Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9580)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

m phục vụ hai cô gái . Khác một chút là lần này Hải Đăng phải giải bài giúp Minh Trang nên cậu ngồi cạnh cô , để Diệu Anh ngồi một mình ở phía đối diện .


Diệu Anh không phải dạng người phụ thuộc vào người khác , không có Hải Đăng tám chuyện phiếm thì cô cũng có điện thoại làm bạn . Lướt lướt facebook , trường này cũng lắm kẻ rỗi hơi , chẳng có việc gì làm suốt ngày cứ viết confession rồi gửi , nói xấu nhau đủ kiểu . Sống ảo đến thế là cùng !


Hm … mà cô cứ cảm thấy có gì đó là lạ ? Tin nhắn của Diệu Anh , sao càng ngày càng ít đi ? Mọi hôm có nhiều người hỏi han lắm mà , xôm cực ! Có khi Diệu Anh rep tin nhắn liên hồi còn không kịp . Tự dưng gần đây lại vắng hiu , chẳng có ma nào nói chuyện phiếm cho vui cả .


Diệu Anh ngây thơ làm sao có thể biết , kẻ tiểu nhân nào đó đêm qua đã lẻn vào facebook của cô xóa hết tin nhắn nhanh trong nháy mắt .


Đang sầu não ruột lại nghe tiếng nói nịnh nọt từ phía đối diện . Nghe mà nổi cả da gà da vịt lên chứ đùa !


– Anh giỏi quá ! Em chưa từng gặp ai học toán siêu như anh đấy ! Ngưỡng mộ ghê !!!


– Có gì đâu , cũng tạm thôi .


– Hay anh dạy kèm em toán nhé ?


– Anh làm gì có trình độ mà dạy .


Gớm chưa ! Được người ta khen phổng mũi lên rồi chứ gì , còn giả vờ giả vịt khiêm tốn . Được kèm người đẹp học còn gì sướng bằng chứ , rõ là thích mà còn kiêu .


Diệu Anh lại một lần nữa bĩu môi , mặt biểu cảm lắm cơ ! Hải Đăng nhìn thấy không nhịn nổi mà bật cười , hỏi .


– Biểu cảm trên gương mặt cậu là ý gì đấy , Anh ?


Biểu cảm trên gương mặt cô sao ? Hải Đăng đang ám chỉ điều gì ấy nhỉ ?


– Có ý gì đâu . Tôi vẫn bình thường mà .


Đã thế còn chối bây bẩy mới ghê chứ ! Mắt Hải Đăng có kém cỏi đến mức không nhìn thấy Diệu Anh đã phản ứng như thế nào khi nghe Minh Trang đề nghị cậu kèm học đâu , là nhìn thấy rõ mồn một luôn nhé !


Thôi thì tạm thời gạt chuyện Diệu Anh sang một bên , Hải Đăng từ chối .


– Anh xin lỗi . Anh thật sự không có thời gian , nếu lâu lâu em có bài toán khó có thể mang sang lớp nhờ anh . Còn chuyện kèm học thực anh không làm được .


Minh Trang thật sự hụt hẫng vô cùng , chỉ ” Vâng ” một tiếng rồi chào tạm biệt về lớp .


Hải Đăng thầm lắc đầu rồi chuyển ghế sang ngồi bên cạnh Diệu Anh , nắm lấy cổ tay cô , xem xét kĩ lưỡng liền thấy vết đỏ mờ nhạt .


– Đau lắm không ?


Ban đầu Diệu Anh không hiểu lắm , sau mới nhớ ra . Giật tay về , hất mặt .


– Hỏi han cái gì , đồ chết tiệt !


– Lúc đó tôi không cố ý , xin lỗi mà ! Diệu Anh , tôi không muốn làm cậu đau đâu ! – Hải Đăng kéo cổ tay Diệu Anh về phía mình , xoa xoa dỗ ngọt .


– Minh Trang ở đó thì để ý gì đến tôi chứ .


Nếu người nghe được không phải là Hải Đăng thì chắc chắn họ sẽ nghĩ là Diệu Anh đang ghen . Nhưng Hải Đăng lại khác , cậu nén giận .


– Diệu Anh , tôi cá chắc cậu đã đọc những gì viết trong ngôi sao đó rồi . Sao vẫn còn tư tưởng như vậy ?


Giọng của Hải Đăng , đã không còn trầm trầm , ấm áp như ban nãy , lại trở nên lạnh lẽo như băng như đá .


– … – Diệu Anh im bặt , không biết nên nói như thế nào bây giờ .


– Thôi được rồi , tôi nghĩ cậu đủ thông minh để hiểu những gì tôi nói . Và làm ơn , đừng hiểu lầm tai hại như vậy nữa .


Cái tên Hải Đăng này , thay đổi cứ như chong chóng . Ban nãy lạnh lùng bao nhiêu , bây giờ lại nói như van nài .


– Tại sao cậu không giúp Minh Trang tiến bộ trong môn Toán của con bé ? – Diệu Anh hỏi , mục đích chỉ có thể là đánh trống lảng thôi .


– Có một người không thích tôi kèm Minh Trang học , và tôi cũng giống cô ấy !



– Mọi người ăn đi . Con đi siêu thị thấy gì được mua cái nấy thôi . Trên bàn là : đậu phụ chiên sốt cà chua , trứng ráng thịt gà nấm , và canh rau cải cúc .


– Bấy nhiêu món thôi cũng đủ rồi ! – Hải Đăng thán phục , mắt cứ dán vào mấy món ăn trên bàn .


Cậu đã đói lắm rồi càng nhìn càng kích thích vị giác mà .


– Mời hai bác ngồi , Quỳnh Giao cậu cũng ngồi đi .


Hải Đăng tinh ý kéo ghế mời ba mẹ Diệu Anh cùng cả Quỳnh Giao ở phía bên trái .


Sau đó lại gọi Diệu Anh , kéo ghế cho cô ngồi ngay bên cạnh cậu ở bên phải .


Thế là xong , Hải Đăng đã nhanh chóng sắp xếp chỗ ngồi của mọi người theo đúng ý đồ của mình mà không bị phàn nàn điều gì .


Trong buổi ăn Hải Đăng không ngại công khai quan tâm đặc biệt đến Diệu Anh . Cậu gắp cho cô đủ món , với lý do : Diệu Anh là người nấu thì phải thưởng thức thành quả của mình .


Đúng là lý do củ chuối , chỉ lừa được con người ngây ngô như Diệu Anh thôi !


Chứ làm sao qua mặt Vũ Minh Nhật và Vĩ Hạ chứ ? Ngay cả người như Quỳnh Giao cũng nhanh chóng nhận ra sự thật .


~~~~~


Nói một tuần chứ cũng là bảy ngày thôi , trôi qua nhanh lắm . Hôm nay là 30 Tết rồi , mọi thứ trong nhà đều đã trang trí xong , chỉ còn chờ đón Giao thừa thôi .


Quỳnh Giao phải về ngoại đón Tết cùng bà , chắc phải mùng hai mới về đây lại .


Diệu Anh đang ôm điện thoại lướt web lại nhận được tin nhắn từ Messenger . Cứ tưởng ai , ngờ đâu là tên đáng ghét nhất trên thế gian này : Trịnh Vũ Hải Đăng .


” Tối nay rảnh chứ ? ”


Hơ ? Giao thừa mà ? Không rảnh thế bận chắc ? Hỏi thừa thải thật đấy !


Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ cô rep tin nhắn khác hoàn toàn với suy nghĩ trong đầu .


” Không , tôi bận rồi ”


” Nghe này , Diệu Anh . Bây giờ tôi có thể sang nhà cậu ngay lập tức và xin phép bác Nhật và bác Hạ đấy . Cậu biết mà , tôi chỉ cho cậu sự lựa chọn giữa tự nguyện đi hay phải để ba mẹ ép thôi . Còn đi hay không đi , cậu làm gì có quyền ? ”


Thấy không , thấy không ??? Ai đời rủ người ta đi chơi lại ăn nói ngang ngược móc họng thế hả ?


” Cậu nói như đe dọa tôi vậy ? ”


” Nếu cậu không chịu suy nghĩ cho kĩ thì đó sẽ trở thành đe dọa thật đấy :v ”


” Đi đâu ? ”


Diệu Anh đành gật đầu đồng ý đi vậy . Nên nhớ , là cô bị ép đấy ! LÀ BỊ ÉP NHÉ !!! Không phải thích đi gì đâu .


” Xem pháo hoa , 7h tôi sang đón cậu . ”


Hải Đăng nhắn cứ như ra lệnh cho Diệu Anh vậy , gửi xong tin nhắn liền off mất , chẳng thấy tăm hơi đâu .


Một lát điện thoại lại báo tin nhắn đến : ” Hứa rồi đấy nhé ! Đừng hòng trốn , cưng ạ ! ”


Eo uôi ! Chẳng biết ai dạy cậu ta cách nhắn tin sến súa đến buồn nôn thế này nữa !!! Ghê chết đi được các cậu ạ !


~~~~~


Đúng bảy giờ tối đã nghe loáng thoáng tiếng Hải Đăng chào hỏi ba mẹ Diệu Anh dưới nhà . Phải công nhận cậu ta đúng hẹn thật đấy !


Vừa thay quần áo xuống nhà đã thấy ba mẹ đứng trước cửa , như kiểu tiễn khách ý .


– Con mau đi kẻo Hải Đăng nó đợi .


– Vâng vâng . Con đi đây .


Diệu Anh bị hối thúc cũ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bất hạnh do chiếc que thử thai không đúng sự thật

Vụ Cá Cược Tình Yêu – Phần 2

I Miss You – Chuyện tình trên Facebook

“Tao kiểm tra rồi, giờ mày ăn lại của thừa của bao thằng” chàng trai bình thản đáp: “Nhưng tao thấy cô ấy…

Zalo với cô hàng xóm và cú lừa kinh hoàng đêm cuối tuần