật tình mà , chẳng phải đó là bí mật sao ? Tự dưng lại kể cho người ngoài nghe .


Bỗng dưng Hải Đăng im lặng lạ thường , cậu chỉ thở dài rồi gục đầu xuống vai Diệu Anh , chẳng nói gì nữa .


Ra là thế !


Vì cô gặp tai nạn , vì cô bị mất trí nhớ , chứ không phải cô quên mất cậu !


Ra là thế !


Không phải cô không giữ lời hứa mà căn bản chẳng thể giữ được lời hứa đó !


– Được rồi , đi học mau thôi . Kẻo lại trễ giờ mất .


Phải nói là tâm tình Hải Đăng cứ thay đổi 360 độ ý , làm Diệu Anh chẳng biết đâu mà lần . Cậu nói xong lại cười , thật lòng mà nói thì Hải Đăng rất đẹp trai , không đẹp theo kiểu baby thường thấy , mà rất nam tính . Nụ cười của Hải Đăng , tỏa sáng như nắng , chẳng biết có bao nhiêu người đã đổ trước chàng trai này rồi ?


Chỉ là nụ cười đó thôi , mà mặt Diệu Anh tự dưng nóng cả lên .


Chỉ là nụ cười đó thôi , mà bỗng dưng tim sao đập nhanh quá ?


Chỉ nụ cười đó thôi , mà đầu óc phút chốc đã lên mây , trở nên mê muội thế này ?



– Còn nữa , em không biết Hải Đăng rất ghét ai gọi mình bằng tên trống không à ? Chỉ được gọi cậu ấy là Hải Đăng thôi .


Trước đây Quỳnh Giao đã từng bị Hải Đăng nhắc nhở , đương nhiên nhớ rõ . Nhưng đối với Minh Trang điều này thật sự lạ lẫm , cô chưa từng nghe Hải Đăng nói về cách xưng hô bao giờ .


– Nhưng mà , chẳng phải chị Diệu Anh cũng gọi tên thôi sao ?


Nhắc đến Diệu Anh lại khiến Quỳnh Giao vạn lần ghen tức , vì lẽ gì Diệu Anh luôn là ngoại lệ của Hải Đăng ?


– Bỏ đi . Tóm lại là em tìm chị có việc gì ?


Minh Trang nghe hỏi mới sực nhớ ra lý do cô đến tìm Quỳnh Giao .


– Chị à , em biết chị là bạn thân của Diệu Anh . Vậy rốt cuộc Diệu Anh có tình cảm với anh Hải Đăng không vậy ?


Vấn đề này , ngay cả Quỳnh Giao cũng đau đầu nhức óc hằng đêm nghĩ suy .


Diệu Anh đến tận cùng đối với Hải Đăng là loại tình cảm gì ?


Quỳnh Giao cũng chẳng hề biết .


– Chị không biết .


Minh Trang ngạc nhiên .


– Sao cơ ? Chị đùa à ?


Quỳnh Giao lắc đầu . Gì chứ chuyện này cô chịu !


Xem ra Minh Trang đã quá đề cao Quỳnh Giao rồi , chị ta cũng chẳng giúp ích được gì .


~~~~~


– Anh Đăng , đi mà ! Đi với em đi !!!


Minh

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bạn Trai Tôi Là Gangster-boss Đại Nhân

Lão hàng xóm đáng ghét

Giấc Mơ Ngọt Ngào

Truyện Tiểu Yêu Của Anh Full

Bỏ rơi tôi sau 2 lần phá thai, anh vẫn gọi điện nói lời này khi biết tôi lấy chồng