Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6616)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

trên mặt chiếc nhẫn…cậu…cậu tháo nó xuống giúp tôi…


– Chiếc nhẫn?


Mắt Khương Tiểu Bạch và Diệp Tử Huyên sáng lên, xem ra sau khi Lâm Phi trấn tĩnh lại đã nghĩ ra điểm mấu chốt!


Phương Nhã Nhu lúc này mới phát hiện ra, Lâm Phi đang mặc trang phục của chú rể, còn đeo nhẫn đính ước, không khỏi có chút kinh ngạc.


Khương Tiểu Bạch vội tháo chiếc nhẫn ra, cẩn thận xem xét, đột nhiên phát hiện thấy mặt trong của chiếc nhẫn có một vòng xám bạc nhàn nhạt, tuyệt không phải là màu sắc vốn có của bạch kim.


– Đao ca! Đây là cái gì vậy! Có vẻ như là một loại nước sơn dính chặt trên bề mặt!


Khương Tiểu Bạch đưa chiếc nhẫn gần đến Lâm Phi.


Lúc này Lâm Phi đã bị lượng lớn thuốc làm cho buồn ngủ, cố gắng trợn mắt nhìn thứ bên trong nhẫn, đại não đang tận lực chuyển động…


– Thì ra là vậy…


Trong mắt Lâm Phi lộ ra vẻ chợt hiểu, cười khổ nói:


– Victor…tao đã xem nhẹ mày…


– Victor? Là do gã làm?


Khương Tiểu Bạch và Diệp Tử Huyên lộ ra vẻ khiếp sợ, còn Phương Nhã Nhu thì không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?


Chương 175: Sáu Mươi Mốt, Bảy Mươi Ba


– Đưa chiếc nhẫn đó ra xa đi, đừng để vật chất bên trong đến gần tôi.


Lâm Phi nói.


Khương Tiểu Bạch vội vàng ném chiếc nhẫn vào trong xe của Diệp Tử Huyên:


– Đao ca, như vậy được chưa?


Lâm Phi nhẹ nhàng thở ra, mỉm cười:


– Được, như vậy tốt hơn nhiều rồi….


– Chiếc nhận này sao lại quỷ quái như vậy? Rốt cuộc bên trong là cái gì?:


Khương Tiểu Bạch buồn bực hỏi.


Nhưng không đợi bọn họ hỏi rõ, việc đầu óc trở lại bình thường khiến Lâm Phi không thể tỉnh táo, mí mắt hắn ngày càng trĩu xuống, cuối cùng đã mê man.


Phương Nhã Nhu càng hoảng sợ, ngồi xổm xuống dùng ngón tay vành mắt Lâm Phi ra kiểm tra, che ngực nói:


– Cũng may, chỉ là hôn mê.


– Yên tâm đi, thể chất của Lâm Phi không đến mức bị chút thuốc này cướp đi tính mệnh đâu.


Diệp Tử Huyên cảm tạ nói:


– Bác sỹ Phương, cảm ơn cô.


Phương Nhã Nhu lắc đầu, cười nói:


– Là điều nên làm, chỉ là…rốt cuộc Lâm Phi mắc bệnh gì vậy? Tại sao lại có tình trạng này?


Diệp Tử Huyên cười khổ:


– Một lời khó nói hết….đợi hắn tỉnh lại nếu hắn muốn nói sẽ nói cho cô biết.


– Mẹ nó, thì ra là Victor! Tên đó đúng là lòng tham vô đáy, rắn muốn nuốt voi. Đao ca hết lòng quan tâm giúp đỡ nó mà nó còn muốn nghĩ cách đối phó với Đao ca.


Khương Tiểu Bạch nghiến răng nghiến lợi nói.


Diệp Tử Huyên chần chừ nói:


– Nhưng tại sao Victor có thể gian lận bên trong chiếc nhẫn này? Tô Ánh Tuyết hẳn là không làm tổn thương Lâm Phi, vậy thì ai làm? Hơn nữa….gã hại Lâm Phi thành ra như này là có mục đích gì?


Đúng lúc này, Khương Tiểu Bạch sầm mặt lại, nghiêm túc nói với Diệp Tử Huyên:


– Thiên Lôi bà, chị bảo vệ lão đại và bác sỹ Phương.


Diệp Tử Huyên sững sờ, không nói lời nào ôm Lâm Phi đang hôn mê từ tay Khương Tiểu Bạch, nói với Phương Nhã Nhu bên cạnh:


– Bác sỹ Phương, đợi lát có bất kỳ tình huống gì cô cũng đừng lộn xộn, trốn sau lưng tôi.


Phương Nhã Nhu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hai người này rốt cuộc làm sao vậy?


Một lát sau, từ phía trước cách đây không xa, có hai bóng người bước ra từ chiếc xe Chevrolet.


Một người đàn ông da ngăm đen, tướng mạo giống người của một số quốc gia vùng Trung Đông.


Một người đàn ông khác da trắng, thân hình cao gầy, hốc mắt vằn tơ máu, là một người đàn ông phương Tây.


Khi hai người cùng xuất hiện, hai bên cửa của bãi đỗ xe F, cánh cửa cuốn dần rủ xuống, một người đàn ông mặc đồ đen đang chặn hai đầu, định biến khu vực này thành khu cách ly!


– Bọn họ…bọn họ là ai?


Cuối cùng thì Phương Nhã Nhu cũng ý thức được tình hình không ổn, cố gắng trấn tĩnh hỏi.


Diệp Tử Huyên đã móc vài viên cầu màu sắc sặc sỡ như kẹo đường từ trong túi ra.


– Sát thủ.


Diệp Tử Huyên trả lời, trong mắt tràn đầy sát khí.


– Áh!!!


Khuôn mặt của Phương Nhã Nhu trắng bệch, mắt nhìn Lâm Phi đang hôn mê. Tuy sớm biết người đàn ông này lai lịch bất phàm, nhưng không ngờ phức tạp đến vậy!


Khương Tiểu Bạch đã bỏ áo bào ra, lộ ra thân hình với bắp thịt cường tráng. Gã chỉ mặc một chiếc quần dài vải thô màu xám, sau đó hoạt động gân cốt.


Thần sắc của hòa thượng vô cùng bình tĩnh, không có vẻ bỡn cợt, giọng điệu bằng bằng:


– Thiên Lôi bà, nơi này là tầng ngầm gara, bom của bà không thích hợp sử dụng, nếu không tất cả đều phải mai táng ở đây, chúng ta nên giao dịch thì hơn.


– Một mình cậu có ổn không….hai tên này, dựa theo sát khí tỏa ra trên người chúng mà phán đoán thì chúng đã là nhân vật trên bảng Huyết Toàn rồi.


Mắt nhìn hai tên sát thủ lạnh lùng đang đến gần, Diệp Tử Huyên cau mày nói.


Khương Tiểu Bạch quay đầu, nhếch miệng cười:


– Nếu không ổn thì gọi Đao ca dậy, e là với năng lực phục hồi của Đao ca, cũng không bao lâu sẽ tỉnh, tôi chống đỡ trước đã.


Vừa dứt lời, hai tên sát thủ đã bộc phát sát khí âm u, thân ảnh hóa thành hai đạo tật ảnh, hạ thấp trọng tâm, lao nhanh về phía Khương Tiểu Bạch!


Sát khí, đối với sát thủ bình thường mà nói, chỉ là một loại khí tức.


Nhưng đối với sát thủ cao cấp trong bảng Huyết Toàn, sớm đã trải qua việc rèn luyện tinh thần, ngưng tụ thành một loại “khí” có uy lực.


Thiên địa có hạo nhiên chính khí, cũng có âm tà lệ khí, sát khí là một trong số đó, là một loại thông qua việc giết chóc mà luyện thành.


Không phải ai cũng có cơ hội hoặc hứng thú tu luyện nội công mà văn hóa võ cổ Hạ Quốc truyền thừa lại. Đại bộ phận sát thủ phương Tây đều lựa chọn tu luyện tinh thần học phương Tây, nó phù hợp với tính tình bọn chúng hơn, luyện thành sát khí có uy lực bá đạo.


Khương Tiểu Bạch không bất ngờ về thân thủ của hai tên sát thủ. Gã phóng chân khí ra ngoài, gầm nhẹ một tiếng như tiếng rồng ngâm hổ gầm, hai tay vỗ vào nhau, như có ánh sáng lóe lên, trong suốt!


Một tay dựng ở trước ngực, tụng ngâm phật hiệu.


– Chư Bồ Tát Ma Ha Tát buộc đầu hàng! Úm! Mà!! Bá!….


Mỗi lời nguyền rủa mang theo chân khí mà Khương Tiểu Bạch đọc ra, từng phù văn giống như ấn phù chân khí, ầm ầm đẩy về hai vị trí của tên sát thủ.


Hai tên sát thủ không dám động đến lực hạo nhiên kim cương mà tên sư tử Thiếu Lâm tự này phát ra, thân thể chúng uyển chuyển như rắn, tránh né chân khí ngưng kết thành chân ngôn của Khương Tiểu Bạch, đánh bọc sườn hai bên!


Sát khí tràn ngập, số ít phật hiệu chân khí va chạm vào nhau tự triệt tiêu lẫn nhau, phát ra tiếng nổ phình phịch.


Trong nháy mắt, trong tay áo của tên sát thủ Trung Đông đột nhiên thò ra một con dao găm răng cưa sắc bén, hướng về phía bụng của Khương Tiểu Bạch.


Hai tay của tên sát thủ Trung Đông còn lại lộ ra hai mũi tiêm dài, giống một đạo cung ảnh, trong sự

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Trong Tim Tôi Chỉ Có Cô Thôi

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần I)

Thú nhân chi long Trạch

Hợp Đồng Lọ Lem Và Hai Chàng Hoàng Tử

Con Bé Tôi Yêu – Võ Hà Anh