Khương Tiểu Bạch cũng sớm biết không thể dùng cách sư tử rống để ngăn cản được hai tên, lúc này cơ thể gã đã trùn xuống, hai tay như móc câu, hai ngón trái hướng về sống dao găm, tay phải kìm chặt mũi tiêm dài đang đâm tới.
Tay của Khương Tiểu Bạch như kim loại, khi va chạm vào vũ khí trên tay hai tên sát thủ, phát ra thanh âm vang dội!
Thân thể hai tên sát thủ như đinh ốc xoáy nhanh, sau khi rút vũ khí về, lại lần nữa tích tụ sát khí, kích đấu với hai ngón tay của Khương Tiểu Bạch!
Khương Tiểu Bạch xê dịch lên xuống, chân khí lúc mở lúc hợp, mỗi lần xuất chiêu, tiếng xé gió như tiếng rồng gầm, chân khí phát tán ra ánh vàng nhàn nhạt.
Nhưng kỹ xảo giết người của hai tên sát thủ kia cũng cực kỳ xảo trá, bọn chúng né tránh chiêu thức mà Khương Tiểu Bạch am hiểu nhất, từ các góc độ nhỏ cổ quái, đâm, chọc, chui vào, trêu chọc khiến thủ đoạn của Khương Tiểu Bạch thất bại, không thể không xoay người phòng thủ.
Mặc dù chân khí của Khương Tiểu Bạch cao hơn sát khí của hai tên sát người không chỉ một bậc, nhưng công kích-chịu đựng tương khắc, gã còn phải lo đến việc bảo hộ đám người Lâm Phi, khó mà phát huy được ưu thế.
– Long Trảo Thủ Thiếu Lâm! Quả nhiên bá đạo, lợi hại!
Tên sát thủ Trung Động dùng giọng điệu cổ quái giễu cợt:
– Đáng tiếc là chân khí còn thiếu hỏa hầu, muốn một địch hai, còn kém một chút!
Khương Tiểu Bạch tức giận xuất long trảo cuồng vũ, như sư tử mạnh mẽ vồ báo!
– Bổn Phật gia nhận ra các ngươi! Kên Kên đứng thứ sáu mươi mốt bảng Huyết Toàn, Hỏa liệt điểu Phất Lan Minh Ca! Bất kể ai thuê chúng mày tới! Dựa vào chúng mày mà muốn làm thương Đao ca của tao? Hãy qua cửa ải của Phật gia này đã!
– Ha ha…
Phất Lan Minh Ca không ngừng đâm mũi kim dài về phía Khương Tiểu Bạch, cười tà nói:
– Bạch cốt, mặc dù mày đứng thứ bốn mươi chín bảng chiến thần, nhưng hôm nay tao và Kên Kên hợp lực, mày cho rằng mày còn có thể giữ được mạng?
– Hôm nay hai chúng tao sẽ đánh chết mày và chủ tử của mày, không biết thứ tự của chúng tao sẽ được thăng lên cấp bao nhiêu! Ha ha ha ha!!…
– Mày đừng tưởng bở! Đợi Đao ca của tao tỉnh lại, chúng mày đừng nghĩ đến việc trốn chạy!
Khương Tiểu Bạch khinh thường nói.
– Sư tử có dũng mãnh tới đâu một khi ngủ rồi, cũng chỉ cần dùng dao giải quyết nó! Nhân vật truyền kỳ nhất thế giới ngầm trong gần một trăm năm trở lại đây, hôm nay sẽ chết trong tay Kên Kên ta! Quả là hưng phấn vô cùng!
Kên Kên bật cười điên cuồng, chiếc dao găm trên tay bỗng ấn nút, biến hình, từng răng cưa hóa thành từng lưỡi dao, bay vụt về phía đám người Lâm Phi!
– Ah!!
Phương Nhã Nhu sớm bị dọa đến suy sụp, cao thủ của thế giới ngầm so chiêu, tốt độ còn nhanh hơn tàn ảnh!
Đây cũng là lý do vì sao bọn chúng vừa tiến lên đã dùng vũ khí lạnh, những thứ như súng ngắn súng trường, trong mắt những người này chậm chẳng khác gì lăng kính quay chậm, đợi khi ngắm trúng, người ta đã đổi không biết bao nhiêu vị trí rồi.
Lúc này mắt thấy con dao dừng lại, bắn ra một mảnh hàn tinh, như tử thần đang kêu gọi, Phương Nhã Nhu tự nhiên phát ra tiếng thét chói tai.
Chương 176: Màn Mưa Nóng Hổi
Mưa to như trút, đất trời như bị bao phủ trong màn nước trắng xóa.
Cái nóng nực đã bị lấn lướt một cách vô tình, không khí Lâm An trở lên lạnh và ẩm ướt. Thế giới này phảng phất như tâm tình của con người, nặng nề và tối tăm.
– Mẹ! mẹ! mẹ đừng đi!
Trên một con đường đã nhuốm màu thời gian ở Lâm An, có tiếng trẻ con khóc, tiếng khóc xé ruột gan.
Đứa bé xông qua màn mưa xối xả, từng hạt mưa lớn quật vào cái thân thể gầy gò của nó như muốn quật nó ngã xuống, từng trận gió lớn như có thể cuốn nó đi bất kỳ lúc nào.
Đôi xăng đan đã bị kéo rách khi bị vấp chân, đôi chân trần trụi bước trên nền gạch lạnh cứng làm cho mỗi bước đi đều đau nhức.
Nhưng đứa bé vẫn không lùi bước, tiếp tục đuổi theo chiếc xe màu đen đang ở đầu phố.
Tại đó, một người phụ nữ mặc váy hoa nhỏ, đang đi cùng với một người đàn ông anh tuấn mặc âu phục, dưới sự bảo vệ của hai gã vệ sĩ đang chuẩn bị bước lên xe.
Người đàn ông che dù cho người phụ nữ, ân cần đỡ không để người ấy ngã, càng không để người đó dính nước mưa.
Nghe thấy tiếng cậu bé trai không ngừng la hét, đôi nam nữ dừng lại thôi, quay người đi quay người lại.
Trong mắt người phụ nữ ngập tràn nước mắt, nhưng chỉ nhìn đứa bé một cái, sau đó dứt khoát quay đầu, ý bảo người đàn ông bên cạnh cũng không cần để ý nhiều.
Hai người bước nhanh hơn về phía chiếc xe, giống như không muốn ở lâu thêm 1 giây, cũng không muốn nói câu nào.
– Mẹ ! mẹ…. mẹ đừng bỏ lại Phi Phi! Mẹ….
Đứa bé rốt cuộc nhịn không được nữa, khóc lớn lên, chân mất thăng bằng ngã xuống đất, ngã lăn hơn 1 m, tay, đầu gối, thậm chí cả cằm đều bị xây sát.
Màu máu đỏ tươi, giống như sắc màu duy nhất dưới trời âm u, lan dần trên con đường gạch lạnh lẽo.
– Mẹ… oa oa!
Đứa bé muốn đứng lên, nhưng không còn chút sức lực, chân đau như thiêu đốt, sức lực cạn kiệt vì vừa phải chạy qua phố.
– Mẹ, tại sao không cần Phi Phi… mẹ đừng đi… mẹ.. Phi Phi sau này sẽ ngoan… mẹ, mẹ quay lại đi…. Oa oa
Đứa bé không kìm được, khóc rống lên, làm cho mấy chủ tiệm hàng bên đường đều bung dù chạy ra, lo lắng xem đứa nhỏ bị làm sao.
Nhưng đôi nam nữ kia, dưới sự hộ tống của của vệ sĩ đã vào xe, người phụ nữ không hề ngoảnh mặt lại một lần, coi như mắt điếc tai ngơ.
Chiếc xe đen nhanh chóng lao đi.
– Tiểu Phi ! Tiểu Phi!
Cuối cùng, một đám đàn ông đàn bà thân cũng đã ướt đẫm, cách chỗ đó không xa đuổi đến.
Dẫn đầu là một người đàn ông mái tóc ẩm ướt che trước mặt, trong mắt là sự đau đớn vô hạn. Y lao đến, ôm lấy đứa trẻ từ dưới đất lên.
Đứa bé đau đến độ mặt trắng bệch, mắt đẫm nước, khóc nức nở, nói không rõ ràng.
– Oa … ba…. mẹ không cần Phi Phi…. mẹ đi cùng người xấu rồi.
Người đàn ông nghe những lời này, nghẹn lại không nói được lời nào, chỉ có thể ôm chặt đứa bé, khuôn mặt tràn ngập mất mát và đau khổ.
Một người đàn ông đứng phía sau, trong mắt đầy phẫn nộ và bất bình, hét lớn:
– Đại Hữu, cậu rốt cuộc đang làm gì? Sao lại để con tiện nhân nó đi? Bao nhiêu năm cậu vì cô ta làm bao nhiêu chuyện, hiện tại có người đàn ông có tiền đến tìm, cô ta liền bỏ cậu và con trai đi. Chẳng nhẽ cậu chịu được cơn tức này sao? Cậu còn có phải là em trai tôi không!! Lâm gia chúng ta tuy nghèo, nhưng không đến mức làm trâu ngựa cho người khác.
– Anh!
Người đàn ông ngắt lời, ôm chặt con trai, lắc đầu nói:
– Đừng nói nữa… đừng nói nữa… đây là số mệnh…
Người đàn ông nói xong, đưa đôi tay lạnh lẽo vuốt ve khuôn mặt gầy gò của đứa bé, miễn cưỡng bày ra nụ cười còn khó coi hơn khóc.

